Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đối Thủ Tình Trường

Đối Thủ Tình Trường

Tác giả: Lăng My

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341709

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1709 lượt.

, chẳng phải một công đôi việc à?”.
“Không được, nếu nói thì cậu tự đi mà nói, chuyện của cậu tớ không can dự, tớ không thể tiếp tục thay anh chàng Daniel gì gì đó của cậu gánh vác trách nhiệm nữa đâu. Chuyện bán rẻ bạn bè, tớ chưa từng làm và cũng không có ý ‎định làm.” Thẩm Xuân Hiểu khịt mũi chế giễu.
“Thế thì đáng đời cậu, tớ không nghe những lời oán trách của cậu nữa đâu!”
“Cậu hãy phân biệt cho rõ ràng, cậu mới là kẻ đầu têu ấy!” Thẩm Xuân Hiểu thực sự muốn xuyên qua điện thoại bóp chết cô bạn mình, nhưng, cô chăm chú nhìn dây đeo điện thoại, lại nhìn mình, rồi từ bỏ ngay ý định này.
An Châu thản nhiên ranh mãnh cười nói: “Chúng mình ai giống ai chứ? Ai là kẻ đầu têu thì có gì khác biệt?”
Thẩm Xuân Hiểu ngẩng mặt lên trời không nói.
An Châu nói: “Cậu và Yến Minh phải học tớ đây này, nếu thêm từ ‘mạnh mẽ’ vào phía sau từ ‘phụ nữ’ thì sẽ là sự khởi đầu của bi kịch. Tớ đã đổi đến mấy lần bạn trai rồi, cậu thử nhìn lại các cậu xem, có chút triển vọng nào không?”
Thẩm Xuân Hiểu nghiến răng nghiến lợi lầm bầm: “Bà chị ơi, chị gọi điện đường dài từ Canada về, chiếm dụng hết cả thời gian quý báu dành cho việc giải độc gan của tôi, rồi lại chiếm dụng cả thời gian quý báu để tôi giải độc thận chỉ để chế giễu tôi thôi sao?”
“Tiền cước phí tớ trả, cậu xót ruột gì chứ?” An Châu khinh khỉnh nói. “Còn việc giải độc cho gan và thận của cậu nữa, tớ thấy bộ phần cần được giải độc nhất chính là não của cậu đấy!”
“Quý cô nói đúng lắm, quý cô còn chiếm dụng cả thời gian ngủ quý báu của tôi, nghĩa là chiếm dụng luôn thời gian giải độc não của tôi đấy! Chẳng phải nói bộ phận cần phải giải độc nhất là não sao? Thế mà còn nhẫn tâm chiếm dụng thời gian của tôi nữa à?” Thẩm Xuân Hiểu cười nịnh bợ, mới trò chuyện vài câu, cô đã ngáp ngắn ngáp dài rồi. Ban ngày dồn hết cả thể lực và trí lực vào công việc nên cô đã mệt mỏi lắm rồi, cuộc điện thoại này của An Châu tuy khiến cô phấn chấn nhưng cơ thể đã bắt đầu đình công, cơn buồn ngủ cũng liên tục ập đến, có muốn không ngáp dài cũng chẳng được.
An Châu láu lỉnh cười nói: “Thế sao được, tớ đang định thông báo cho hai cậu về tình hình cuộc sống của tớ ở Canada trong suốt thời gian qua. Lẽ nào cậu không quan tâm xem lúc mới đến Canada tớ đã phải xoay sở ra sao? Lẽ nào cậu không quan tâm xem tớ đã gặp những chuyện gì? Lẽ nào cậu không quan tâm đến đời sống tình cảm hiện tại của tớ? Bây giờ phong cảnh bên ngoài cửa sổ rất đẹp, tâm trạng của tớ tốt vô cùng, hứng thú nói chuyện của tớ lại càng dạt dào hơn. Tớ rất muốn cho người bạn tốt nhất biết tâm trạng lúc này của mình!”.
Thẩm Xuân Hiểu đầu hàng nói: “Bà chị, bà chị An Châu, chị đừng tự tình với tôi như thế nữa, tôi biết ở Canada chị sống rất tốt, biết Daniel đối xử với chị rất tốt, biết tâm trạng của chị lúc này cũng rất tốt, biết con mèo, con chó, con muỗi, con ruồi, con gián nhà chị đều khỏe mạnh cả! Xin chị nghĩ đến hôm tôi ra tận sân bay tiễn chị mà tha cho tôi đi ngủ... Hay là chị gọi cho Triệu Yến Minh để buôn chuyện đi, cậu ấy là một con mèo đi đêm đấy. Hơn nữa, hồi chị đi, cậu ấy đang du học ở nước ngoài, ngay cả gặp mặt lần cuối cũng không, nếu nhận được điện thoại của chị chắc chắn cậu ấy sẽ vui mừng đếm mức quên cả họ của mình là gì đấy... Chị hãy mang tai họa đến cho cậu ấy đi, trái tim mong manh đáng thương của tớ không thể chịu đựng nổi sự tàn phá của cậu đâu”.
Đừng trách Thẩm Xuân Hiểu tại sao lại đưa Triệu Yến Minh ra làm ma thế mạng, Triệu Yến Minh có câu cửa miệng thế này: Bạn bè chính là thứ để mang ra bán rẻ. Bây giờ chính là lúc cô ấy gặp báo ứng.
An Châu quả nhiên cười nói: “Xem bộ dạng dở sống dở chết của cậu kìa, tớ tha cho cậu. Cậu mau ôm cái đầu của cậu ngủ đi, ngày mai nhớ nhận email nhé, tớ gửi về cho cậu mấy tấm ảnh đấy!”
“Ừm, biết rồi!”
Hôn sau đi làm, Thẩm Xuân Hiểu đến muộn đúng nửa tiếng, trước đây chưa bao giờ xảy ra chuyện này, bởi thế vừa bước vào đại sảnh, thấy nhân viên lễ tân mỉm cười chào, cô cứ ngỡ như có gai đâm sau lưng, bỗng dưng cảm thấy chột dạ. Xem ra làm công dân thành thị lương thiện quen rồi, tình cờ phạm một lỗi nhỏ thì đầu tiên lại cảm thấy có lỗi với chính đạo đức của mình.
Đến muộn nửa tiếng có cái lợi là trên đường đi chẳng gặp người nào, càng không gặp Lư Hạo Tường. Thẩm Xuân Hiểu bước nhanh về phòng làm việc của mình, ngay cả An Ni đang gọi ở phía sau, cô cũng không nghe thấy.
Lúc đóng cửa phòng lại, Thẩm Xuân Hiểu thở phào một tiếng, giờ mới biết mình thở phào quá sớm vì phòng làm việc này không phải là vùng trời của riêng cô, các vị trí của nhân viên cấp dưới đã có người ngồi cả, còn anh thì đang mỉm cười nhìn cô, hoàn toàn ra dáng một chủ nhân.
Thẩm Xuân Hiểu bất mãn nói: “Thôi xin, đây không phải lần đầu tiên anh đi nhầm cửa!”. Cô muốn nói sâu cay hơn một chút, nhưng nghĩ mình đến muộn nên lời nói không đủ trọng lượng, hơn nữa di chứng sau khi ăn đồ của người khác tối qua vẫn còn, bởi thế cô chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở một câu.
Lư Hạo Tường không để tâm đến câu nói kia, chỉ đưa tay lên xem đồng hồ rồi nói: “Nếu bây giờ cô r