The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đời Sinh Viên Khổ Nạn

Đời Sinh Viên Khổ Nạn

Tác giả: Stein

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341528

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1528 lượt.

đều được làm bằng kim loại.
Vào buổi chiều, tinh thần của tôi có chút chán nản, nhân lúc Vũ Đạo không ở đây, bác sĩ Võ nghiêm túc nói với tôi:
“Anh hi vọng em có thể như trước kia, dù cho có nhiều khó chịu thì vẫn phải vui vẻ, hạnh phúc, mỉm cười với cuộc sống.” Giọng nói của bác sĩ Võ có chút thay đổi, sau đó lại tiếp tục khuyên nhủ tôi:
“Em thử nghĩ một chút xem, chúng ta nhận nhau, em có được bao nhiêu là lợi ích đấy. Thứ nhất, nếu bị bệnh thì tại nhà đã có bác sĩ, thuận tiện hơn nhiều! (Tôi thà đi cả quãng đường xa để bác sĩ khác khám còn hơn.) Thứ hai vấn đề chuyên môn không hiểu, có thể hỏi Võ Nhị, thi cử có thể nhờ Võ Nhị nương tay một chút, nếu cậu ta không nương tay với em thì bọn anh ở nhà sẽ tự sửa bài thi giúp em. (Toát mồ hôi… bác sĩ Võ anh thật tuyệt vời!) Thứ ba, ngoài học kì này ra và cả sau này em cũng sẽ không phải tập thể dục buổi sáng, Trương Văn sẽ giúp em đóng điểm danh đầy đủ, nếu là thầy giáo khác dạy thể dục thì cậu ta cũng sẽ trộm con dấu để điểm danh đủ cho em, cậu ta dám không nghe lời thì anh và Võ Nhị sẽ tẩn cho cậu ta một trận! (Trương Văn tôi bắt đầu cảm thông cho anh rồi! )”
Bác sĩ Võ thấy tôi im lặng không lên tiếng, anh ta lại thấp giọng nói: “Anh biết lúc này mà đòi hỏi em là thực sự quá khó khăn.”
Tôi cắn cắn môi, yếu ớt nói: “Anh hai, vốn dĩ quen biết các anh là việc hết sức vui vẻ, em còn có một người mẹ vô cùng hiền từ, còn có những người anh thương yêu… nhưng em thực sự không thể vui vẻ được. Tuy nhiên, em sẽ dần dần quên… những chuyện nên quên, em nhất định sẽ khá hơn.”
Tôi ngẩng đầu lên, không ngờ lại thấy Vũ Đạo đang đứng ở cửa phòng khách, anh ta nhìn tôi với ánh mắt phức tạp như có điều gì khó nói. Vào lúc này, chúng tôi nhìn nhau từ xa, tôi rất muốn nghe Vũ Đạo giải thích, vì sao ban đầu không nói luôn rằng việc anh ta thích tôi là tình cảm anh em, mà lại trêu đùa tôi như vậy. Sau khi cho tôi một ảo giác hạnh phúc to lớn, lại cho tôi một hiên thực tàn khốc khác, vì sao, tôi nghĩ không ra, tôi muốn biết, nhưng tôi lại không thốt nên lời.






Tranh Chấp Đôi Bên.
Lúc này, Trương Văn đỡ mẹ Võ đến phòng khách. Mẹ Võ ngồi xuống, kéo tay tôi, tự giễu: “Vừa tỉnh lại là mẹ muốn gặp con, mẹ chỉ sợ mình nằm mơ, có phải mẹ rất trẻ con không?”
Tôi lắc lắc đầu, mẹ Võ vui vẻ cười, đáy mắt toát lên vẻ hiền từ, có thể nhìn ra, lúc này tôi đã là người quan trọng nhất của bà. Nghĩ đến những đau khổ mà mẹ Võ phải chịu đựng, nỗi đau của tôi dường như chẳng thấm vào đâu.
Ăn xong, mẹ Võ lại kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện. Giờ tôi mới hiểu được, mẹ Võ là giáo viên âm nhạc, ba anh em bác sĩ Võ bộc lộ năng khiếu âm nhạc từ khi còn nhỏ, hồi nhỏ bọn họ đã nói sau này sẽ thành lập một ban nhạc, để em gái làm ca sĩ. Nhưng từ khi lạc mất tôi, bác sĩ Võ liền luyện Không thủ đạo, không lâu sau đó, Vũ Đạo cũng gia nhập, qua thêm vài năm nữa thì Trương Văn cũng tham gia. Mẹ Võ kể đến đây, vẻ mặt bắc đắc dĩ. Xem ra bác sĩ Võ hình như rất lợi hại, vết thương lúc trước trên mặt Vũ Đạo rất có khả năng là anh ta gây ra.
Sau khi nói chuyện hơn một giờ đồng hồ, Vũ Đạo lo lắng đi đến, khuyên mẹ Võ nghỉ ngơi nhưng dường như mẹ Võ còn rất nhiều chuyện muốn nói với tôi, Vũ Đạo lại kiên nhẫn thuyết phục bà để ngày mai nói tiếp. Không lâu sau mẹ Võ ngủ, Vũ Đạo nhìn mẹ Võ yên tĩnh ngủ, sau khi ra khỏi phòng của bà thì vui vẻ nói: “Tối nay nhất định mẹ sẽ có mộng đẹp!”
Bác sĩ Võ và Vũ Đạo anh một câu tôi một câu, Trương Văn đứng bên cạnh không ngừng gật đầu, cuối cùng tôi cũng tìm được một cơ hội để chen vào: “Cho hỏi, các anh không hỏi qua ý kiến của em sao?”
“Em đánh nổi hai đứa bọn anh không?” Bác sĩ Võ chỉ vào mình và Vũ Đạo. Tôi lắc đầu, vì vây bác sĩ Võ và Vũ Đạo lại tiếp tục thảo luận. Ài, chẳng trách Trương Văn vẫn không tham gia đưa ý kiến mà chỉ ở bên cạnh đung đưa theo gió, thì ra là vì trình độ võ lực không đủ nên không có quyền tham gia vào quyết định gia đình.
Vũ Đạo và bác sĩ Võ tranh luận rất lâu, cuối cùng vấn đề trọng tâm lại là có phải giặt đồ lót không, hai người đều không muốn thỏa hiệp, kết quả tất yếu là nổ ra tranh chấp vũ lực.
Trương Văn nhanh chóng kéo tôi ra xa mấy mét, còn cẩn thận trốn vào trong phòng, sau khi đóng cửa lại mới oán trách tôi: “Hai người bọn họ rất nhiều năm trước đã không động thủ nữa rồi, nhưng gần đây lại giao thủ mấy lần, toàn bộ đều là vì cái kẻ gây hại như cô đấy!” Trương Văn tức giận trừng mắt nhìn tôi.
Ngoài cửa truyền đến những tiếng đinh tai nhức óc, chỉ cần nghe thôi đã thấy khủng bố rồi.
“Chúng ta mau ra khuyên bọn họ đi!” Tôi có chút lo lắng, định đẩy cửa ra thì bị Trương Văn vội vàng kéo lại, thái độ khẩn trương khác thường, “Đây là chuẩn bị chiến đấu cấp một, ngăn