Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đời Sinh Viên Khổ Nạn

Đời Sinh Viên Khổ Nạn

Tác giả: Stein

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341504

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1504 lượt.

a kịp tan. Tôi thực sự thấy nhớ thiên đường hạnh phúc hai ngày trước đây, những giờ nghĩ lại mới phát hiện, đó không phải là thiên đường đích thực, trong thiên đường đích thực có hai người yêu nhau, còn thiên đường của tôi, thực ra chỉ có tôi cô độc một mình. Đêm nay, lần đầu tiên trong đời tôi khóc trong mơ…






Lần Đầu Đến Nhà Mới.
Sáng thứ bảy, bác sĩ Võ đón tôi qua nhà anh ta, tôi cầm theo hai chậu hoa mà Vũ Đạo và bác sĩ Võ đã tặng. Trên đường, anh ta kể cho tôi nghe về bối cảnh thân thế, “Em là em út của bọn anh, lúc nhỏ Võ nhị rất thương em, luôn cõng em đi chơi loanh quanh. Năm em ba tuổi, cả nhà đi du lịch Thanh Đảo, Võ Nhị đưa em đi ra bãi biển, nhưng lúc cậu ta đi mua đồ uống thì em đã biến mất rồi. Cả nhà tìm khắp nơi không thấy, cuối cùng Võ Nhị chỉ thấy một chiếc dép của em, nói rằng có một đứa bé gái cũng chạc tuổi em đưa cho nó, theo như cô bé đó kể thì em bị một người đàn ông đem đi.””
“Không lẽ người đàn ông đó là bố em sao?”
“Có lẽ không phải! (May quá, người như bố, nhìn kiểu gì cũng không giống kẻ lừa đảo, mà giống người bị lừa hơn!) Sau đó tên bắt cóc đó lại ngẫu nhiên bán em đến Thiên Tân! Mẹ em bị sảy thai không thể có con được nữa, lúc ấy quá đau lòng nên đã mua em về!”
Mẹ kiếp, hóa ra tôi vẫn là một đứa được tham ô về, hơn nữa còn là hàng bán lại!
Bác sĩ Võ nháy Vũ Đạo một cái đầy sắc bén, Vũ Đạo cũng không khách khí nhìn đáp lại, không che giấu bầu không khí căng thẳng giằng co giữa hai bên. Xem ra tình cảm trong nhà của hai anh em họ không hòa hợp lắm! Quả nhiên là một núi không thể có hai con thú!
“Này, còn em nữa mà?” Trương Văn bực bội tiến đến, tự giới thiệu: “Tôi là anh ba của cô!”
Tôi lườm anh ta rồi quay ngoắt đi, không thèm để ý khiến anh ta giận đến há hốc miệng, trừng mắt với tôi. Bác sĩ Võ giải vây nói: “Dẫu sao hai đứa cũng cùng chạc tuổi, không muốn gọi anh ba thì cứ gọi cậu ta là Trương Văn đi.”
Tôi lập tức ngoan ngoãn gọi: “Trương Văn, chào anh!”
Trương Văn chỉ Vũ Đạo, vô cùng bất mãn nói: “Cô bao nhiêu tuổi mà vẫn còn gọi anh ấy là thầy, sao đến tôi lại gọi thẳng cả tên lẫn họ!”
“Anh đã không còn là thầy giáo của tôi nữa.” Chỉ một lời tôi đã đâm trúng vào nỗi đau của Trương Văn. Anh hít một hơi thật sâu, lườm tôi đầy hằn học, “Cái gì mà chạc tuổi, tôi lớn hơn cô đến mấy tuổi đấy.”
