Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Độc Quyền Chiếm Hữu

Độc Quyền Chiếm Hữu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342920

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2920 lượt.

của cỗ máy ‘Stan vĩnh hằng’. Còn một nơi rất cao trên đỉnh đầu tôi, một khe hở vừa hẹp vừa dài màu tuyết trắng từ từ lộ ra.
Tôi vội nhắm mắt khi bị ánh sáng chói lọi từ khe hở đó chiếu vào. Trong lúc mơ hồ, tôi phảng phất nhìn thấy vũ trụ tăm tối như đầm lầy, đó là nơi tôi sinh sống, tức ba mươi triệu năm sau. Tôi hình như nghe thấy giọng nói của bệ hạ thì thầm vào tai tôi: “Trở về đi, Hoa Dao! Trở về thôi, cô bé!”
Chỉ trong tích tắc, tôi có cảm giác linh hồn phảng phất rời khỏi thể xác. Sau đó, tôi từ từ bay lên cao, về phía khe hở đó. Mặt đất trở nên mơ hồ hỗn độn, tôi nhìn thấy vô số quả đạn pháo bắn về phía tôi, tan biến trong luồng sáng tỏa ra từ khe hở. Tôi nhìn thấy tấm lưới xanh lam trên bầu trời đứt đoạn, nhìn thấy cỗ máy ‘Stan vĩnh hằng’ khổng lồ đổ ụp xuống đất, nhìn thấy vô số người quỳ dưới mặt đất, tiếng khóc bi thương chấn động đất trời.
Sau đó, cả người tôi lọt qua khe hở, như rơi xuống vực sâu không đáy.
Vô số tia sáng vụt qua trước mắt tôi. Vô số hình bóng rúm ró và thanh âm rên rỉ ma quái đâm vào người tôi. Đầu tôi đau như búa bổ, đau đến mức tôi phải giơ tay ôm chặt đầu.
Trong lúc ngơ ngơ ngẩn ngẩn, tôi nghe thấy những tiếng vỡ vụn, nhìn thấy vô số hình ảnh ngược chiều như ở trên mặt nước lướt qua. Nước mắt trào ra khóe mi, tôi chỉ hận bản thân không thể chết đi.
“Tôi đến từ hành tinh Stan. Vào ngày này bốn năm sau, Hoa Dao, tôi sẽ đến đón em.”
“Bây giờ, em là công chúa của tôi.”
“Năm em mười lăm tuổi, tôi nằm trong bụi cỏ, thấy em cười với tôi.”
“Hoa Dao, em khiến tôi không có cách nào kháng cự.”
......
Cuối cùng, tôi nhìn thấy Mục Huyền mặc bộ quân phục màu trắng, yên lặng đứng trước biển người. Sau đó, anh cất giọng nói ôn hòa như ngọn gió đêm hè: “Hoa Dao, vợ yêu quý của tôi, cho dù hằng tinh không còn tỏa ánh sáng, cho dù hành tinh bị hố đen vũ trụ thôn tính một cách vô tình, chúng ta cũng sẽ không chia xa.”
Chương 68
“Mặt đơn hay mặt kép, anh muốn ăn mặt nào?”
Tôi đổ dầu vào chảo, tay cầm quả trứng, quay đầu về phía sau.
Ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu sáng cả chiếc giường lớn, khiến cả căn phòng màu ấm càng trong lành dễ chịu. Mục Huyền nằm trên giường, chiếc chăn mỏng đắp đến thắt lưng anh. Trên gương mặt trắng trẻo thanh tú, đôi mắt đen sâu hun hút nhìn tôi chăm chú.
“Anh muốn ăn em.” Anh cất giọng bình thản.
