Tác giả: Lăng My
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341719
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1719 lượt.
ỗi thì chúng ta sẽ dành ra nửa tiếng để xem xét bốn bản vẽ còn lại, sau khi cân nhắc bản vẽ xong, bên tôi sẽ bắt tay vào làm sản phẩm đầu tiên. Cô thấy thế nào?”.
Anh ta lại không chế giễu, cũng chẳng đề cập gì đến chuyện mình đi muộn, Thẩm Xuân Hiểu cứ ngỡ vừa nghe nhầm. Nhưng nghĩ thấy cũng đúng, mấy ngày nữa là tới hội chợ triển lãm rồi, loạt sản phẩm đầu tiên còn chưa có, ngay cả bản vẽ vẫn đang phải bàn bạc, thời gian thực sự rất gấp rút. Có nhà thiết kế nào không mong muốn thiết kế của mình có được cơ hội quảng bá tốt đâu chứ? Tranh cãi về việc riêng như thế hoàn toàn chỉ là chuyện nhỏ nhặt.
Muốn đưa sản phẩm vào quầy chuyên dụng của Hoa Vũ, Thẩm Xuân Hiểu phải nhờ vào thiết kế của anh, còn thiết kế của anh muốn được quảng bá rộng rãi, cũng phải dựa vào cách thức kinh doanh của cô.
Đối với hai người mà nói, thời gian đều không còn nhiều nữa.
Thẩm Xuân Hiểu vừa nghĩ đến công việc bèn lập tức quên ngay tất cả chuyện tối qua, vội nói: “Được, bây giờ chúng ta đi xem bản vẽ”.
Vẫn là phòng họp nhỏ, vẫn là hai người, máy chiếu đã bật, laptop cũng đang khởi động.
Lư Hạo Tường nói: “Những bản vẽ hôm qua bàn bạc xong, tôi đã cho người đi cắt mẫu rồi, tôi nghĩ, không được bỏ lỡ hội chợ triển lãm lần này”.
Thẩm Xuân Hiểu gật gật đầu, nói: “Bàn bạc xong, tôi sẽ đi tìm Phó tổng giám đốc Giả để xem tình hình bên hội chợ triển lãm như thế nào!”.
Lư Hạo Tường ngẩng đầu lên, thấy cô đang mải mê nhìn bản vẽ trong máy tính, dừng lại một chút, anh nói: “Bên Long Khánh cũng đang quan tâm đến quầy chuyên dụng Hoa Vũ, hơn nữa, tôi nghe nói hình như mọi việc tiến triển rất tốt”.
Thẩm Xuân Hiểu biết câu nói này của anh muốn nhắc nhở điều gì, không phải anh nghe nói, mà là sớm đã biết, nếu không, hôm đó ở câu lạc bộ Đảo Xanh anh đã không gọi điện thông báo cho cô biết. Tuy lúc đó cụt hứng ra về, nhưng sau việc ấy, cô không phải không nghĩ đến những lợi ích của thông tin anh cung cấp. Cô nghĩ ngợi giây lát rồi nói một cách khách quan: “Ông chủ của Long Khánh lần này rất chịu đầu tư, vị quản lý Thị trường của họ là người từ vùng Panama về, nhận chức mới được nửa năm nhưng rất có năng lực. Sản phẩm của Long Khánh đều được mở rộng nhờ tài kinh doanh của anh ta, độ nổi tiếng cũng chẳng kém gì sản phẩm của công ty ta. Chúng ta nhắm vào hội chợ triển lãm thì họ cũng không phải không nghĩ đến, giờ chỉ có thể xem bên nào tiến triển nhanh hơn thôi”.
Máy tính hoạt động, Lư Hạo Tường chiếu những bản vẽ lên tường.
Chỉ có hai người nên thực sự chẳng cần dùng đến máy chiếu, song màn hình máy tính không to như thế, nếu chỉ nhìn trong máy thì ắt phải đầu chạm đầu, như thế quá thân mật, cả hai đều không quen, chẳng thà cứ chiếu bản vẽ lên tường, vừa đúng quy định vừa nghiêm túc.
Có sẵn mạch suy nghĩ từ hôm qua nên việc thảo luận về bốn bản vẽ cuối không cần nhiều thời gian. Hơn nữa tối qua tuy hai người có chút xích mích, nhưng hôm nay không biết có phải họ cố ý né tránh sự khó xử kia hay đang mong muốn nhanh chóng kết thúc mà trong suốt quá trình thảo luận, ý kiến luôn nhất trí và rất... hiểu ý nhau.
Thảo luận bản vẽ xong, Lư Hạo Tường đề nghị: “Thực ra chúng ta có thể tìm hiểu về tình hình hiện tại của hội chợ triển lãm, tôi thấy có những chuyện phải dựa vào chính bản thân!”.
Thấy Thẩm Xuân Hiểu nhìn mình, anh rời ánh mắt, nói: “Tôi đem những bản vẽ này đi cho người ta cắt mẫu. Ở đây có thể lên mạng, cô cứ xem trước đi, lát nữa quay lại tôi sẽ trao đổi với cô!”. Nói rồi anh ra khỏi phòng họp.
Thẩm Xuân Hiểu đương nhiên hiểu suy nghĩ của anh, cô không bao giờ nghĩ có thể dựa vào cấp trên Giả Lạc Sơn mà có thể giải quyết được vấn đề, nhưng tìm trên mạng thì thấy được gì chứ? Ngoài cơ sở sân bãi ra sẽ chẳng tìm thấy được những khâu nhỏ nào nữa. Cô mở trang web lên, quả nhiên đúng như dự đoán, tài liệu có thể dùng được là rất ít.
Lúc đó, di động có tin nhắn, cô cầm lền xem, là An Châu gửi đến: “Cô gái xấu xa kia, ngay cả email của tớ mà cũng không thèm xem, cậu có tin tớ sẽ tuyệt giao với cậu không?”.
Từ hai giờ sáng tới giờ mới chưa đầy chín tiếng đồng hồ, có vẻ An Châu quá nóng lòng rồi. Thẩm Xuân Hiểu cười cười rồi đặt điện thoại xuống, mở email và đăng nhập.
Quả nhiên có email, hơn chục bức ảnh, mỗi bức đều là An Châu và một anh chàng đang tươi cười vui vẻ. Đó là anh chàng Daniel mà hồi đó lên máy bay cùng cô ấy.
Trong email, An Châu viết: “Tớ và Daniel sau khi cùng nhau đến Canada, ngày nào cũng rất vui vẻ. Daniel là người đàn ông rất lãng mạn và vô cùng thú vị! Buổi sáng, chúng tớ thường ngắm mặt trời mọc ởToronto, ban ngày đi dạo các cửa hàng ở Edmonton, tối đến lại cùng nhau ăn tối dưới ánh nến tại Montreal. Hơn nửa năm nay tớ sống vô cùng hạnh phúc!”
Nhìn những bức ảnh ấy cũng thấy thực sự An Châu rất hạnh phúc, cô luôn luôn như thế, yêu là yêu, không yêu là không yêu, chỉ cần phủi tay là dễ dàng ra đi. Bây giờ cô ấy đã ở trong vòng tay yêu thương của một người đàn ông và hạnh phúc đến mức quên ngày tháng, đâu có quan tâm tới cảm nhận của người khác.
Thẩm Xuân Hiểu biết như th