Tác giả: Stein
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341503
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1503 lượt.
vẫn có thể lấy được máu ngay, hoàn thành công việc nhanh chóng gọn gàng.
Lúc này, cô y tá kia đang lấy máu cho một nam sinh gầy bé. Cô ấy ấn cả nửa ngày trời, cuối cùng do dự một lúc rồi đâm loạn xuống, nhưng lại không thấy máu chảy ra. Sau đó cô ấy liền điều chỉnh mũi kim dưới da, chọc đông một cái, đâm tây một cái, nam sinh đáng thương cứ thế mà ngất đi. Tôi đứng bên này nheo mắt lại nhìn, còn có nữ sinh mới thấy đã ngất luôn rồi. Đám người xếp hàng bên chỗ y tá kia, trong nháy mắt chỉ còn lại mấy người, toàn bộ chuyển sang hàng bác sĩ Võ, chỉ có mấy nam sinh ngày trước từng được đưa đến bệnh viện là đứng bất động, người nào người nấy dáng vẻ coi thường cái chết, xem ra bọn họ thà bị lấy máu đến chết chứ không muốn gặp lại bác sĩ Võ độc địa.
Bác sĩ Võ ầy một tiếng, đỡ nam sinh bị ngất kia ngồi dậy, đổi cánh tay, tiếp tục lấy máu.
Toát mồ hôi chưa….
Hơn nữa lượng máu mà anh ta lấy từ nam sinh kia, hình như còn nhiều hơn người khác rất nhiều, sinh viên khác nhìn thấy hít hơi lạnh. Trong nháy mắt, lại có nhiều sinh viên quay về hàng của nữ y tá kia. Biết làm sao được đây, một bác sĩ không có nhân tính, một y tá chưa có kinh nghiệm, mọi người chỉ có thể âm thầm kêu khổ.
Bác sĩ Võ gọi tôi đến đỡ nam sinh kia vào giường. Sau khi đỡ cậu ta nằm xuống, bác sĩ Võ lại ra hiệu bảo tôi đắp chăn cho cậu ta, vậy nên tôi đành tiện tay kéo ra giường trắng lên mặt cậu ta! Sau đó làm dấu chữ thập trước ngực, đứa trẻ đáng thương, hãy yên nghỉ nhé…
Niềm Tin Bị Cướp.
Ngày hôm sau, thức dậy mặt mày vui vẻ, đến lớp mà lòng vui rạo rực. Tiết học buổi sáng, tôi chắc chắn lại trở thành đề tài của mọi người, mặc dù nam sinh đều không xem trọng tôi, thậm chí còn khoa trương cho rằng cuộc đời Vũ Đạo sẽ bị hủy diệt từ đây, nhưng những việc đó căn bản chẳng thể ảnh hưởng được đến tâm trạng tốt của tôi. Người thích tôi cũng chẳng phải bọn họ, bọn họ ghét tôi thì có quan trọng gì nào?
Tiết tiếng anh buổi tối, người gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái, tôi hiếm khi không thấy mệt muốn ngủ, thầy giáo tiếng anh liền gọi tôi đọc bài. Tôi vui vẻ đọc xong, thầy giáo cảm thán: “Chỗ này là laboratory, Vưu Dung, em có thể đừng đọc thành lavatory được không?”
(*laboratory: phòng thí nghiệm, lavatory: nhà vệ sinh.)
“Dạ?” Tôi nghe không hiểu gì, “Hai từ thầy vừa nói không phải phát âm giống nhau sao?”
Vậy nên, chúng tôi nắm chặt lấy tay nhau, cảm động sâu sắc trước sự quan tâm của đối phương… lần đầu tiên tôi và thầy giáo tiếng anh tư tưởng lớn gặp nhau, có điều lại là mãnh liệt yêu cầu cả hai đừng gặp nhau nữa.
Sau khi rời khỏi lớp, cảm thấy nhiệt tình học tiếng anh nhất thời dâng cao, tôi quyết định đến lớp tự học. Khéo làm sao lại gặp Lý Băng đang vùi đầu tra từ điển ở đó, tôi bèn đi qua chào hỏi: “Ôn tập tiếng anh đấy hả?”
“Xem ra mắt cậu không bị mù, đặt câu hỏi không cần suy nghĩ.” Lý Băng còn chẳng thèm ngẩng đầu lên, câu nói làm tôi nghẹn lại. Để vớt vát lại tí mặt mũi, tôi gật gù đắc ý nói: “Mình định sẽ thi cấp bốn học kỳ này, cậu thì sao?”
“Ừm, mình tiện thể thi luôn TOEFL.” Lý Băng vẫn vùi đầu vào cuốn từ điển Oxford, nhưng một câu của cậu ta lại khiến tôi bị đả kích đến mức co người tại chỗ, trở nên nhỏ bé hẳn.
Thỉnh thoảng Lý Băng lại dùng bút chì màu đánh dấu lên từ điển, lúc này tôi mới phát hiện từ điển của cậu ta được đánh dấu rất nhiều bằng bút chì màu. Không phải chứ hả, năm thứ nhất đã thuộc lòng từ điển Oxford rồi sao? Tôi sợ hãi, hồi hộp hỏi: “Cậu thuộc đến chữ cái nào rồi?”
Cuối cùng Lý Băng cũng ngẩng đầu, mất kiên nhẫn liếc nhìn tôi, gập từ điển lại, lạnh lùng nói: “Tôi thuộc lòng lần thứ hai rồi!”
Nói xong, cậu ta cưỡi mây bảy màu rời đi.
Con người, làm một chuyện mà chỉ thần mới làm được, thì sẽ dần trở thành… thần nhân! Cái vị đang biến mất trước mắt chính là người đó đấy…
Dọc đường, tôi an ủi bản thân, sao phải sao sánh với thần nhân làm gì, nhưng cho dù như thế thì vẫn rất khó để chữa lại lòng tự tin đã gần như héo rũ của tôi. (Thực ra trừ chỉ số IQ, những sinh viên còn lại đều cảm thấy cô còn ‘thần’ hơn đấy!)
Nghĩ một hồi, thành tích thi tiếng anh cấp ba của tôi cũng đạt tối đa đấy, 134 điểm lận, không so với Lý Băng, so với người khác thì hẳn là vẫn dư sức. Nghĩ đến đây là tôi lại nhẹ nhõm. Vừa về ký túc, tôi liền khẩn cấp hỏi Tiểu Dư: “Cậu thi tiếng anh cấp ba được bao nhiêu điểm?”
“Hỏi cái này làm gì? Mình có được học bổng quái đâu.”
“Rốt cuộc là bao nhiêu điểm?”
“138!” Cao hơn tôi 4 điểm, nẫu ruột chưa… Chưa tìm được cân bằng tâm lý, có điều không sao hết, vẫn còn lại hai người cơ mà.
“Phạm Thái, cậu được bao nhiêu điểm?”
“142.”
“…” Tôi cảm giác tâm hồn và niềm tin của mình không còn đang phục hồi nữa, nó giống như đang tiếp tục bị suy sụp trầm trọng vậy.
Vậy nên, Giả Họa trở thành hi vọng cuối cùng của tôi, tôi quay sang khẩn trương hỏi cô ấy, cô ấy cũng nhìn thấu thái độ của tôi, thản nhiên nói: “146.”
Tôi không muốn sống nữa, bọn hộ cố tình dùng mấy con