Tác giả: Lăng My
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341721
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1721 lượt.
ế thật sự rất không công bằng với Lư Hạo Tường, trong mắt cô, Lư Hạo Tường ở những phương diện khác tuy chẳng có gì tốt đẹp, nhưng anh lại vô cùng nghiêm túc trong chuyện tình cảm. An Châu đã có người yêu mới được hơn nửa năm rồi mà anh vẫn không hề qua lại với một cô gái nào, rõ ràng trong lòng anh vẫn còn An Châu.
Nhưng chuyện tình cảm cũng giống như người uống nước, nước nóng hay lạnh thì chỉ mình mới biết. Cô chỉ là người ngoài, không thể thay đổi được và cũng chẳng thể can dự vào chuyện tình cảm của người khác. Huống hồ, đời sống tình cảm của mình cũng thất bại như vậy, cô có tư cách gì để đồng cảm hay góp ý cho người khác chứ?
Hơn nửa năm không gặp, An Châu vẫn xinh đẹp như xưa, trên bãi biển chan hòa ánh mặt trời, cô và Daniel dáng vẻ thân mật, chỉ thiếu mỗi đôi mắt tỏa ra ngôi sao. Là bạn thân, Thẩm Xuân Hiểu đương nhiên sẽ chúc phúc cho bạn. Nhìn hai người thắm thiết, những kí ức thuở nào bỗng nhiên trỗi dậy, trước đây cô cũng từng có niềm hạnh phúc và ngọt ngào như thế, tiếc là người con trai ấy cuối cùng cũng để lại cho cô một vết thương lòng, khiến cô trở thành người cứ nhắc đến tình yêu là lảng tránh.
Vì anh ta, cô đã có một năm vui vẻ nhất trong cuộc đời; nhưng cũng vì anh ta, cô đã phải dành tất cả những năm tháng sau này để trả giá cho niềm hạnh phúc ấy. Có lẽ người xưa nói đúng, trăng tròn rồi sẽ khuyết, nước đầy rồi sẽ tràn. Bởi một năm đó, cô đã nhận được quá nhiều niềm vui và hạnh phúc, cho nên cô phải mất mấy năm để bồi hoàn.
Đã bốn năm rồi, đến bao giờ cô mới có hạnh phúc của mình đây? Đến bao giờ cô mới không sợ tình yêu và hôn nhân nữa? Đến bao giờ mới có thể gặp được một người có bờ vai vững chãi để nâng đỡ những mỏng manh và yếu đuối của cô?
Thẩm Xuân Hiểu bần thần nhìn những bức ảnh mãi đến khi cảm thấy không khí bên cạnh bỗng trở nên lạnh giá. Có người bật điều hòa sao? Cô định thần lại rồi quay đầu nhìn, bên cạnh có một người đứng đó, cô kinh ngạc ngẩng lên theo thân hình người ấy, là Lư Hạo Tường với vẻ mặt hầm hầm âm khí. Anh đang chằm chằm nhìn bức ảnh, nhìn khuôn mặt tươi cười của An Châu, ánh mắt như toát ra hai lưỡi dao băng đang muốn đóng băng cả máy tính.
Trời ơi, sao anh ta lại nhìn thấy chứ?
Phản ứng đầu tiên của Thẩm Xuân Hiểu là tắt email. Cô luống cuống ấn nút tắt máy, không đợi máy tính tắt xong đã tiện tay gập luôn lại.
Lư Hạo Tường đứng im đó, lạnh lùng nhìn cô rồi lạnh lùng nói: “Đây mới là nguyên nhân chính, phải không?”.
Thẩm Xuân Hiểu giả bộ ngô nghê: “Nguyên nhân gì?”
Cô khẽ đẩy anh, dè dặt nói: “Này... anh không sao chứ?”.
Lư Hạo Tường chầm chậm buông tay rồi từ từ đứng thẳng người, gằn giọng nói: “Tôi có thể xảy ra chuyện gì chứ? Hay là cô mong tôi có chuyện gì?”.
Thẩm Xuân Hiểu bực bội: “Không biết lòng người tốt!”.
“Lòng người tốt? Cô sao?” Lư Hạo Tường nói giọng quái gở: “Cô đừng giả bộ trước mặt tôi, cô là người thế nào liệu tôi còn chưa rõ?”.
“Rõ thì tốt quá rồi.” Thẩm Xuân Hiểu cười. “Đối với loại người như anh, tôi cần gì phải tốt bụng chứ, anh có sống hay chết cũng chẳng liên quan gì đến tôi!” Nói rồi, cô đứng dậy, cầm sổ ghi chép của mình, không thèm nhìn anh lấy một cái mà đi thẳng ra ngoài.
Lại còn lo lắng anh ta không chịu nổi nữa chứ, mình uống nhầm thuốc thật rồi. Loại đàn ông nhỏ nhen ích kỉ như thế, thực sự chẳng cần quan tâm. Cô cảm thấy hổ thẹn vì chính lòng trắc ẩn của mình.
Sau khi Thẩm Xuân Hiểu đi, Lư Hạo Tường kéo chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống. Trong không gian yên tĩnh này, anh cảm thấy toàn thân rã rời, trong lòng như cuồn cuộn sóng lớn, từng đợt từng đợt thúc vào tim anh đau đớn. Khi không biết chân tướng sự việc, anh có thể tự lừa mình lừa người, có thể ôm hi vọng đến cùng, có thể chìm đắm trong những hồi ức đẹp, nhưng bây giờ tất cả đã bày ra trước mắt, ngay cả việc tự lừa dối mình, anh cũng không thể nữa rồi.
Lư Hạo Tường gục mặt trên bàn, hai tay ôm đầu, những ngón tay luồn vào tóc.
Thẩm Xuân Hiểu trở về phòng làm việc, An Ni cùng đi vào để đưa cho cô bài báo của ngày hôm nay. Cô nhận lấy tờ báo và đọc, trong tin tức về giới kinh doanh là một bức ảnh được đặt ở vị trí bắt mắt nhất, tổng giám đốc của Hoa Vũ và tổng giám đốc của Công ty Long Khánh đang bắt tay thân mật, tiêu đề của bài viết là: “Công ty Long Khánh và trung tâm thương mại Hoa Vũ sẽ có hi vọng ‘kết thông gia’ trong năm nay”.
Vô cùng bàng hoàng, cô nói: “Sao không đem đến cho tôi sớm hơn?”.
An Ni ấm ức: “Lúc nãy em có gọi giám đốc rồi, nhưng chị và Giám đốc Lư lại đi đến phòng họp nên em không dám làm phiền!”.
Sáng nay đến muộn nên cô vội vội vàng vàng, vừa đến đã thảo luận bản vẽ của Lư Hạo Tường, đúng là An Ni chưa có cơ hội đưa bài báo. Cô nở nụ cười, nói: “Được rồi! Cô ra ngoài trước đi!”.
Vừa đọc báo cô vừa suy nghĩ gì đó, vội vàng lên mạng, trên mạng đã đăng hàng loạt những bài viết tương tự.
Thủ đoạn của quản lý Thị trường bên Long Khánh quả nhiên vô cùng lợi hại, bây giờ còn mượn cả giới truyền thông để đánh bóng chuyện n