Vô Địch Tình Nhân Tới Bấm Chuông
Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342937
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2937 lượt.
h mắt tôi lướt qua xác chết trước mặt. Sau đó, tôi từ từ quay đầu.
Cửa khoang không biết mở ra từ lúc nào. Trong vũ trụ tối đen ở sau lưng, mười mấy chiếc máy bay chiến đấu đang đỗ bên ngoài phi thuyền. Ánh sao phản chiếu lên thân máy bay lạnh lẽo, giống con chim ưng sắt trầm mặc. Ở đằng sau những chiếc máy bay này, máy bay chiến đấu vẫn không ngừng phi tới, tạo thành một đội hình dày đặc bao vây phi thuyền.
Trong chiếc máy bay đầu tiên có một hình bóng cao lớn quen thuộc, lặng lẽ ngồi ở vị trí điều khiển.
Các lớp kính máy bay, cách mặt nạ dưỡng khí, gương mặt Mục Huyền rất mơ hồ. Nhưng tôi vẫn cảm nhận thấy, đôi mắt đen vừa lạnh lẽo vừa sắc bén của anh lặng lẽ quan sát tôi, không biết từ bao giờ.
Mục Huyền, Mục Huyền.
Xin anh đừng nhìn em như vậy.
Em không biết đang xảy ra chuyện gì.
Em càng không biết, tương lai sẽ xảy ra chuyện gì...
Ngắm gương mặt thanh tú và đôi mắt sắc lạnh của Mục Huyền, trái tim tôi như bị một bàn tay bóp nghẹt.
Tôi cũng không quên câu ‘Giết hắn’... Thân phận và năng lực của tôi kỳ quái như vậy, một ngày nào đó liệu tôi có giết Mục Huyền? Có phải người nào đó từ trong bóng tối khống chế tôi mà tôi không nhìn thấy?
Ý nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu, tôi lập tức do dự. Cùng lúc đó, thân thể tôi nóng lên, ánh sáng trắng lại xuất hiện, giống như muốn đối kháng luồng sáng màu lam của Mục Huyền.
Thân hình của tôi bất động trong khoang phi thuyền, cách anh mười mấy mét.
Chứng kiến cảnh này, Mục Huyền liền đứng lại, anh cũng đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích. Do ánh sáng chói lòa, tôi không nhìn rõ vẻ mặt của anh, nhưng tôi biết anh đang quan sát tôi, quan sát cơ thể phát sáng của tôi. Điều này càng khiến tôi hỗn loạn.
“Mục Huyền, không phải em cố ý giết bọn họ.” Tôi hét to, nhưng khoang phi thuyền đã nối với chân không của vũ trụ, thanh âm của tôi lập tức bị vũ trụ nuốt chửng.
Mục Huyền nhìn tôi. Sau đó, anh đột nhiên đi ra cửa máy bay.
Anh định ra ngoài, định tiến về phía tôi.
Tim tôi đập thình thịch, đại não còn chưa có phản ứng, người tôi đã nhích về phía trước một bước.
Trong lòng tôi chua xót vô cùng, tôi rất muốn ôm anh, nghe anh nói: “Đừng sợ, để anh xử lý.”
Ý nghĩ này điều khiển thân thể tôi tiếp tục đi về phía Mục Huyền.
Đúng lúc đó, sàn phi thuyền dưới chân tôi lắc lư kịch liệt.
Tôi ngây người, thân thể đã tự giác bay lên. Ai ngờ bốn vách khoang đều lắc lư nghiêng ngả, thân phi thuyền bắt đầu xoay tròn.
Cả phi thuyền xoay tròn với tốc độ cực nhanh.
Trời đất điên đảo, xác chết trong khoang phi thuyền bay loạn xạ. Tôi cũng bị đập vào vách khoang. Do có luồng sáng màu trắng nâng đỡ, tôi không cảm thấy đau đớn, nhưng tôi không thể khống chế phương hướng trong hoàn cảnh nghiêng ngả dữ dội, theo quán tính bị va đập lung tung.
Xảy ra chuyện gì? Lẽ nào phi thuyền xảy ra sự cố?
Nhưng khi ngẩng đầu, tôi phát hiện máy bay của Mục Huyền cũng xoay tròn như rơi vào xoáy nước. Nó bị một sức mạnh vô hình cực lớn quăng quật, ném về phía sau, trong chốc lát đã mất hút.
“Mục Huyền!” Tôi hét lên, lảo đảo bay ra ngoài cửa khoang.
Sau khi thoát khỏi phi thuyền, bay lơ lửng trong vũ trụ, tôi hoàn toàn sửng sốt khi chứng kiến cảnh tượng xung quanh.
Chiếc phi thuyền sau lưng tôi cũng bị một bàn tay vô hình quăng xuống đáy sâu vũ trụ với tốc độ nhanh không thể tin nổi. Trong nháy mắt, nó chỉ còn là chấm mờ mờ.
Những chiếc máy bay chiến đấu ở phía xa xa bị xé ra thành từng mảnh rồi rơi xuống tầng khí quyển của hành tinh Stan, tạo thành những quả cầu lửa bốc khói đen. Tôi không biết Mục Huyền đang ở đâu.
Hằng tinh ở phía trước tôi đang nở to. Bằng mắt thường, tôi cũng có thể nhìn thấy nó đang giãn ra với tốc độ chậm chạp. Hằng tinh ngày càng lớn, ngày càng đỏ rực. Tôi thậm chí nhìn thấy vô số chấm đen nhức mắt trên bề mặt của nó.
Một nỗi sợ hãi chưa từng có bao trùm toàn thân tôi.
Tôi chợt nhớ đến Mạc Lâm, từ mấy tháng nay anh ta đều trùm kín mít mỗi khi ra cửa. Anh ta nói chu kỳ hoạt động của vết đen hằng tinh đạt đến đỉnh cao, tuy có ảnh hưởng tới tính năng của người máy nhưng không đến nỗi nghiêm trọng.
Tình hình đang diễn ra không thể dùng từ ‘nghiêm trọng’ để hình dung.
Lẽ nào, lần này không phải là vết đen hằng tinh bùng phát bình thường, mà là... một tai họa nghiêm trọng hơn.
Tôi không có thời gian nghĩ ngợi nhiều.
Bởi vì tôi nhìn thấy, một vật hình bầu dục màu vàng phóng ra từ bề mặt của hằng tinh. Đồng thời, một luồng khí lưu nóng bỏng cuộn trào tỏa khắp vũ trụ. Tôi giật mình kinh hãi, quầng sáng trắng quanh người tôi càng tỏa sáng hơn, nhưng thân thể tôi vẫn bị luồng khí lưu đẩy mạnh ra đằng sau.
Luồng khí lưu nóng bỏng lan ra vô cùng vô tận. Tôi giống một con quay, xoay tròn với tốc độ nhanh ở bên trong đó. Tôi sợ đến mức hồn bay phách tán, cố gắng tập trung sức mạnh tích lũy trong cơ thể. Nhưng tôi vẫn không có cách nào dừng lại, vừa bị quăng quật vừa xoay tròn rồi rơi xuống tầng khí quyển của hành tinh Stan.
Trong