Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Độc Quyền Chiếm Hữu

Độc Quyền Chiếm Hữu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342976

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2976 lượt.

đoán biết.
“Hắn phá hoại hôn lễ của chúng ta, còn đánh anh bị thương, em hận hắn đến tận xương tủy. Anh đừng để hắn chết dễ dàng như vậy.” Tôi nói từ tốn: “Hắn là người máy, có thể tự bình phục. Sau này... sau này ngày nào anh cũng đánh hắn một trận. Đợi thân thể hắn hồi phục... anh lại hành hạ hắn, để hắn phải chịu đau đớn mỗi ngày, mới có thể giải mối hận trong lòng em.”
Tôi vừa nói xong, Mục Huyền trầm lặng nhìn tôi. Tôi biết Mục Huyền nhất định cảm thấy kỳ lạ khi nghe lời giải thích của tôi, nhưng... tôi nhất thời không nghĩ ra cách hay hơn.
“Tôi không đồng ý. Hắn là kẻ địch, cũng là một quân nhân.” Mục Huyền chậm rãi mở miệng: “Tối nay, tôi sẽ kết thúc sinh mạng của hắn.”
Sống lưng tôi lạnh buốt. Tôi đang định tiếp tục tranh luận, đột nhiên nghe thấy tiếng cười khẽ của Dịch Phố Thành.
“Người đàn bà ác độc...” Dịch Phố Thành thều thào: “Tôi đối xử với cô tốt như vậy...”
Tôi ngớ ra, Mục Huyền nhíu chặt lông mày. Lại nghe Dịch Phố Thành nói: “Chết thì chết... Anh đây cũng không chịu thiệt! Cô còn giả bộ thuần khiết gì chứ? Dù sao anh đây cũng đã được ôm cô... sờ mó cô...”
Sắc mặt Mục Huyền lạnh như bị đóng băng. Tôi vốn tức giận nhưng bắt gặp bộ dạng rúm ró và thân hình nằm sấp của Dịch Phố Thành, tôi đột nhiên bừng tỉnh. Dịch Phố Thành cố ý chọc giận Mục Huyền.
Tại sao? Hắn muốn Mục Huyền trong cơn phẫn nộ kết thúc mạng sống của hắn, để hắn khỏi phải chịu nỗi đau xác thịt?
Không, không đúng. Dịch Phố Thành là loại người coi trọng mạng sống hơn bất cứ thứ gì, làm sao có chuyện hắn mở miệng cầu xin cái chết? Chỉ cần có tia hy vọng, hắn sẽ bất chấp tất cả giành sự sống. Vậy tại sao hắn phải chọc giận Mục Huyền?
Lẽ nào hắn muốn Mục Huyền nổi điên, thành ra không cam tâm để hắn chết dễ dàng như vậy?
Đúng, Dịch Phố Thành nhất định có ý đó.
Trong lòng tôi nổi lên tia hy vọng.
Dịch Phố Thành tiếp tục lẩm bẩm: “.... Hắn giết tôi... thì thôi. Cô... anh đây rất thích cô, suýt nữa hôn cô.... Sao cô không niệm tình cũ?”
Tôi sởn cả gai ốc. Tôi hơi lo lắng Dịch Phố Thành ‘lợn lành chữa thành lợn què’, chột dạ nhìn Mục Huyền. Sắc mặt Mục Huyền trở nên khó coi vô cùng, khóe miệng anh ẩn hiện ý cười lạnh lẽo.
“Anh không muốn chết?” Anh hỏi.
Tôi giật mình. Mục Huyền đã nhận ra dụng ý của Dịch Phố Thành.
