XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đối Thủ Tình Trường

Đối Thủ Tình Trường

Tác giả: Lăng My

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341715

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1715 lượt.

cứ sôi lên ùng ục thế mà vẫn muốn làm cho xong việc. Bóng dáng gầy gò của cô dưới ánh đèn trông thật yếu đuối, anh thừa nhận lúc đó mình đã mềm lòng nên mượn cớ đói bụng để kết thúc cuộc họp.
Buổi chiều Thẩm Xuân Hiểu bận rộn với bản điều tra, nghiên cứu thị trường, lúc anh đến phòng làm việc của cô, cô vẫn đang vùi đầu vào đống tài liệu, anh đứng ở cửa lâu đến thế mà cô cũng không phát hiện ra. Nghĩ đi nghĩ lại thì cô cũng chẳng thoải mái gì, mặc dù cái miệng đó hơi ương ngạnh.
Nhưng anh là đàn ông, không thể lúc nào cũng so đo tính toán với phụ nữ được. Muộn như thế rồi, đưa cô về nhà là trách nhiệm mà anh không thể chối từ.
Lư Hạo Tường thuyết phục bản thân rồi lập tức vòng sang làn đường khác để quay đầu xe. Đi ngang qua một tiệm bánh tây, nhớ đến dáng vẻ đói cồn cào của cô, anh bất giác mỉm cười rồi dừng xe mua một hộp bánh trứng mới ra lò sau đó chạy một mạch về công ty.
Quả nhiên cô chưa về, vẫn nóng ruột nóng gan đứng đợi xe ở đó, đã giờ này rồi thì làm gì có xe chứ. Lúc lái xe đi qua, thấy điệu bộ nhe nanh múa vuốt rồi nhảy bổ ra của cô, anh gần như cười gục trên vô lăng, thật buồn cười, hóa ra cô cũng có lúc nóng lòng.
Cô rất mạnh mẽ, không bao giờ chịu khuất phục, anh biết thế. Người hiểu mình nhất không hẳn đã là bạn mình, người đó có khi lại là kẻ địch hoặc là đối thủ cạnh tranh của mình. Anh và cô không phải bạn bè, nhưng anh hiểu cô. Có điều, anh vẫn coi thường… sự lương thiện của cô.
Lúc cô đưa chiếc bánh trứng đến gần miệng mình, anh thừa nhận rằng bản thân thật sự bất ngờ, tuy lúc trước anh bỡn cợt cô, lại còn cố tình bóng gió, không ngờ cô lại đút đồ ăn cho anh thật.
Cho dù cô làm thế vì động cơ gì, cho dù trong lòng cô bực bội ra sao, nhưng cô cũng không muốn mình ăn no rồi lại nhìn người khác nhịn đói, kể cả đó là người mà cô căm ghét nhất.
Có lẽ ngay cả cô cũng chẳng phát hiện ra mặt này của mình, hơn nữa, lúc cô làm thế, nhất định đã không dùng lý do này để thuyết phục bản thân. Lư Hạo Tường rất hiếu kỳ, rốt cuộc cô ấy đang nghĩ gì? Nhưng anh không thể hỏi, nếu hỏi thì nhất định cô ấy sẽ lại làm bộ mặt thẹn quá hóa giận với anh cho xem.
Lư Hạo Tường trộm cười, nhìn bộ dáng khó chịu của cô khi đút bánh cho mình. Anh nghĩ, hôm nay thật sự là một buổi tối lạ lùng, nếu không thì sao lại xảy ra chuyện buồn cười đến thế chứ?






Chuyện nếu như
Anh không dám thừa nhận hai từ “yêu em”, không phải vì anh dè dặt, cũng chẳng phải anh dối lòng. Mọi người đều nói anh thật sự ngốc nghếch, họ cho rằng tình yêu này chẳng ra sao. Anh thật sự không phục và anh đang nghĩ đến mối quan hệ ấy.
Chuyện nếu như - Trương Thiều Hàm
Thẩm Xuân Hiểu cứ đút, Lư Hạo Tường cứ ăn, đến khi hết hộp bánh trứng, cô gom tất cả vỏ bánh cho vào túi rồi nhìn ra ngoài cửa xe, chẳng thèm để ý tới anh nữa.
Cô đang bực tức, bực tức chính bản thân mình, tuy chỉ đút cho anh ăn bảy chiếc nhưng nhìn điệu bộ cười nham hiểm như thế, cô thấy hối hận. Vì sao mình phải mềm lòng, vì sao phải đút cho anh ta, nói không chừng anh ta đang cười thầm trong bụng ấy chứ.
Lư Hạo Tường mỉm cười lắc đầu, nói: “Không phải hai từ này”.
Thẩm Xuân Hiểu đương nhiên biết hai từ nào, nhưng cô không muốn nói, thầm nghĩ mình đã đút bánh trứng cho anh ta mà anh ta cũng có nói đâu. Cô hậm hực: “Ma quỷ!”, rồi quay người bước vào khu chung cư.
Lư Hạo Tường nhìn theo bóng cô, cuối cùng cũng không nhịn nổi cười, anh vốn không mong chờ cô nói hai tiếng cảm ơn, nhưng nhìn bộ mặt như gặp ma quỷ của cô, anh cảm thấy thật sự hài hước nhất trên đời.
Ngồi cười một lúc, anh nhìn đồng hồ, lúc này đã sắp mười hai giờ, mai còn phải đi làm nữa, mau mau về ngủ một giấc thôi. Hôm nay còn chưa thảo luận xong về mẫu thiết kế, ngày mai chắc vẫn phải tiếp tục. Hơn nữa, Thẩm Xuân Hiểu đưa ra đề xuất trước tiên phải đưa được sản phẩm vào hội chợ triển lãm, đây có thể xem là một ý hay, việc anh cần làm chính là nhanh chóng cung cấp mẫu sản phẩm đầu tiên.
Song, chuyện về hội chợ triển lãm, anh cũng không thấy lạc quan cho lắm, có điều anh chẳng muốn làm cô mất hứng.
Vì việc liên hệ của công ty do Giả Lạc Sơn phụ trách, nhưng vị phó tổng giám đốc này biết cách vận dụng bộ phận tinh hoa nhất của văn hóa cổ Trung Quốc, ông ta luôn quản lý theo tự nhiên, căn bản là không cai quản chuyện gì. Vấn đề của bộ phận Thiết kế và bộ phận Thị trường, ông ta có thể hiểu được bao nhiêu thì vẫn là một ẩn số.
Chuyện về hội chợ triển lãm, không biết ông ta dựa vào đâu để ôm đồm mọi việc, hơn nữa, dự đoán về sự tiến triển cũng rất mờ nhạt. Trước đây, bên bộ phận Thị trường mở rộng thị trường sản phẩm khá tốt, có thể đưa được sản phẩm vào hội chợ triển lãm đương nhiên là chuyện mừng, nhưng nếu không thể đưa được vào thì cũng chẳng có ảnh hưởng gì lớn lắm. Song tình hình hiện nay lại khác, loạt sản phẩm mới lần này cần phải khiến mọi người kinh ngạc và tạo được tiếng vang, có như thế việc tiến vào quầy hàng chuyên dụng của Hoa Vũ mới thuận lợi.
Nếu Giả Lạc Sơn vẫn kh