Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Độc Quyền Chiếm Hữu

Độc Quyền Chiếm Hữu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1343030

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3030 lượt.

rắng ngần hơi ửng hồng. Tim tôi càng đập nhanh hơn. Tôi thầm nghĩ, nếu anh không thể kiềm chế mà làm chuyện đó ngay bây giờ, tôi sẽ cự tuyệt.
Ai ngờ Mục Huyền ngoảnh đầu sang một bên và thở một hơi dài, phảng phất bình ổn tâm trạng. Một lúc sau, anh mới quay lại nhìn tôi, ánh mắt đã khôi phục sự tỉnh táo.
“Gọi bọn họ vào đây.” Mục Huyền buông người tôi.
Tôi hơi ngây ra. Vài giây sau mới đứng dậy, đi về phía máy liên lạc. Tôi đương nhiên nhìn ra, Mục Huyền muốn hôn tôi, anh cũng có lời muốn nói với tôi. Nhưng bây giờ chiến sự khẩn cấp, anh buộc phải khống chế bản thân.
Mặc dù hiểu nguyên do, nhưng trong lòng tôi vẫn có... chút thất vọng.
Tôi không ngờ tôi lại cảm thấy thất vọng?
“Tôi sẽ nhanh chóng kết thúc chiến tranh.” Giọng nói Mục Huyền đột nhiên vang lên sau lưng tôi: “Bây giờ, tôi không thể phân tâm.”
Mặt tôi đỏ bừng, không đáp lời anh, lặng lẽ gọi điện thoại. Đám Vưu Ân nói sẽ đến ngay.
Lúc tôi quay người, Mục Huyền đã ngồi dậy. Tôi giật mình, vội chạy đến bên anh: “Mạc Lâm nói vết thương của anh vẫn chưa lành hẳn.”
“Tôi không sao.” Ánh mắt Mục Huyền dừng lại trên mặt tôi vài giây, nhanh chóng rời đi chỗ khác. Bắt gặp vẻ nhẫn nhịn của anh, nỗi thất vọng trong tôi hoàn toàn tan biến.
Mục Huyền trầm mặc một lúc, rồi cất giọng nhàn nhạt: “Ai đưa ra ý kiến bắt em ra chiến trường?”
Thấy anh có vẻ tức giận, tôi liền giải thích chuyện liên quan đến ‘sức mạnh tinh thần’. Nhưng tôi không kể tôi trở về Đế đô, giữa đường quay lại ‘Vùng đất hoang vu’. Cuối cùng, tôi kết luận: “Chỉ một mình tôi có khả năng cảm nhận thấy anh, nên tôi phải tham gia cuộc tìm kiếm.”
Mục Huyền vốn đang cúi đầu trầm tư. Nghe đến đây, anh đột nhiên ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt nóng bỏng.
Tôi hơi lúng túng, rót ly nước ấm đưa cho anh. Mục Huyền quay sang một bên uống cạn.
“Quần áo tôi mặc lúc bị thương đâu rồi?” Anh vừa đặt cốc nước vừa hỏi.
“Đều ở đây.” Tôi chỉ tay vào một cái thùng bên cạnh bàn. Mạc Lâm nói những thứ này không thể tùy tiện vất đi.
“Trong túi áo có một thứ, em lấy ra đi.”
Tôi tìm đến áo của anh. Quả nhiên trong túi áo có một thứ cưng cứng lành lạnh. Vừa lấy ra xem, tôi lập tức ngây người.
Là... một cái vòng đeo tay?
Đây là một cái vòng kim loại màu trắng mỏng, trơn nhẵn tinh xảo. Chất liệu của nó có vẻ giống bạc, nhưng lại lờ mờ tỏa ra ánh sáng màu xanh lam. Cái vòng không có bất cứ họa tiết phức tạp nào, trông vừa đơn giản vừa trang nhã. Mặt ngoài chiếc vòng dính đầy bụi, có lẽ do Mục Huyền làm bẩn trên đường trốn chạy.