Xem ra anh ta muốn lên mặt bằng cách xưng hô, thỏa mãn cái tâm lý của anh ta. Tôi khua tay miễn cưỡng, dùng giọng điệu từng trải nói: “Ầy, đúng là trẻ con!”
Trương Văn bị tôi làm cho tức đến mức thở hổn hển, thấy anh ta không nén nổi sắp ra tay, lúc này bác sĩ Võ khẽ vỗ vai Trương Văn, “Bỏ đi, dù gì cậu cũng trẻ, không nhìn ra tuổi thật, hơn nữa, Tiểu Dung đến rồi, cậu là người được lợi nhất, không phải sao?”
Ngay lập tức Trương Văn nín bặt, anh ta hừm một tiếng rồi quay người lên nhà trước. Gì cơ? Trương Văn có yếu điểm gì bị bác sĩ Võ nắm trong tay vậy? Tôi đến thì Trương Văn có lợi gì? Không khí giữa ba anh em họ thực sự kỳ quái!
Vừa bước vào hành lang, đã thấy Trương Văn dìu một người phụ nữ trung niên đang đứng trước cửa đợi. Người phụ nữa trung niên đó thân hình mảnh khảnh, tướng mạo thanh tú, nhã nhặn, sắc mặt hơi nhợt nhạt, khí chất thanh lịch, u sầu, lúc còn trẻ chắc chắn là một mỹ nhân. Đây hẳn là mẹ đẻ của tôi, có điều nhìn thế nào cũng không thấy có điểm gì giống nhau, có lẽ tướng mạo khác xa nhau, cho nên tôi thực sự không có chút cảm giác ruột thịt.
Nét mặt mòn mỏi ngóng trông của người phụ nữ đó, giây khắc nhìn thấy tôi, nước mắt bà tuôn như mưa, bà kích động đến lạ, bước lên một bước rồi kéo tay tôi, thương tiếc nhìn tôi hồi lâu, sau đó ôm chặt tôi vào lòng, khóc nức nở: “Con gái, con gái bảo bối của tôi! Mẹ ngày nào cũng nằm mơ nhớ đến con, không ngờ trước lúc chết vẫn còn có thể được gặp con!”
Dòng nước mắt nóng ấm của mẹ Võ sượt qua da tôi, nhưng tôi lại cảm thấy xa lạ và không thích ứng được với cái ôm của bà, trong lòng không tránh khỏi áy náy. Cơ thể tôi cứng đờ, có chút lúng túng. Bác sĩ Võ bước đến đỡ mẹ Võ, “Mẹ, từ hôm nay Tiểu Dung sẽ quay về, mẹ cứ ngồi xuống từ từ nói chuyện.”
Bác sĩ Võ đỡ mẹ Võ đi đến sô pha, còn tay khác của mẹ Võ lại vẫn nắm lấy tôi, không muốn bỏ ra dù chỉ một giây.
Sau khi ngồi xuống sô pha, mẹ Võ dân dần bình phục lại cảm xúc, bà đưa tay định sờ mặt tôi nhưng bị tôi né tránh theo bản năng. Nét mặt bà u ám, ánh mắt lộ rõ vẻ buồn bã khó nói, bà run rẩy thu tay lại. Lòng tôi nhất thời cảm thấy áy náy. Lúc này, Vũ Đạo lấy một cái chăn đắp lên chân mẹ Võ, rồi lại chèn miếng lót lưng cho bà, sau đó dùng sức gõ lên mũi tôi, trêu chọc tôi: “Đều là người một nhà cảm còn ngại cái gì!”
Bác sĩ Võ cũng lao đến, nắm lấy mặt tôi, cười ha ha biểu diễn với mẹ Võ, “Mẹ, mẹ sờ đi, mặt của em ấy vẫn mũm mĩm giống lúc nhỏ đấy, nắn rất thích!”
Bác sĩ Võ ra tay rất mạnh, đoán chừng mặt của tôi đã bị anh ta nắn đến đỏ lên rồi. Mẹ Võ đánh vào tay bác sĩ Võ, đau lòng nhìn chỗ bị anh ta nắn đau, liên tục xoa đi cho tôi, bà quở trá


The Soda Pop