Tác giả: Stein
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341496
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1496 lượt.
ng tôi vẫn dán bài luận Gái đẹp đưa tới bất hạnh’ lên cửa sổ ký túc, để ngăn chặn cuộc tấn công theo đuổi của đám nam sinh với cô ấy. Mặc dù thành công trong việc làm giảm nhiệt tình của đám con trai với Phạm Thái, nhưng bài văn đó lại gây ra chấn động cực lớn, dẫn đến việc có vô số nam sinh dừng lại xem, số lượng nam sinh mấy hôm trước theo đuổi Phạm Thái căn bản không thể sánh được. Một thời gian, dưới tầng ký túc xá của chúng tôi đông như trẩy hội. Phạm Thái trở nên lo lắng suốt ngày, Tiểu Dư có vẻ thích thú, còn tôi lại cực kỳ hối hận. Tôi cảm thấy hình như mình đã làm một chuyện cực kỳ điên rồ trong lúc xúc động (không phải hình như đâu), tôi đành phải dặn bọn họ giữ bí mật chuyện tôi là người viết. Aiz, tôi luôn có một ảo giác rằng, tôi thấy cuộc đời tôi còn tỏa sáng hơn cả mấy cô nàng xinh đẹp nữa.
Họa Từ Miệng Mà Ra.
Thứ hai, trên đường đi học bị người ta chỉ chỉ chỏ chỏ, xem ra bài luận gái đẹp mang đến bất hạnh có sức ảnh hưởng không nhỏ, chắc là nam sinh trong khoa cũng sớm thảo luận sôi nổi rồi.
(Từ lúc khai giảng đến giờ, bọn họ có lúc nào không sôi nổi chứ, cũng chỉ hot một hồi thôi!)
Quả nhiên không ngoài dự đoán, lúc bước vào giảng đường, tất cả ánh mắt lập tức tập trung lên người tôi. Từ ánh mắt của bọn họ có thể đoán ra, có lẽ có 90% sinh viên cho rằng bài văn đó xuất phát từ ngòi bút của tôi.
(Thực ra là 100% bọn họ đều cho rằng như vậy, hết cách rồi, có ai mà không hiểu được phong cách của Vưu Dung chứ!)
Phạm Thái luôn luôn dịu dàng lần đầu tiên tức giận hét lên với mình, tôi lập tức sững người. Trong lòng thấy cực kỳ tủi thân nhưng không biết trả lời cô ấy thế nào, lời đến họng nửa ngày mà không nói ra được, sau cùng tôi mới chua chát nhỏ giọng đáp: “Mình nghĩ là, trong mấy nam sinh theo đuổi cậu dù sao cũng không có người cậu thích, nên nói vậy cũng không có vấn đề gì.” (Tôi thầm nghĩ, hơn nữa mẹ mình thật sự cũng vì nguyên nhân này mới lấy ba mình mà, vậy nên bà cũng dạy mình như thế.)
Thật không ngờ Phạm Thái nghe vậy, giọng điệu càng trở nên hung hăng, vừa khóc vừa gào lên: “Đối với cậu thì không sao nhưng với mình thì như vậy quá đáng lắm! Cậu không để ý đến danh tiếng nhưng mình lại quan tâm!”
Tôi hoàn toàn sững sờ, ngực đột nhiên nhói đau. Tiểu Dư cũng ngẩn ngườivì sự khác thường của Phạm Thái, lúc này Giả Họa đột nhiên lớn tiếng ngăn Phạm Thái lại: “Đừng nói nữa!”
Tôi cảm thấy nước mắt hình như sắp trào ra, không muốn ở lại kí túc một giây nào nữa, tôi gượng gạo nói:
“Xin lỗi, trưa nay bác sĩ Võ hẹn tôi đến xem kết quả xét nghiệm máu.” Rồi vội vàng rời khỏi phòng.
Tim như bị bóp nghẹt, rời khỏi kí túc xá, ngây ra ở một góc không người hồi lâu, nghĩ đến những lời lúc nãy của Phạm Thái, hốc mắt lại ươn ướt, qua một lúc lâu tâm trạng mới dần dần ổn định. Hít thở sâu ba lần, tôi tự động viên bản thân, xốc lại tinh thần rồi đi đến trước bệnh viện trường, lần này tôi gặp bác sĩ Võ tại phòng làm việc của anh ta.
“Bác sĩ Võ, tại sao trước đây anh lừa em, nói là mình họ Trương hả?"
“Là Võ Nhị nói tôi là bác sĩ Trương chứ, tôi chỉ thuận theo thôi. Thực ra nói tôi họ Trương cũng được mà.” Hoá ra là Cầm thú gây khó khăn để che giấu quan hệ anh em với bác sĩ Võ.
“Còn nữa, kết quả xét nghiệm máu của em thế nào rồi?” Tôi thấp thỏm hỏi.
“Kết quả rất tốt, vừa hay thứ tư này toàn trường động viên hiến máu, em cũng đi đi.” Thái độ của bác sĩ Võ rất tự nhiên, không giống như đang nói dối.
“Đúng rồi, Tiểu Dung này, hôm qua nghe nói em công bố bài luận ‘Gái đẹp đưa tới bất hạnh’, gây tiếng vang không nhỏ nhé, đoán chừng hơn nửa số nam sinh trong trường đều đã biết đến em rồi.”
Bác sĩ Võ cười tủm tỉm nói, còn vô cùng thân thiết nhéo nhéo khuôn mặt của tôi, nhưng tim tôi trong chớp mắt như nứt thành thành ba mảnh. Hơn nửa số nam sinh đều biết đến tôi ư? Thôi xong rồi!! Xem ra ngay cả đàn ông đói bụng ăn quàng cũng không tìm tôi làm bạn gái nữa rồi. Tôi dường như đã có thể thấy trước được con đường tương lai, bóng dáng tôi một mình cô đơn, quạnh hiu trong gió lạnh xào xạc.
“Có phải mẹ chúng ta bí mật truyền cho em không? Quả nhiên là Tiểu Dung mà tôi thích mà, đàn ông bình thường làm sao thưởng thức được chứ?”.
Tôi khó tin nhìn về phía bác sĩ Võ, làm sao anh biết là mẹ dạy tôi chứ? Lẽ nào là nhờ trực giác của bác sĩ tâm thần kiêm thú y.
“Bác sĩ Võ, em đã rất hoang mang đấy, anh đừng đề cập đến chuyện đau lòng của em nữa, anh không thấy trái tim em đang chảy máu ào ạt sao?”
“Máu hả?” Mắt bác sĩ Võ sáng rực lên nhưng ngay tức khắc lại sầm xuống, “Tim chảy máu cũng đành thôi!”
Tôi bị bác sĩ Võ làm cho giận dữ đến mức nhắm chặt hai mắt, nghĩ đến vụ tranh cãi với Phạm Thái lúc