Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đời Sinh Viên Khổ Nạn

Đời Sinh Viên Khổ Nạn

Tác giả: Stein

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341482

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1482 lượt.

nh.
Lúc này Vũ Đạo cũng đã mua một chậu hoa thúy cúc. Bác sĩ Trương lấy ra một cái giá gấp từ trong túi ‘biến hóa’ của mình rồi treo sau lưng tôi, sau đó anh ta đặt chậu cải cúc tặng tôi lên để tôi đeo về, khẩn khoản nói: “Tình yêu giống như trẻ con, cho đi vô tư không cần báo đáp!”
Sau khi bác sĩ Trương cột xong chậu hoa như – trẻ – con ấy lên lưng tôi, Vũ Đạo lành lùng nói:
“Một chậu cũng là khiêng mà hai chậu cũng là khiêng, đeo luôn cả chậu của tôi lên đi.”
Nói xong không quan tâm đến sự phản đối của tôi, anh ta liền đặt chậu hoa lên giá, cố định lại. Đả đảo chủ nghĩa bá quyền! Đả đảo thầy giáo cầm thú!
Tôi mệt rũ người lê lết về kí túc xong mới phát hiện ra lúc chia tay, tôi đã quên không trả cho Vũ Đạo chậu hoa cúc của anh ta, vậy nên đành tạm thời đặt nó lên cửa sổ cùng với chậu hoa bác sĩ Trương tặng. Dĩ nhiên Phạm Thái và Tiểu Dư bọn họ mỗi người cũng nhận được hoa cúc từ nam sinh, có điều phần lớn đều là màu vàng nhạt. Bởi vậy nên chậu thúy cúc của Vũ Đạo trở nên cực kỳ bắt mắt trong số ấy, long lanh kiều diễm.
(Ghi chú: Đến buổi tối, bốn sinh viên đi chèo thuyền kia mới quay về, nghe nói bọn họ lạc đường trong hồ. Cuối cùng, chỗ cho thuê tàu muốn thu tàu đóng cửa mới phái người đi tìm bọn họ, cứu bọn họ lên bờ. Không cẩn thận gặp đúng chú quản lý nọ, chú kia còn hỏi bọn họ: “Đây có phải cũng là một tphần chương trình không?”
Bốn người kia không đáp, vội vàng chạy thoát thân, thề chết không quay lại chèo thuyền trên nước nữa!)






Dũng Cảm Bắt Cướp.
Vốn đinh quay về nhà, nhưng nghĩ đến bà Trương ‘Ôn thần’ trước cửa, cộng thêm dàn máy tính mới mua ở kí túc, tôi quyết định ở lại trường nốt mấy ngày nghỉ còn lại.
Ngày thứ hai của kì nghỉ mười một ngày, trường học bỗng trở nên vắng vẻ, sân trường lớn như vậy chỉ còn lác đác vào người đang đi bộ. Giả Họa quay về nhà, còn Tiểu Dư và Phạm Thái kéo tôi dậy cùng đi dạo phố. Ở Thiên Tân nhiều năm như vậy rồi mà dường như tôi ra đường chưa được mấy lần. Từ lúc tôi biết chuyện, sau lần đầu mẹ dẫn cả nhà đi dạo phố thì từ đó bố toàn tâm toàn ý giao trọn cho mẹ quyền mua đồ, dĩ nhiên quyền lợi tài chính tiện thể cũng nộp lại theo yêu cầu.
Nhớ lại thì lúc đó tôi còn nhỏ tuổi chưa biết gì, chưa biết cân nhắc mức độ nghiêm trọng của sự việc như bố. Sau lần đi dạo phố đầu tiên đó, tôi vẫn rất thích thú, cho đến lần đi chơi thứ hai, một ngày đi đến phòng phát thanh bốn lần, tôi mới ý thức được sự nguy hiểm và nghiêm trọng của việc cũng mẹ đi mua sắm. Cũng chính vì tôi nhanh nhẹn, cộng thêm ưu thế bề ngoài, cũng vì mẹ nói những kẻ bắt cóc trẻ con đều sợ bắt cóc tôi sẽ phá hủy lợi thế lớn của bọn chúng nên một đứa trẻ nhỏ như tôi cuối cũng đã hiểu được rằng: Dạo phố là một việc nguy hiểm, rất dễ đi đến đài phát thanh, thậm chí là đồn cảnh sát. Từ đó, tôi và bố cần mua thứ gì, tự nhiên mẹ sẽ mua về cho tôi.
Lần này di mua sắm với đám Tiểu Dư, quả nhiên tôi đã có một cảm xúc ‘thương hải tang điền’* cực lớn. Thì ra tôi và bố nhiều năm qua mặc dù sống dưới sự lãnh đạo của Đặng Tiểu Bình, nhưng lại không biết đến sự phồn hoa của thị trường Trung Quốc, mà cứ sống trong cái thời như trước-giải-phóng vậy.
Tôi càng nghĩ càng chẳng thấy thú vị gì, trong lúc tức giận đã tiêu sạch mấy đồng trên người, còn cho mấy cô nàng Tiểu Dư vay một ít, cuối cùng tôi mua được một bộ mỹ phẩm, còn cả một bộ váy dài liền thân nữa. Vốn tôi còn muốn mua một đôi giày nhưng lại bị vượt mức quá nhiều nên đành để lại nó cho kế hoạch lần sau.
Buổi tối sau khi quay về, được Tiểu Dư củng cố bồi dưỡng cách trang điểm, tra tấn rất lâu, rửa rồi lại đánh, đánh rồi lại rửa, cuối cùng lúc không kiên trì nổi nữa, Tiểu Dư mới buông tha cho tôi, để tôi ngày mai tiếp tục tập luyện.
Sáng sớm ngày hôm sau, ánh nắng rực rỡ, thời tiết tốt để phơi chăn, vậy nên ba người bọn tôi mang chăn xuống phơi nắng. Hai người Tiểu Dư và Phạm Thái không lâu sau liền tham gia tụ tập hội đồng hương, chỉ còn lại một mình tôi ở trong phòng trông nhà, tiếp tục tập trang điểm. Nhân lúc bọn họ không có ở đây, tôi lấy bộ váy mua hôm qua ra, hí hửng mặc vào. Quay đi quay lại mấy lần trước gương, trong lòng thật sự có chút hài lòng và thích thú. Tôi đắc ý tạo nhiều tư thế, ai ngờ không cẩn thận lại làm bẩn mất một chỗ, lòng đau khôn xiết, tôi vội vàng cởi ra giặt sạch. Để váy nhanh khô, tôi cũng mang xuống dưới tầng phơi nắng cùng với chăn.
Ngồi trên cửa sổ bắt đầu trang điểm, tập mấy lần cũng thấy hơi mệt, vô tình nhìn xuống cửa sổ lại thấy có một gã đàn ông đang ăn trộm cái váy của tôi. Nghĩ đến món bảo bối mà tôi mới mua, tôi phi như điên xuống tầng, lúc đang định ra khỏi cửa tiện tay cầm theo một cái chổi. Đuổi theo gã đàn ông đó, không nhiều lời, tôi phang ngay cây chổi qua. Gã đàn ông đó trở tay không kịp, bị tôi đánh cho ngã xuống đất, tôi chống nạnh nói: “Trộm cái gì không trộm, lại dám trộm… váy của người ta!”
Tôi tiếp tục vung chổi đánh gã, gã vừa dùng tay cản, vừa cố gắng đứng dậy, hét lớn: “Mẹ già à, chẳng


Old school Swatch Watches