Tác giả: Lăng My
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341724
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1724 lượt.
Sơn cũng theo ngay sau, Thẩm Xuân Hiểu thu dọn đồ đạc trên mặt bàn, rồi nói với Lư Hạo Tường: “Tôi tưởng anh sẽ mãi mãi là cái hũ nút chứ!”.
Lư Hạo Tường lạnh lùng nói: “Cô đừng tự đa cảm như thế, với lại tôi cũng có giúp cô đâu. Thứ nhất, tôi nói sự thật; thứ hai, cô nên biết tôi còn lo lắng hơn cả Tổng giám đốc Trần, thiết kế của tôi gặp phải nhân viên thị trường vụng về như cô, không biết sẽ thành thế nào đây!”.
“Tôi vụng về? Tôi vụng về như thế nào?” Thẩm Xuân Hiểu đâu thể chịu đựng sự đả kích như thế, vì không chịu đựng được nên cô càng cất cao giọng.
“Vụng về thế nào thì tự cô biết, tôi gửi hết hi vọng vào hội chợ triển lãm, tôi sợ chỉ ôm ấp niềm vui hão thôi”, Lư Hạo Tường lạnh lùng cười nói.
Thẩm Xuân Hiểu lạnh mặt. “Chuyện đó không cần anh quan tâm, Tổng giám đốc Trần đã hạ lệnh rồi, hi vọng về hội chợ triển lãm là rất lớn, chỉ cần vào được đó tôi có thể khiến cho sản phẩm thu hút được sự chú ý của mọi người.”
“Ồ, sao trời tối thế?” Lư Hạo Tường làm vẻ nhìn trời rồi quay đầu cười nhạo, nói: “Cô nói khoác thì cũng phải nhìn trời, đừng có để gió to trẹo lưỡi!”.
“Tôi sẽ chứng minh cho anh thấy tôi có nói khoác không!” Thẩm Xuân Hiểu gằn giọng.
Lư Hạo Tường cười ha ha, nói: “Đợi đến lúc thấy được thì tất cả đã không thể thay đổi nữa”. Anh định đi ra, tay vừa chạm vào nắm cửa liền quay đầu, cười mỉa mai: “Đúng rồi, Phó tổng giám đốc Giả nói, cô cũng quen người làm trong ngành truyền thông, nếu cô thực sự tài hèn sức mọn thì cũng có thể học tập theo cách của Long Khánh mà!”.
“Tôi đâu có ngốc như anh!” Thẩm Xuân Hiểu hậm hực.
“Ồ, tôi đang muốn nghe cô nói rõ hơn đây!” Lư Hạo Tường buông tay, lại đi vào.
Thẩm Xuân Hiểu trừng mắt nhìn, cô thực sự không muốn nói, nhưng thái độ khinh miệt của Lư Hạo Tường thật sự khiến cô không thể không mở lời. Cô cắn răng, lạnh lùng nói: “Tôi cứ tưởng anh cao minh lắm, thế mà cũng nghĩ ra phương pháp tồi đến thế!”.
“Sao lại là phương pháp tồi chứ? Giám đốc Thị trường bên Long Khánh chẳng phải đã làm rất tốt, ngay cả Tổng giám đốc Trần đọc bài báo cũng biến sắc đấy thôi!” Lư Hạo Tường thong dong, khóe môi nhếch lên nụ cười nham hiểm.
“Xin anh động não chút đi, Lư Hạo Tường, việc cạnh tranh để được quầy thời trang duy nhất của Hoa Vũ không chỉ có công ty ta và Long Khánh, anh biết có tất cả bao nhiêu công ty không? Anh biết có bao nhiêu người đang cố gắng chen chân, cố gắng dựa vào các mối quan hệ, vắt óc suy nghĩ, tận tâm tận lực để tranh giành không? Thủ đoạn của Long Khánh đích thực rất cao minh, tự xuất đầu lộ diện trước, không sai, bọn họ tiên phong đi trước, có vẻ tiến triển rất tốt, nhưng chỉ cần chưa ký hợp đồng thì họ không thể vui mừng quá sớm được!”
“Đi tiên phong chẳng phải là điều mà người ta luôn mong muốn sao?” Lư Hạo Tường dựa vào bàn họp, nhìn cô bằng ánh mắt khinh thường.
Thẩm Xuân Hiểu lại nhìn anh với ánh mắt khinh thường hơn. “Giám đốc Lư, anh đã nghe thấy câu này chưa? Kẻ đi tiên phong sẽ tránh được mũi giáo trước mặt nhưng khó phòng tên ngầm sau lưng. Bây giờ họ đang có thể tiên phong song lại trở thành mục tiêu công kích của bao nhiêu kẻ khác. Long Khánh chỉ là một công ty, họ có thể chống lại được những lực lượng hăm he xung quanh không?” Cô đảo mắt nhìn anh từ trên xuống dưới, ánh mắt lộ vẻ miệt thị và coi thường. “Đương nhiên, sự cạnh tranh trên thị trường có mãnh liệt đến đâu thì loại người chỉ biết lý luận suông, ngồi trong nhà mà không quan tâm đến mọi việc sao có thể suy nghĩ thông suốt chứ. Tôi thật sự đã ăn nhầm thuốc mất rồi, đi giải thích những thứ này với anh đúng là đàn gảy tai trâu!”
“Bộp, bộp, bộp!”
Lư Hạo Tường khẽ vỗ tay, vẻ mặt tươi cười nhưng ngữ khí lại khá cay nghiệt: “Cũng không ngốc lắm!”.
“Lư Hạo Tường, anh có ý gì?”
“Ý nghĩa lộ rõ trên mặt chữ đó thôi.” Anh đi đến gần cửa, kéo cửa, định bước ra lại ngoái đầu nhìn cô, lạnh lùng nói: “Tôi cá với cô, kế hoạch của cô sẽ đứt gánh giữa đường, bởi cô căn bản không thể vào được hội chợ triển lãm!”.
Lư Hạo Tường nói chắc như thế, tự tin như thế, có vẻ đã nhìn thấy kết quả, những câu nói này chỉ là kể lại sự thực thôi chứ chẳng phải đoán già đoán non gì.
Thẩm Xuân Hiểu bực bội: “Anh đúng là đồ mồm quạ, anh không nói câu này, người ta bảo anh câm sao?”.
Thẩm Xuân Hiểu vội nói: “Tôi còn có chút việc nên bây giờ chưa về ngay. Anh giúp tôi đưa Triệu Yến Minh về trước, xong việc tôi sẽ tự về!”.
Triệu Yến Minh liếc Thẩm Xuân Hiểu một cái, rõ ràng biết tỏng ý đồ của bạn, có điều cô không muốn vạch trần ra thôi.
Đỗ Vệ Kỳ thấy Thẩm Xuân Hiểu kiên quyết nên đành nói: “Thế thì cô cẩn thận nhé, chú ý an toàn đấy!”.
“Biết rồi mà, cảm ơn anh!”
Đỗ Vệ Kỳ mở cửa xe cho Triệu Yến Minh, Triệu Yến Minh nhìn Thẩm Xuân Hiểu: “Cậu chắc chắn bây giờ sẽ không đi cùng chúng tớ chứ?”.
Thất tình, bị lừa dối, nỗi đau ấy chỉ cần nếm một lần trong đời là quá đủ.
Thẩm Xuân Hiểu đặt cốc trà xuống, loại nước uống này rõ ràng là rượu nhưng lại có tên gọi là trà, nó có thể k