Tác giả: Stein
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341529
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1529 lượt.
số đó để kích động tôi! Mẹ ơi, mẹ vẫn là tiên tri, ở trường học như Nam Khai thì làm gì có đất cho con bừa bãi chứ, người như con hẳn là nên lặng lẽ sống trong một ngóc ngách xó xỉnh nào đó, sau đó lại lặng lẽ tốt nghiệp thôi! (Sự bừa bãi của cô là bẩm sinh rồi, không cần tự tin, chỉ cần bản năng thôi!)
Tôi lớn tiếng tuyên bố: “Mình muốn thi cấp bốn học kỳ này!”
“Vậy mình cũng đi thi xem thế nào.” Phạm Thái nói theo.
Tiểu Dư cũng tiếp lời: “Ngày mai mọi người cùng đi đăng ký đi, rất nhiều nam sinh trong khoa cũng dự định thi kỳ này đấy, bọn họ tức giận vì giáo viên tiếng anh không phải cô giáo xinh đẹp trẻ tuổi, không muốn tiếp tục chịu đựng nữa.”
Giả Họa cũng bình tĩnh nói thêm, “Không có cậu, tiết tiếng anh cũn không có ý nghĩa, mình cũng theo luôn.”
Hả? Lời của cậu có ý gì?
Dưới lời kêu gọi của tôi, cả phòng ký túc hiếm khi cùng nghiên cứu tài liệu ôn tập của thầy tiếng anh cả tối, lập kế hoạch học tập để vượt qua kỳ thi cấp bốn. Buổi tối sau khi tắt đèn, mấy người bọn họ nhanh chóng chìm vào mộng mị. Một người nghiến răng, một người nói mớ, một người thì ngáy, tôi lại trằn trọc khó ngủ. Có lẽ là hôm nay niềm tin của tôi bị tổn thương, không được, tôi phải mạnh mẽ, phải ngoan cường tiến về phía trước. Người như tôi không cần tự tin, cũng có thể kiên cường sống tiếp!
Sấm Sét Giữa Trời Quang.
Sáng thứ sáu, vác cặp mắt thâm quầng lên lớp, bị lũ bạn hiểu nhầm là tôi kích động quá mức vì chuyện của Vũ Đạo nên ngủ không đủ giấc. Trước giờ lên lớp, đợi Vũ Đạo bước vào lớp học với tâm trạng buồn vui lẫn lộn, tâm trạng phức tạp này khiến cho tôi cảm thấy khó chịu hơn mấy lời đồn đại của những sinh viên khác. Đây cũng chính là sự giày vò của hạnh phúc mà mẹ đã từng đề cập tới.
Đúng mười giờ, Vũ Đạo bước vào lớp, sau khi nhìn thấy vết bầm tím nghiêm trọng trên mặt anh ta, tâm trạng vốn đang nhảy nhót tung tăng của tôi ngay lập tức bị thay thế bằng sự xót xa. Xem ra vết thương của Vũ Đạo không phải là mới, là kẻ nào đã đánh anh ta đến mức như vậy? Liệu có phải bác sĩ Võ không? Nhưng vì sao chứ? Tôi nhìn Vũ Đạo không chớp mắt, nhưng anh ta không nhìn về phía tôi, không biết là do e ngại lời dị nghị của đám sinh viên, hay do sợ ảnh hưởng đến buổi lên lớp? Có điều đã tỏ tình trước mặt bàn dân thiên hạ như vậy, thì làm sao lại để ý đến mấy chuyện này chứ? Một cảm giác mất mát khi bị người khác bỏ rơi dần dần trào dâng, từng chút len lỏi vào trong tim.
Buổi học nhanh chóng trôi đi, lúc tuyên bố tan học, Vũ Đạo gấp cuốn giáo án lại, ngước nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt đầy tình cảm nhưng lại xen lẫn vẻ nghiêm túc một cách kỳ lạ, anh ta cao giọng nói: “Hôm trước tôi có nói, tôi thích Vưu Dung, đó … là thật lòng.”
Vẻ mặt của anh ta hết sức tập trung, giọng nói kiên định khác thường, tôi đột nhiên rối trí. Ánh mắt Vũ Đạo lúc này sầm lại rồi lập tức trở nên phức tạp, giọng nói cũng trở nên trầm, anh ta nói có chút miễn cưỡng: “Nhưng tình cảm mà tôi thích cô ấy, là … là tình anh em.”
Lẽ nào không phải mơ? Tất cả đều là cuộc sống thực! Ngẫm về nó, tôi cảm thấy đau khổ lại thêm một cơn ớn lạnh quét qua. Đột nhiên bác sĩ Võ ôm chầm lấy tôi, hớn hở nói: “Tiểu Dung, sau này em phải gọi tôi là anh hai nhé! Anh đã mong ngóng bao năm nay rồi, cuối cùng mới có em gái gọi anh như vậy!” Anh ta nhéo mặt tôi, thúc giục: “Mau gọi đi nào!”
Tôi bị anh ta nhéo đến mức vàng cả mặt, đành nghiến răng kêu: “Anh hai!”
“Thế mới ngoan chứ!” Bác sĩ Võ khẽ vỗ đầu tôi một cách hài lòng.
“Vậy lúc nãy?” Tôi quay lại câu hỏi
“Lúc nãy à, anh vừa khéo dạo qua khoa của bọn em, thấy em ngất nên liền khiêng em vào bệnh viện.” Bác sĩ Võ nói lướt qua.
“Thật là trùng hợp không? Khiêng đi? Dùng cái gì khiêng?” Tôi liếc nhìn cái cáng bên cạnh, chất vấn Bác sĩ Võ. Bác sĩ Võ thấy không thể giấu diếm, bèn cố ý nói: “Em không phải không biết cái đó chứ?” Bác sĩ Võ chỉ vào chiếc cáng bên mình.
Dù anh có là mèo máy Doreamon thì anh cũng không thể giấu chiếc cáng trong túi rồi dạo khắp nơi được, hơn nữa lại còn vừa vặn dạo qua khoa chúng tôi, giống như chỉ đợi tôi nằm lên ấy. Có lẽ thái độ của tôi quá dễ dàng bị người khác nhìn ra, bác sĩ Võ cầm chiếc cáng lên, vừa tách ra vừa nói: “Không tin có phải không, em xem này!” Trong lúc nói, anh ta đã cầm chiếc cáng gấp nhỏ lại thành cái xách được. Sốc thật…
Tôi ngồi không nói năng gì, suy nghĩ lộn xộn. Bác sĩ Võ cũng không làm phiền tôi, chỉ lặng yên ngồi bên cạnh. Sau khoảng mấy phút, tôi sắp xếp lại các suy nghĩ rồi mới lên tiếng hỏi: “Võ… anh hai, anh lấy máu chính là vì nguyên nhân này sao? Đến nhà em cũng là để xác nhận chuyện này với bố mẹ em?
“Tiểu Dung thật là thông minh, không hổ là người nhà chúng ta!” Bác sĩ Võ âu yếm vò nhẹ tóc tôi. Tôi chả thèm là người một nhà với ba anh em biến thái các người đâu! (Mọi người: Đoàn tụ gia đình, hạnh phúc, hoan hô… cuối cùng biến thái cũng đã tụ tập trong một khu vực hữu hạn rồi!)
“Em không cảm thấy tính cách chúng ta rất giống nhau sao?” Tôi khô