Tôi không thể ngờ, Mục Huyền lại tặng quà cho tôi vào lúc này. Mặc dù anh từng tặng tôi không ít đồ có giá trị.
Anh nhất định chuẩn bị sẵn món quà trước khi chúng tôi đi thăm cột Niên Hoa. Lúc đó, chúng tôi xảy ra sự cố nên chiếc vòng vẫn ở trong túi áo của anh, bây giờ mới có thể đưa cho tôi?
Tôi lặng lẽ đi đến bên cạnh giường ngồi xuống. Cảm nhận thấy ánh mắt chăm chú của anh, tôi cúi đầu, đeo chiếc vòng vào cổ tay trái. Vòng hơi rộng, nhưng miễn cưỡng cũng có thể chấp nhận.
Hai má tôi nóng ran, tôi lấy hết dũng khí ngẩng đầu đối diện anh: “Cám ơn anh. Tôi... rất thích.”
Vẻ mặt anh vốn bình tĩnh thâm trầm. Sau khi nghe câu nói của tôi, anh bỗng ngây người, hai má hơi ửng hồng.
Tôi không ngờ Mục Huyền lại có phản ứng dữ dội như vậy, càng cảm thấy ngượng ngùng. Ở giây phút tiếp theo, anh đột nhiên giơ tay kéo tôi vào lòng. Eo tôi bị siết chặt, tôi nhanh chóng bị anh lôi lên giường. Sau đó, anh lật người, đè tôi xuống dưới thân và phủ môi hôn tôi ngấu nghiến.
“Vết thương của anh...” Tôi chỉ lắp bắp vài từ đã bị Mục Huyền chặn miệng. Đầu lưỡi anh cuốn lấy đầu lưỡi tôi, triền miên không dứt. Anh thậm chí thò tay vào bên trong áo tôi. Tôi thở hổn hển, thầm nghĩ, anh mới vừa nói không thể phân tâm, chớp mắt đã lôi tôi lên giường giày vò, định lực của anh kém như vậy sao?
“Ngài chỉ huy!” Một giọng nói vui vẻ từ cửa phòng truyền tới, sau đó là tiếng bước chân rầm rập.
Thôi xong! Bọn họ đã tới rồi!
Thân thể Mục Huyền đang đè trên người tôi cứng đờ. Anh nhanh chóng rời khỏi bờ môi tôi, sắc mặt hơi thay đổi, phảng phất đã hoàn toàn tỉnh táo.
Tôi thở hổn hển nghiêng đầu nhìn. Một đám đàn ông dẫn đầu là Vưu Ân và Mạc Phổ đang đứng ở cửa. Bọn họ ngượng ngùng nhìn chúng tôi, tất cả lần lượt quay đầu về phía sau. Mạc Lâm thì giơ tay che mặt.
“Mau... Mau ra ngoài!” Mạc Lâm hét lên. Nhưng những người ở bên ngoài không rõ nội tình, tiếp tục ùn về phòng của chúng tôi mỗi lúc một nhiều hơn. Trước đó, Mạc Phổ đã nói cho tôi biết, đây là cuộc họp đầu tiên của toàn thể sĩ quan trong bộ chỉ huy sau khi Mục Huyền trở về. Tất cả có hơn hai mươi người.
Tôi ngượng ngùng, lập tức đẩy mạnh Mục Huyền rồi nhảy xuống giường. Mục Huyền đại khái không phản ứng kịp nên không đề phòng, bị tôi đẩy ngã xuống giường. Đôi lông mày của anh hơi nhíu lại. Tôi biết đã chạm vào vết thương của anh, cảm thấy hơi áy náy, đứng im không lên tiếng. Những ánh mắt ở sau lưng như ngọn lửa chiếu vào, làm mặt tôi càng đỏ bừng.
Mục Huyền ngược lại rất bình tĩnh. An