Tác giả: Stein
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341478
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1478 lượt.
vệ nụ hôn của mình, làm quái gì phải bán mạng như vậy chứ! Ngoài ra, tôi không ngừng mắng chửi tên thầy giáo cầm thú kia, thấy sinh viên say rượu mà cũng không ngăn cản, lại còn đổ dầu vào lửa.
(Ghi chú: Nghe đâu mấy nam sinh bị đưa đến bệnh viện ngày hôm đó, từ đó trở đi không dám bước vào nơi đó, mỗi lần hỏi bọn họ thì ai nấy đều biến sắc, nhưng lại không hỏi được vì sao lại thế. Thường thì có men vào rồi, bọn họ chắc sẽ không bị bác sĩ Trương tra tấn rút máu đâu. Đến bây giờ tôi cũng không biết đêm đó rốt cục đã xảy ra chuyện gì. Còn từ đó, hai ba năm, cũng không nam sinh nào cùng lúc mời Tiểu Dư và Phạm Thái đi ăn nữa!)
Dã Ngoại Đồ Nướng.
Buổi sáng, đầu tôi đau đến mức không muốn tham gia dã ngoại nhưng lại bị mấy cô nàng khác trong phòng kí túc kiên quyết lôi xuống tầng. Ngoài đám nam sinh đã sớm đợi bên dưới, không ngờ vừa đi ra khỏi hành lang đã nhìn thấy bác sĩ Trương đang cười tít mắt đằng xa, anh ta nhiệt tình vẫy tay chào tôi, “Tiểu Dung!”, còn có cả Vũ Đạo sắc mặt không mấy dễ chịu ở bên cạnh. Bác sĩ Trương, anh nhìn mình mà xem, ngay đến cả thầy giáo cầm thú của bọn tôi cũng ngán ngẩm anh, có phải anh được gọi là cái bẫy thú không vậy? Có điều cấp bậc của mẹ tôi vẫn là cao nhất, cấp bậc thuộc hàng ‘thầy dạy thú’ đấy!
Tôi không cam lòng đi đến chỗ bác sĩ Trương chào hỏi anh ta, bác sĩ Trương hớn hở nói: “Tiểu Dung, tôi là bác sĩ đi cùng các em chuyến dã ngoại hôm nay đấy.”
Chúng tôi không cần bác sĩ, nhất là anh! Không có anh, có thể bọn tôi còn được an toàn hơn một chút! Tôi nhìn sang phía đám nam sinh, lớp chúng tôi hôm qua có mấy người uống say bị đưa đến bệnh viện, hình như cũng chưa thấy xuất hiện. Còn chưa đợi tôi hỏi đến, bác sĩ Trương đã giải thích: “Tôi tham gia thay cho mấy sinh viên phải đến bệnh viện hôm qua!”
(Những nam sinh kích động xui xẻo gặp phải bác sĩ Trương hôm qua: Vì nghe nói bác sĩ Trương tham gia nên bọn mình tự nguyện nhường chỗ cho anh ấy đấy! Các bạn học, mấy bạn bảo trọng nhé! Dũng cảm lên!!!)
Cuối cùng cũng tìm được một mảnh rừng nhỏ, chúng tôi mới dựng được giá nướng lên.
Đám sinh viên sớm đã đói bụng, lập tức hào hứng chuẩn bị. Lúc sắp xếp ổn thỏa chuẩn bị nướng thì một nhân viên quản lý ở đâu ra quát chúng tôi, nói ở đây không thể tùy tiện cắm trại nấu nướng. Thấy bếp nướng sắp nóng, Vũ Đạo đi đến nói với nhân viên quản lý: “Bọn cháu là tổ sản xuất của đài truyền hình, bọn cháu định quay một chương trình cuối tuần ở công viên Thủy Thượng.”
Woa, sao anh dám nói dối trắng trợn như vậy chứ! Tôi có chút căng thẳng quay lại nhìn bác sĩ Trương, ai ngờ bác sĩ Trương lúc này cũng cầm luôn máy quay phim lên, bên cạnh còn có mấy sinh viên nam cầm mấy - thứ - được - gọi - là đèn flash nữa chứ. Không phải chứ, động tác phối hợp của mấy người cũng nhanh nhẹn thật đấy.
“Vậy các cậu có giấy chứng nhận và giấy phép không?” Nhân viên quản lý xem chừng không tin tưởng lắm.
“Có ạ!” Vũ Đạo phát huy đầy đủ tính cách cầm thú nói dối không chớp mắt của mình, anh ta lập tức quay lại tìm giấy chứng nhận trong cặp. Còn bác sĩ Trương lại đi lên, chỉ vào đám sinh viên đang đứng đần ra một chỗ bọn tôi, nói với nhân viên quản lý: “Đây là sinh viên Đại học Nam Khai mà bọn cháu đặc biệt mời đến để ghi hình. Các bạn sinh viên, thẻ sinh viên ra cho chú này xem đi!”
Đám sinh viên lục đục lấy thẻ sinh viên ra cho chú kia xem. Chiến thuật tâm lý của bác sĩ Trương đúng là lợi hại mà, chú kia xem xong, quả nhiên không còn bộ dạng nghi ngờ nữa. Lúc này, Vũ Đạo cầm một tờ giấy đến đưa cho chú quản lý kia, sau khi xem xong thì dặn dò chúng tôi chú ý phòng cháy rồi rời đi.
Đám sinh viên ngạc nhiên không biết Vũ Đạo lấy đâu ra tờ giấy phép kia nên ai nấy đều nhìn qua, chỉ thấy trên tờ giấy đấy ghi: “Tổ sản xuất chương trình cuối tuần của Đài truyền hình Thiên Tân ghi hình tại Công viên Thủy Thượng tháng 10 năm XX, hi vọng quản lý công viên giúp đỡ và hợp tác, chân thành cảm ơn.”
Bên dưới còn vô liêm sỉ kí tên ‘Võ Thụ’, khoa trương hơn nữa là, còn có cả con dấu của Đài truyền hình Thiên Tân! Có điều nhìn kĩ lại con dấu thì hình như không được tròn cho lắm.
Sinh viên khó hiểu hỏi Vũ Đạo: “Thầy chuẩn bị giấy phép này từ lúc nào vậy thầy?”
“Thì mới viết lúc lục túi xách thôi!” Vũ Đạo thản nhiên nói.
“Thế con dấu giả kia cũng là thầy khức từ trước ạ?”
“À, cái đấy hả, cũng mới khắc cả đấy.” Vũ Đạo chỉ chỉ vào sinh viên nam gầy gò trắng trẻo bên cạnh: “Trên người cậu ta đấy.”
Đám nam sinh lập tức vây tròn cậu kia lại quan sát, còn nữ sinh bọn tôi lại bị Vũ Đạo chặn lại kịp thời. Lúc này, chợt nghe thấy đám nam sinh cười phá lên. Thì ra là, vừa rồi nhân lúc bác sĩ Trương thu hút sự chú ý của nhân viên quản lý bằng thẻ sinh viên của đám bọn tôi thì Vũ Đạo đã nhanh chóng dùng tương mè đen vẽ một con dấu lên mông của cậu nam sinh đó, sau đó bảo cậu ta đặt mông ngồi lên lên tờ giấy để in dấu. Nhìn kĩ một chút thì trên con dấu đó vẫn còn mè đen đấy! Choáng quá… Vũ Đạo à, anh làm thầy gi