Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Độc Quyền Chiếm Hữu

Độc Quyền Chiếm Hữu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1343031

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3031 lượt.

Bọn họ quay người, dừng bước.
Tôi và Mạc Lâm cũng đi theo. Sau đó chúng tôi hoàn toàn chết sững khi bắt gặp hơn mười người đàn ông, kẻ nằm người ngồi trên mặt đất. Nghe thấy tiếng động, bọn họ đều quay đầu nhìn chúng tôi.
Sau này hồi tưởng lại, Mạc Phổ kiên quyết cho rằng, tôi và Mạc Lâm quá sơ ý và không chuyên nghiệp. Anh ta nói rõ ràng anh ta giơ tay, báo hiệu có nguy hiểm đừng tiến lại gần. Lúc đó, tôi mải quan sát chỗ khác nên không chú ý đến động tác tay của Mạc Phổ. Còn Mạc Lâm trả lời vô tư: “Tôi có nhìn thấy! Nhưng ai biết đâu được, tôi tưởng anh bảo chúng tôi qua bên đó.”
Thế là tôi và Mạc Lâm vừa thò đầu ra, sau giây phút kinh ngạc ngắn ngủi, đám lính đánh thuê lập tức bừng tỉnh, cầm súng để bên cạnh chĩa thẳng vào người chúng tôi. Chỉ có hai tên vẫn nằm bất động trên mặt đất.
Đối diện những họng súng đen ngòm, toàn thân tôi cứng đờ. Thử hỏi có ai trong cuộc đời hai lần gặp tình cảnh tương tự như tôi? Mà lần này bên cạnh tôi không có Mục Huyền, bên ngoài cũng không có cứu viện, trong khi kẻ địch còn nhiều hơn đợt trước.
Mạc Phổ và hai viên thiếu úy cũng ngây người rồi lập tức rút súng. Trong khoang im lặng như tờ, chỉ còn lại tiếng thở phì phò của đám đàn ông. Nhưng tôi biết, chỉ cần hai bên có bất cứ động tác nhỏ nào, lập tức sẽ xảy ra cuộc đọ súng quyết liệt, mọi người đều cùng chết.
Đầu óc tôi gần như tê liệt, nhưng đôi mắt của tôi vẫn rất nhanh nhạy. Tôi nhìn thấy trên người bọn họ đều đắp một tấm thảm, chứng tỏ trước đó bọn họ đã ngủ say, vì vậy bọn họ mới không phát giác động tĩnh của chúng tôi. Tôi còn bắt gặp vết máu và vết thương đã được băng bó trên người bọn họ. Chắc bọn họ là thương binh.
Về lý mà nói, thương binh sẽ không có ý chí chiến đấu?
Lòng bàn tay tôi rịn đầy mồ hôi, tim đập ngày càng nhanh hơn. Điển tích của vĩ nhân và bộ dạng lạnh lùng Mục Huyền vụt qua đầu óc tôi. Tôi cảm thấy một sự hăng hái và dũng khí chưa từng có, thúc giục tôi phá vỡ cục diện bế tắc này, đồng thời bảo vệ những người đi cùng tôi.
Tôi mở miệng, mô phỏng giọng nói ngạo mạn, không có bất cứ độ ấm nào của ai đó: “Thiếu úy, tước súng của bọn họ. Mạc Phổ, đi kiểm tra các tầng khác; thông báo A Đạo Phổ...”
Đám lính đánh thuê nhìn tôi chằm chằm, sắc mặt chúng không hề thay đổi. Tôi hơi chột dạ, nhưng lập tức lấy lại tinh thần, dù sao tôi cũng đã buông lời, cần phải làm đến cùng. Thế là tôi tiếp tục lên tiếng, ngữ khí cứng nhắc: “Đóng... tầng hầm...”
Đúng lúc này, tôi chợt nhìn thấy một người đang nằm ở đằng sau đám thương binh cách xa tôi nhất đột nhiên ngồi dậy. Ánh đèn rất tối, tôi lại vô cùng căng thẳng, nhưng vừa nhìn thấy thân hình mơ hồ của người đó, lồng ngực tôi như bị tắc nghẽn. Khi anh ngẩng đầu đưa mắt về phía tôi, hô hấp của tôi ngưng trệ.
Là Mục Huyền! Mặc dù không nhìn rõ, nhưng tôi dám chắc người đó là anh.
Tại sao anh lại nằm cùng đám thương binh? Ngực anh cũng bị băng bó, chứng tỏ anh bị thương nặng nên mới đóng giả làm lính đánh thuê và trốn tránh ở đây. Tôi biết từ trước đến nay anh luôn là người túc trí đa mưu.
Một niềm vui to lớn dội lên trong lòng tôi. Tôi và Mục Huyền mặt đối mặt từ một khoảng cách khá xa, tim tôi đập thình thịch thình thịch. Thị lực của người máy gấp mấy lần con người, tôi đoán anh em Mạc Phổ chắc chắn đã nhìn thấy Mục Huyền.
“Đóng... đóng... tầng hầm... tầng hầm...” Tôi đột nhiên ngớ người, ý thức bản thân còn đang lên tiếng.
Đóng cái quái gì ở tầng hầm ấy nhỉ? Trời ơi, sao tôi có thể phân tâm vào lúc này? Tôi hoàn toàn quên béng một từ quan trọng.
Toàn bộ khí thế trong người tôi phảng phất tan biến ngay tức khắc. Tôi ngây ra mấy giây, di chuyển ánh mắt từ Mục Huyền về đám thương binh.
Bọn chúng nhìn tôi chằm chằm, gương mặt lộ vẻ kỳ quái.
Sau đó có năm sáu người cầm súng đứng dậy.
“Các người là ai?” Một tên hét lớn: “Mau bỏ vũ khí xuống. Các người chỉ có ba khẩu súng, đừng tự chuốc vạ vào thân.”
“Người đàn bà này đầu óc có vấn đề à?” Một tên khác mở miệng: “Được cái cũng khá xinh đẹp.”
Thôi xong rồi. Tôi đã làm hỏng việc, tôi chỉ cảm thấy vừa quẫn bách vừa ngượng ngùng, đúng là muốn độn thổ cho xong. Bây giờ Mục Huyền đang bị thương nặng, lẽ nào tất cả chúng tôi sẽ rơi vào tay lính đánh thuê?
“Tiểu thư hãy giơ tay lên cao, đứng ra đằng sau lưng tôi.” Mạc Phổ đột nhiên nói nhỏ.
Tôi không hiểu ý anh ta, nhưng lập tức làm theo. Đến khi đứng sau lưng Mạc Phổ, tôi mới hiểu rõ ý đồ của anh ta. Mạc Phổ muốn bảo vệ tôi, nhưng lo ngại tôi di chuyển đột ngột sẽ khiến hai bên nổ súng. Vì vậy anh ta mới bảo tôi giơ tay lên cao, biểu thị tôi không có vũ khí.
Có lẽ thấy tôi là phụ nữ, cũng có khả năng đám lính đánh thuê sợ giao chiến trực diện nên không ai nổ súng bắn tôi trong lúc tôi di chuyển. Mặc dù đứng sau lưng Mạc Phổ nhưng tôi không hề cảm thấy nhẹ nhõm.
“Mau bỏ vũ khí xuống!” Một tên lính đánh thuê quát lớn tiếng.
Đám Mạc Phổ không động đậy, cũng không mở miệng. Tôi đoán bọn họ đang chờ đợi chỉ thị của Mục Huyền. Nhưng nếu Mục Huyền mở miệng, anh sẽ để lộ thân phận của mình.
Làm thế nào bây


Old school Easter eggs.