Dịch Phố Thành cũng á khẩu, không nói thành lời. Tuy nhiên, Mục Huyền gật đầu và cất giọng lãnh đạm: “Cho anh được toại nguyện, ngày mai tôi sẽ lại tới đây.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Dù thế nào, Dịch Phố Thành cũng đã tạm thời bảo toàn mạng sống.
***
Khi chúng tôi đi đến bìa rừng, bầu trời đã hừng sáng, cả không gian chìm trong ánh ban mai nhàn nhạt.
Mục Huyền bế tôi, im lặng từ đầu đến cuối. Gương mặt trắng trẻo của anh giống như phủ một lớp hàn khí, anh rõ ràng vẫn còn tức giận.
Tôi ngước nhìn anh, cất giọng dịu dàng: “Anh đừng bận tâm, không có gì đâu. Em chẳng thèm để ý đến hắn.”
Mục Huyền vẫn không lên tiếng.
Tôi lại hỏi: “Bây giờ chúng ta đang đi đâu?”
Lúc này, khóe miệng anh mới nhếch lên: “Về nhà!”
Nhà ư? Tôi dõi theo ánh mắt của anh. Trước mặt chúng tôi là thôn làng chúng tôi từng ở trước đó. Mục Huyền vung tay phải. Chuyện ly kỳ xảy ra. Thôn làng đột nhiên biến mất, trên mặt cỏ xanh ngát, một ngôi nhà màu xám bạc từ từ mọc lên, cuối cùng lơ lửng trong không trung. Ngôi nhà đơn giản mà trang nhã. Đó là... nhà của chúng tôi.
Mục Huyền mỉm cười bế tôi lên ‘nhà’. Tôi ngắm ‘ngôi nhà’ hư ảo nhưng rất quen thuộc. Trong đầu tôi thầm nghĩ, vẫn còn gần một ngày một đêm mới tới thời gian Mạc Lâm giao hẹn.
***
Mục Huyền đi thẳng vào phòng ngủ mới đặt tôi xuống đất. Tôi đảo mắt một vòng, trang trí nội thất không khác gì ngôi nhà thật của chúng tôi. Giữa phòng là chiếc giường lớn Mục Huyền thích nhất, trên bàn thậm chí còn bày ảnh chụp chung của hai chúng tôi. Cảnh tượng này khiến tôi mềm lòng, nhưng ý nghĩ bỏ trốn ra ngoài càng trở nên mãnh liệt hơn.
“Tôi đi tắm trước.” Thanh âm trầm thấp từ sau lưng truyền tới. Tôi gật đầu, tiếp tục nhìn ảnh chụp trên bàn. Vài giây sau, phát hiện đằng sau không có động tĩnh, tôi quay đầu, thấy Mục Huyền vẫn đứng nguyên một chỗ. Mặc dù đôi mắt vẫn một màu vàng đục u ám nhưng mặt anh hơi ửng đỏ.
“Em giúp tôi tắm.” Mục Huyền nói nhẹ nhàng.
Tôi ngây người.
Trước đây đều là anh trực tiếp bế tôi vào nhà tắm, hơn nữa đều là anh giúp tôi ‘tắm’, chứ không như bây giờ, anh yêu cầu tôi giúp anh tắm bằng thái độ ôn hòa pha lẫn ngượng ngùng.
Một người đàn ông cao lớn, vừa tàn nhẫn sử dụng bạo lực với Dịch Phố Thành, bây giờ lại giống một đứa trẻ mới lớn ngượng nghịu.
Tim tôi bất chợt nhói đau, tôi bước đến ôm anh.
Trong phòng tắm khí nóng bốc mù mịt. Mục Huyền ngồi trong bồn tắm, để lộ bộ ngực trên mặt nước. Trông anh giống một pho tượng điêu khắc đẹp đẽ. Tôi tưởng giống như trước kia, Mục Huyền chỉ mượn cớ đi tắm để làm trò khác. Ai ngờ tôi kỳ lưng cho anh một lúc, anh vẫn không nhúc nhích, quy củ từ đầu đến cuối.
“Giơ tay.” Tôi nói nhỏ.
Anh ngoan ngoãn giơ hai tay.
“Đứng dậy.”
Mục Huyền