Tôi phì cười, tiếp tục chuyên tâm rán trứng. Đằng sau có tiếng bước chân khe khẽ, eo bị đôi cánh tay mạnh mẽ ôm gọn, thân thể ấm áp của anh dính sát vào người tôi. Tôi hơi run rẩy, đồ trong tay rơi xuống đất. Tôi quay người, ôm chặt lấy anh và hôn anh cuồng nhiệt.
“Tại sao em khóc?” Ánh mắt sắc bén của Mục Huyền quan sát tôi ở cự ly gần.
Tôi mỉm cười, tầm nhìn hơi mơ hồ: “Em vui nên mới khóc.”
Mục Huyền dường như hết kiên nhẫn. Anh chau mày, ôm tôi vào lòng: “Anh không thích nhìn thấy nước mắt của em.”
“Ừ... vậy anh dỗ em đi!”
“Anh không biết dỗ.”
“Anh gọi em là... bà xã đi.”
“Bà xã.”
“Ông xã...” Tôi ôm cổ Mục Huyền, kéo mặt anh xuống thấp, nhẹ nhàng hôn lên đôi mắt anh: “Em yêu anh.”
Mục Huyền ngẩng đầu, gương mặt anh sáng lấp lánh trong ánh nắng vàng, đáy mắt ẩn hiện ý cười: “Có người đến tìm, lát nữa anh về với em.”
“Được.” Tôi ôm thắt lưng của anh, ngả đầu vào ngực anh, nhắm mắt.
Nhưng vòng tay của Mục Huyền ngày càng lạnh giá. Dần dần, bờ ngực rắn chắc và ấm áp cũng biến mất, chỉ còn lại hai cánh tay của bản thân tôi đang ôm người tôi.
“Hoa Dao.” Đằng sau vang lên thanh âm trầm tĩnh.
Tôi mở mắt, xung quanh tối om.
Bên ngoài cửa sổ không có ánh sao, vũ trụ tăm tối như hũ nút, chỉ có dòng khí lưu huỳnh màu đỏ cuộn trào và lan tỏa khắp nơi. Tôi đang ngồi trên chiếc ghế mây cũ kỹ, toàn thân lạnh giá.
Tôi đứng dậy, quay đầu về phía người đàn ông đứng ở cửa ra vào.
“Bệ hạ.”
Cố Mẫn không lập tức mở miệng mà giơ tay bật đèn. Dưới ánh sáng dịu dàng, gương mặt anh nhợt nhạt, nhưng bộ vương phục trên người anh vẫn sạch sẽ phẳng phiu.
Cố Mẫn nhìn tôi bằng ánh mắt thương xót. Sau đó anh đi đến bên cửa sổ, kề vai với tôi.
“Người Stan quyết tâm truy đuổi đến cùng, bọn họ đã bao vây cả tinh cầu này.” Cố Mẫn nói nhỏ: “Tôi không định chống cự.”
Tôi cùng anh ngắm vũ trụ như dưới bùn lầy. Trầm mặc trong giây lát, tôi mới mở miệng: “Em xin lỗi.”
Cố Mẫn quay đầu nhìn tôi, gương mặt sáng sủa của anh để lộ ý cười nhàn nhạt: “Em không cần nói xin lỗi, em đã hoàn thành nhiệm vụ, chỉ là...”
“Chỉ là lịch sử vẫn không thay đổi.” Tôi chậm rãi thốt ra mấy từ anh chưa nói hết.
Sáu tháng trước, tôi đã trở về đây.
Nghe nói lúc vừa tỉnh lại, ý thức của tôi là một mớ hỗn độn. Tôi điên cuồng dùng sức mạnh tinh thần tấn công những người ở gần tôi. Nếu không phải Cố Mẫn đã sớm có sự chuẩn bị, nhốt tôi vào một khoang tàu khép kín, chỉ e tôi đã ngộ sát vô số người.
Nghe nói lúc đó tôi chỉ lặp đi lặp lại vài câu đơn giản: ‘Tôi phải quay về’, ‘Tôi phải cứu anh ấy’ và ‘Mục Huyền’.
Mười ngày sau, khi tinh thần đã khôi phục bình thường, tôi khóc nức nở túm áo Cố Mẫn. Câu nói của tôi khi đ


XtGem Forum catalog