Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342938
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2938 lượt.
lúc tầm nhìn đảo lộn, tình hình ở bề mặt tinh cầu càng khiến tôi kinh sợ.
Tầng khí quyển của hành tinh Stan đã hình thành cơn lốc xoáy cực lớn, đại dương màu xanh lam quay cuồng. Cả tinh cầu phảng phất đang run rẩy... Từ trên vũ trụ, cảnh tượng này trông có vẻ bình thường, nhưng tôi có thể tưởng tượng, dưới mặt đất đang xảy ra thảm họa đáng sợ đến mức nào.
Tôi rơi xuống tầng khí quyển trong nháy mắt.
Trước mắt tôi là một đám mây hùng vĩ vô cùng, nó như từng lớp sóng cuồn cuộn tích tụ tạo thành, nó giống bức tường cao vạn trượng xung quanh tôi, còn tôi chỉ là một hạt bụi nhỏ bé, có thể chôn vùi trong đám mây bất cứ lúc nào.
Toàn bộ thân thể tôi, mọi cảm giác của tôi đều bị nỗi kinh hoàng nuốt trọn.
Tôi không cảm nhận thấy hô hấp của mình. Da thịt và huyết mạch của tôi dường như hóa đá, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
Thời gian phảng phất ngừng lại, trời đất chỉ còn một mình tôi, giống một xác chết rơi xuống vực sâu không đáy.
Trong lúc mê man, tôi đột nhiên nhìn thấy một chiếc máy bay chiến đấu được luồng sáng màu xanh lam bao bọc xuyên qua đám mây cuồn cuộn.
Bắt gặp chiếc máy bay, tôi phảng phất bừng tỉnh từ cơn ác mộng.
Khí lưu vẫn cuộn trào, tôi vẫn đang rơi xuống.
Chiếc máy bay đó cũng lắc lư dữ dội. Nó không dưới một lần bị hút vào lốc xoáy và bị mất điều khiển lao đi chỗ khác. Nhưng lần nào, nó cũng thoát khỏi cảnh khốn cùng. Sau đó, luồng sáng màu xanh lam ngày càng đậm đặc, chiếc máy bay tăng tốc hướng về phía tôi.
Viền mắt tôi nhòe đi, mọi tiếng động, mọi nỗi hoảng sợ hình như đều tan biến trong giây lát. Trong mắt tôi chỉ còn lại chiếc máy bay mỗi lúc một gần. Tôi dường như có thể nhìn thấy thân hình cao lớn ở đằng sau tấm kính đầu máy bay, nhìn thấy gương mặt tuấn tú, đôi mắt đen sâu thẳm của anh. Môi anh hơi động đậy, anh đang mấp máy gọi tên tôi: Hoa Dao.
Mọi tế bào trên toàn thân tôi phảng phất sống lại, luồng sáng trắng xung quanh người tôi càng chói lọi. Nhưng có lẽ do tôi vẫn chưa biết cách khống chế và điều khiển sức mạnh, tôi vẫn tiếp tục nghiêng ngả và rơi xuống dưới, cách Mục Huyền mỗi lúc một xa.
Máy bay của Mục Huyền chao lượn, anh lại bay theo tôi.
Hằng tinh vẫn đang bùng nổ, hành tinh vẫn đang gầm gào. Sức mạnh của tôi hết sức hỗn loạn nên hai chúng tôi như chiếc lá bị sóng lớn xô đẩy, lúc gần lúc xa. Nhưng dù cách bao xa, chiếc máy bay chiến đấu được bao bọc bởi luồng sáng xanh lam đó vẫn cứ bám theo tôi.
Từng giọt nước mắt chảy xuống, tan biến trong luồng sáng trắng. Trong lòng tôi đột nhiên bình tĩnh lạ thường, ấm áp vô cùng. Tôi không còn cảm thấy sợ hãi. Dù trời đất điên đảo, Mục Huyền của tôi, người đàn ông tôi yêu vẫn đạp gió xuyên mây, theo sát tôi, bảo vệ tôi, ở bên cạnh tôi không chia lìa.
Chủng tộc thời gian hay nỗi đe dọa gì đó... tất cả đều trở nên không quan trọng. Trời đất chỉ còn lại tôi và anh.
Tôi chưa bao giờ muốn xích lại gần anh, muốn ngả vào vòng tay anh như lúc này.
Thế nhưng đúng lúc đó, tôi đột nhiên nhìn thấy lốc xoáy ở phía trước bị một bóng đen cực lớn bao phủ. Gương mặt Mục Huyền dường như cũng vô cùng kinh ngạc. Sau đó, hàng loạt dãy núi cao ở đằng sau lốc xoáy đổ sụp về phía chúng tôi như một phản ứng dây chuyền.
***
Tôi không rõ tôi bất tỉnh trong bao lâu.
Lúc tỉnh dậy, tôi phát hiện mặt mũi mồm miệng đầy đất cát, sặc đến mức tôi ho khù khụ. Sau đó, tôi nghe thấy tiếng khóc và tiếng kêu gào nức nở.
Tôi vẫn còn sống.
Nhận thức này khiến tôi vui mừng khôn xiết. Tôi nhanh chóng đứng dậy, không khỏi kinh ngạc khi bắt gặp cảnh đổ nát thê lương trước mặt. Tôi đứng trên một con đường dài hỗn loạn, nhà cửa sụp đổ đã chôn vùi mặt đường, rất nhiều người nằm trong đống gạch đá, không rõ sống chết. Một số người quỳ ở trước những tòa nhà sụp đổ, gào khóc lớn tiếng hoặc nghẹn ngào.
Tôi phóng tầm mắt về phía xa xa, cả Đế đô phảng phất như địa ngục trần gian.
Trên không trung, thông qua lớp mây đen dày đặc, tôi lờ mờ nhìn thấy hằng tinh nở to gấp đôi bình thường. Nó đỏ đến mức có thể nổ tung bất cứ lúc nào.
Lòng tôi nặng trĩu. Hằng tinh quá dị thường, rốt cuộc chuyện này là thế nào?
Mục Huyền đâu rồi? Anh đang ở đâu?
Đầu tôi hơi váng vất, tôi lảo đảo đi về phía trước. Không một ai chú ý đến tôi. Tôi từ từ hồi tưởng lại ấn tượng cuối cùng trước khi tôi bị ngất đi. Lúc đó trời mây điên đảo, tôi nhìn thấy một luồng sáng màu lam nhạt giúp tôi né tránh lốc xoáy ở phía sau. Tôi cũng được luồng sáng trắng bao bọc. Dưới sự bảo vệ của hai quầng sáng, tôi vẫn bị lốc xoáy cực mạnh quăng người đi xa. Còn phương hướng Mục Huyền rơi xuống là...
Ở phía trước!
Tôi ngẩng đầu quan sát bầu trời u ám, bất chợt nhìn thấy một cột sáng màu lam nhạt, từ mặt đất phóng thẳng lên tầng mây trên cao.
Đó là Mục Huyền! Anh đang báo hiệu cho tôi biết vị trí của anh!
Tôi lập tức chạy về phương hướng xuất hiện cột sáng đó.
Mới chạy vài bước, đầu óc tôi vụt qua một ý nghĩ. Tôi lặng lẽ tích tụ sức mạnh, giơ tay phải lên cao. Một luồng sáng trắng phóng lên bầu trời. Chỉ có điều, so với ánh sáng xanh lam, l