Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342923
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2923 lượt.
ua cung điện, dừng ngay trên đỉnh đầu tôi.
Toàn thân tôi cứng đờ, nước mắt che mờ tầm nhìn. Tôi thấy đạn pháo biến thành pháo hoa, biến mất trong luồng sáng xanh lam đó. Đám binh sĩ vừa chạy đến kinh ngạc dừng bước, mở to mắt nhìn luồng sáng xanh lam dịu dàng từ từ thu lại, bao bọc xung quanh người tôi.
Đúng lúc này, bầu trời rực sáng, mặt đất rung chuyển. Tôi bị mất thăng bằng ngã xuống đất. Tôi rõ ràng cảm thấy cả mặt đất nóng lên. Trong khi đó, cột sáng của Mục Huyền trên không trung phía trước tỏa ra ánh sáng chói lọi vô cùng.
“Không...” Tôi thét lên một tiếng xé nát tim gan. Tôi lảo đảo đứng dậy, chạy về phía Mục Huyền. Quả cầu sáng xanh lam xung quanh người tôi bất thình lình đỡ tôi lên cao, sau đó bay về phía Mục Huyền.
Là anh, anh muốn tôi đến bên anh.
Ở trong quả cầu ánh sáng, tầm nhìn của tôi mơ hồ, tôi cảm thấy bản thân dường như đã chết rồi.
Máy bay chiến đấu vẫn không ngừng quần thảo ở trên đầu và nhả đạn về phía tôi. Người ở dưới mặt đất đều im lặng ngước nhìn tôi, bởi vì tôi được sức mạnh tinh thần của Mục Huyền bảo vệ.
Tôi chợt hồi tưởng lại quá khứ. Lần nào cũng vậy, bất kể Mục Huyền đang ngủ say hay thức giấc, bất kể trong giấc mộng hay hiện thực, anh đều dùng sức mạnh tinh thần dịu dàng và kiên định của anh bảo vệ tôi, đưa tôi đến bên cạnh anh, đưa tôi vào vòng tay của anh.
Lần này thì sao?
Chẳng phải anh tưởng tôi là gian tế nên mới đuổi tôi đi, bảo tôi phải đi ngay lập tức?
Tại sao anh còn muốn tôi quay về bên anh?
Có phải vì, sức mạnh tinh thần đang bảo vệ tôi chỉ là tiềm thức của anh? Là tiềm thức sau khi anh chết hoặc rơi vào tình trạng hôn mê? Mặc dù không còn tỉnh táo nhưng anh vẫn nhớ, luôn nhớ đến chuyện bảo vệ tôi, đưa tôi tới vòng tay của anh?
Mục Huyền, anh đã chết rồi sao? Nếu anh chết, em phải làm thế nào đây?
Tôi ngồi phịch xuống quả cầu ánh sáng, sức lực toàn thân phảng phất bị rút sạch, tôi nghẹn ngào khóc không thành tiếng.
Cuối cùng, tôi lại bay đến sau lưng Mục Huyền một lần nữa.
Xung quanh không một tiếng động. Tôi nhìn thấy bóng lưng Mục Huyền đứng cách tôi mấy bước. Cột sáng xung quanh người anh lớn gấp mấy lần trước đó. Anh đứng bên trong cột sáng, giống như trong thế giới ảo ảnh. Vẫn là bộ quân phục màu xám mờ, vẫn là mái tóc ngắn gọn gàng, gương mặt trắng ngần và đôi mắt đen đẹp quen thuộc. Anh lặng lẽ đứng ở đó, lặng lẽ dõi mắt về phương xa, phảng phất không còn sinh khí cũng không còn tri giác.
Tôi âm thầm đi về phía Mục Huyền.
Lần này, tôi không gặp bất cứ trở ngại nào. Do được quả cầu ánh sáng xanh lam bao bọc, tôi dễ dàng đi vào trong cột sáng. Tôi run rẩy giơ tay ôm thắt lưng Mục Huyền. Sau đó, tôi hít một hơi sâu, đặt tay lên ngực anh.
Nước mắt lại trào xuống như thác lũ, lồng ngực của tôi phảng phất bị một bàn tay vô hình xé nát. Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
Tim Mục Huyền đã ngừng đập.
Anh đã chết rồi.
Tôi nhẹ nhàng tựa đầu vào lưng anh. Khi ngước mặt, tôi nhìn thấy cột sáng xung quanh chúng tôi ngày càng chói lọi. Sóng năng lượng màu xanh lam lặng lẽ chuyển động, cảnh tượng trước mắt đẹp đẽ vô cùng.
Cơ thể tôi bắt đầu nóng lên, huyết mạch trong toàn thân sôi sục, phảng phất có thể nổ tung bất cứ lúc nào. Tôi biết, tôi phải rời khỏi cột sáng, nếu không tôi cũng sẽ chết.
Nhưng Mục Huyền đã tắt thở, tôi sống còn có ý nghĩa gì?
Trước khi chết đi, tôi phải dùng sức lực cuối cùng, phá vỡ tấm lưới màu xanh lam, khiến cả hành tinh Stan rơi vào tăm tối. Chỉ hy vọng không có một trăm năm ngắc ngoải, chủng tộc Stan sẽ không trở thành nọc độc của vũ trụ, trở thành ‘kẻ săn mồi’ bách chiến bách thắng, đẩy vũ trụ rơi vào cơn lốc diệt vong.
Người tôi bắt đầu tỏa ra tia sáng màu trắng, thành một thanh kiếm ánh sáng sắc nhọn, từ từ chọc vào cột sáng màu xanh lam. Máy bay chiến đấu bay quanh đỉnh núi ngọc bắn vô số đạn pháo về phía tôi, nhưng đều bị cột sáng nuốt trọn.
Mục Huyền, Mục Huyền, hãy đợi em, em đang ở ngay đây.
Em xin lỗi, em phải tiêu diệt bộ tộc của anh, hủy diệt Đế quốc của anh. Sau đó, chúng ta sẽ cùng chết.
Luồng sáng trắng trên đỉnh đầu tôi dần lan tỏa, giống mặt cắt tinh khiết không ngừng cắt ngang luồng sáng xanh lam. Trái tim tôi phảng phất ngừng đập.
Đúng lúc này, cảnh tượng khiến tôi ruột gan đứt đoạn xảy ra ngay trước mắt tôi.
Mục Huyền ở trong lòng tôi... từ từ biến mất. Đầu tóc, đôi mắt, gương mặt... hai chân, bụng, ngực... Mục Huyền đã chết tan biến ngay trước mặt tôi.
Tôi chỉ cảm thấy thế giới sụp đổ trong giây lát. Tôi ra sức ôm chặt phần thân thể còn lại của anh, nhưng cuối cùng chỉ lưu lại hư không.
Trong khi đó, một giọt nước long lanh trước mặt tôi, bốc thành sương khói nhàn nhạt như ảo ảnh.
Đó là... nước mắt của Mục Huyền? Cho đến lúc chết, anh vẫn tưởng tôi phản bội anh?
“A...........” Tôi hét lên một tiếng đau đớn, luồng sáng trắng quanh người tôi bùng nổ, lan tỏa đi rất xa, cột sáng màu xanh lam biến mất khỏi không trung. Tôi ngẩng đầu, qua làn nước mắt, tôi thấy tấm lưới xanh lam lay động kịch liệt. Bên tai tôi là âm thanh tạp loạn