Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1343032
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3032 lượt.
giờ? Mục Huyền sẽ hành động ra sao?
Vào lúc không khí căng thẳng nhất, một giọng nói ôn hòa đột ngột vang lên: “Đóng tua bin ở tầng hầm.”
Tôi giật mình kinh ngạc.
Tôi không ngờ Mục Huyền mạo hiểm mở miệng, càng không ngờ câu đầu tiên của anh là câu tôi vừa nghĩ mãi không ra từ cuối cùng.
Câu nói chỉ một mình tôi mới có thể nghe hiểu.
Khóe mắt tôi bỗng ươn ướt. Mục Huyền biết tôi nghĩ gì. Anh hiểu tôi cần dũng khí lớn đến mức nào mới có thể lên tiếng.
Tôi bỗng thấy câu nói này khiến tôi cảm động hơn bất cứ câu ‘thâm tình’ nào mà anh từng nói với tôi. Sự quẫn bách và căng thẳng trong lòng tôi tan biến ngay tức thì. Tôi nhìn đám lính đánh thuê, trong người lại được tiếp thêm sức mạnh mới. Chính Mục Huyền đã tiếp thêm sức mạnh cho tôi thông qua câu nói của anh.
Mục Huyền mở miệng, anh em Mạc Phổ cũng ngớ người. Đám lính đánh thuê lập tức phát giác ra điều bất thường. Hai tên ở đằng sau chĩa súng vào Mục Huyền: “Thượng úy, anh vừa nói gì?” Mục Huyền quả nhiên đóng giả làm lính đánh thuê, trà trộn vào bọn chúng.
Mục Huyền không né tránh. Anh thậm chí chẳng thèm để ý đến bọn chúng, cất giọng nhàn nhạt: “Mạc Phổ tránh ra!”
Lúc này, không chỉ đám lính đánh thuê tỏ ra mơ hồ, chúng tôi cũng nghi hoặc. Mạc Phổ chẳng phải đang bảo vệ tôi? Tại sao lại kêu anh ta tránh ra?
Mạc Phổ lập tức né tránh sang một bên. Tôi và Mục Huyền đứng nhìn nhau qua hơn chục tên lính đánh thuê.
“A... A...” Một tiếng hét đau đớn vang lên.
Đây chắc chắn là cảnh quỷ dị nhất mà tôi từng được chứng kiến.
Trong không gian u ám và bầu không khí căng thẳng, đám lính đánh thuê đột nhiên bị một sức mạnh vô hình cực lớn, khiến người chúng va đập vào vách khoang và giá sắt. Không gian phảng phất có vô số bàn tay vô hình túm lấy chúng và quăng quật, khiến chúng rách nát da đầu, mặt mũi sưng húp bầm tím. Cuối cùng, từng tên đổ gục xuống sàn nhà, vũ khí tung tóe khắp nơi. Chúng cố gắng gượng nhưng cũng không còn sức lực bò dậy.
“Ngài chỉ huy.” Anh em Mạc Phổ xúc động hét lên.
Đúng lúc này, tôi cảm thấy có một lực thúc vào lưng tôi. Hai chân tôi liền rời khỏi mặt đất, mắt hoa lên, đám Mạc Phổ như cơn gió ở lại đằng sau.
Cả người tôi lại rơi xuống đất trong nháy mắt. Gương mặt tuấn tú của Mục Huyền ở ngay trước mắt tôi. Lần này tôi có thể nhìn rõ, gương mặt trắng ngần của anh bẩn thỉu đầy vệt máu khô, mái tóc ngắn rối bù. Chỉ có đôi mắt vẫn đen nhánh và sâu hun hút như ngày nào.
Tôi bỗng dưng có cảm giác không đúng. Chuyện vừa xảy ra là do Mục Huyền điều khiển ‘sức mạnh tinh thần’. Chẳng phải ‘sức mạnh tinh thần’ của anh đã bị chấn động? Tại sao vẫn còn mạnh như vậy?
Anh bảo Mạc Phổ tránh ra là để loại bỏ chướng ngại. Sau đó...
Sau đó ôm tôi.
Eo của tôi bị Mục Huyền ôm chặt. Mặt tôi dán vào ngực anh. Anh vùi đầu xuống hõm vai tôi, hai cánh tay siết chặt, chặt đến mức tôi không thở nổi.
Mặt tôi nóng ran, tim đập loạn xạ. Nhưng khi tôi nghe thấy nhịp tim trầm ổn mạnh mẽ của Mục Huyền, tôi bỗng có một cảm giác yên lành.
Ở trong lòng Mục Huyền, tôi vẫn ý thức được, hiện tại chúng tôi còn ở trong địa bàn của địch. Tôi vừa định ngẩng đầu nói chuyện, thân hình nặng nề của Mục Huyền đột nhiên đổ ập vào người tôi. Tôi không kịp đề phòng, mất đà ngã xuống đất. Gương mặt anh úp xuống cổ tôi, đôi lông mày nhíu lại, hai mắt nhắm chặt. Hơi thở của anh yếu ớt, anh đã bị ngất đi.
Trong khoang nghỉ ngơi, đèn điện chiếu ánh sáng nhàn nhạt, không khí phảng phất mùi thuốc. Mục Huyền nằm trên giường, sắc mặt anh trắng bệch như tờ giấy.
Ngắm gương mặt Mục Huyền, lòng tôi vừa mềm nhũn, vừa nóng ấm, vừa thỏa mãn, vừa hoảng hốt.
Tôi buộc phải nhìn thẳng vào sự thật, rằng tôi đã thích anh.
Việc thích một người đàn ông cưỡng ép bản thân khiến tôi không mấy dễ chịu. Thế nhưng, ý nghĩ muốn cùng anh ‘lưỡng tình tương duyệt’ đã xuất hiện trong đầu óc tôi.
(*) Lưỡng tình tương duyệt: Tình cảm đến từ hai phía hay hai người yêu nhau.
Đúng lúc này, Mục Huyền tỉnh lại.
Lúc mới mở mắt, anh nằm thẳng nhìn lên trần nhà, ánh mắt anh lạnh lẽo, sắc mặt hơi khó coi. Nhưng ở giây tiếp theo, phát hiện ra sự có mặt của tôi, anh lập tức quay đầu, nhìn tôi chăm chú.
Tôi nằm bò bên cạnh gối của anh. Thấy Mục Huyền tỉnh lại, tôi lập tức ngồi thẳng người: “Mạc Lâm nói, khi nào anh tỉnh hãy gọi ngay cho Vưu Ân...”
Không đợi tôi nói hết câu, Mục Huyền liền giơ tay kéo tôi đến trước ngực anh. Anh không nói một lời nào mà chỉ lặng lẽ ngắm tôi. Gương mặt anh lúc này càng trắng bệch thanh tú hơn thường lệ, trông giống một người đàn ông nho nhã. Chỉ có ánh mắt anh là âm u vô ngần.
Mặt tôi nóng ran. Tôi thầm nghĩ, chắc anh đã nhận ra tôi thích anh? Với tính cách của anh, nhất định anh sẽ đè tôi xuống hôn ngấu nghiến. Sau đó chúng tôi sẽ thân mật dây dưa ở trên giường một chập...
Lần này, tôi quyết định chiều theo ý anh.
Nhưng tôi đợi một lúc, Mục Huyền vẫn không có động tĩnh.
Vừa nhướng mày, tôi liền bắt gặp đốm lửa trong ánh mắt anh, gương mặt t