Tác giả: Lăng My
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341718
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1718 lượt.
n toàn tỉnh có quá nhiều doanh nghiệp, số lượng quầy hàng cho các mặt hàng có hạn, nên việc tranh đấu để giành được quầy hàng quả không dễ dàng. Ngoài ra, trước đây sản phẩm dù không vào được hội chợ triển lãm vẫn bán rất chạy, nên việc có vào được hội chợ triển lãm hay không thực ra cũng chẳng ảnh hưởng gì, không thể mù quáng tin vào hội chợ triển lãm ấy...
Trần Hoa Sinh tuy vô cùng bất mãn với công việc của Giả Lạc Sơn, nhưng đã đến nước này, ông cũng không nói nhiều nữa, chỉ thúc đẩy bên Thẩm Xuân Hiểu phải cố gắng hơn nữa. Giả Lạc Sơn là phó tổng giám đốc phụ trách bộ phận Thị trường và Thiết kế, ông ta cũng luôn tăng áp lực cho Thẩm Xuân Hiểu.
Sức ép trên mọi phương diện cứ ập đến mà Thẩm Xuân Hiểu chỉ có một cái đầu. Về việc không vào được hội chợ triển lãm, tuy đã chuẩn bị tâm lý, nhưng điều ấy đến quá bất ngờ, phương án tiếp thị tốt nhất của cô không thể thực hiện. Mặc dù lúc này đã có phương án dự trù, song hiệu quả của nó sẽ kém hơn rất nhiều. Bây giờ công việc bên Lư Hạo Tường đang hoàn thành rất thuận lợi, nếu hiệu quả công việc bên cô không như mong muốn thì lời nói trước đây của cô chẳng phải sẽ chỉ là lời nói đầu lưỡi thôi sao?
Hơn nữa, vừa bận bịu vừa nhọc lòng lo lắng, Thẩm Xuân Hiểu vô cùng sốt sắng.
Vì cô đã có lời từ trước nên Lư Hạo Tường cũng không đề cập tới chuyện giúp đỡ nữa.
Thẩm Xuân Hiểu chuẩn bị phương án hai, nhưng trong quá trình thực thi cô luôn cảm thấy nó không hoàn mỹ. Lại một lần nữa cô phải vắt óc suy nghĩ, hi vọng có thể tạo được sự đột phá, nhưng tư duy nhất thời bế tắc, tăng ca liên miên cũng không thể giải quyết được vấn đề, trái lại, còn khiến bản thân mệt mỏi hơn.
Đã tan ca rồi, Thẩm Xuân Hiểu vẫn chưa về, cô còn đang sửa lại phương án, nhưng sửa đi sửa lại vẫn không thấy hài lòng. Cô rất có tinh thần trách nhiệm, mắt nhìn thấy rõ thời gian càng ngày càng rút ngắn mà vấn đề phát triển sản phẩm vẫn chẳng đâu vào đâu như thế, cô vô cùng lo lắng và dành nhiều thời gian hơn cho công việc.
Lư Hạo Tường gõ cửa bước vào, thấy cô có chút tiều tụy vì làm việc quá sức, anh cười nhạo, nói: “Ồ, Giám đốc Thẩm, quầng mắt cô thâm đen rồi kìa, chắc vất vả lắm, mưu cùng kế cạn rồi phải không?”.
Thời gian này bận bịu nên hai người hiếm khi gặp nhau, anh cũng giảm hẳn những lời nói như thế, không ngờ bây giờ lại đến khiêu khích. Thẩm Xuân Hiểu tâm trạng vốn không tốt, đương nhiên sắc mặt cũng tồi tệ, cô nghiêm mặt nói: “Không thấy tôi đang bận sao? Có chuyện gì thì nói đi, nếu không mời anh ra ngoài ngay cho!”.
Lư Hạo Tường cười nói: “Hình như ngày nào cô cũng bận nhưng chẳng thấy hiệu quả công việc gì thế. Giám đốc Thẩm, nếu cô dốc hết sức lực vì dự án này rồi thổ huyết mà chết thì có khi Tổng giám đốc Trần sẽ trao tặng huy chương nhân viên gương mẫu cho cô đấy!”.
“Lư Hạo Tường!” Thẩm Xuân Hiểu vô cùng bực bội. “Nơi đây không hoan nghênh anh, anh làm ơn mang cái miệng quạ của mình biến đi!”
Lư Hạo Tường ung dung nói: “Tôi tưởng cô thông minh lắm, không ngờ ngốc nghếch thế, ngay cả đạo lý dục tốc bất đạt mà cũng không hiểu. Cô tưởng ngồi ở đây ép bản thân không ngừng suy nghĩ thì có thể tìm ra phương án hay sao? Chỉ sợ chưa nghĩ ra, cô đã mệt nhoài rồi, đến lúc đó, ai sẽ phụ trách phương án này đây?”.
“Anh quá rỗi hơi rồi đấy! Cứ quản lý tốt bộ phận Thiết kế của anh đi, còn việc của bộ phận Thị trường chúng tôi, anh đừng nhiều chuyện!”
“Tôi nhiều chuyện gì chứ? Chỉ là nói ra suy nghĩ của mình thôi mà. Thực ra tôi sớm đã biết trí lực đàn bà có hạn, ngực lớn mà não rỗng. Thật sự không hiểu nổi, vì sao Tổng giám đốc Trần lại đưa phụ nữ lên làm quản lý bộ phận Thị trường nữa.” Lư Hạo Tường bĩu môi, nét mặt coi thường.
“Anh im đi, loại đàn ông khốn nạn như anh nhất định sẽ phải trả giá vì câu nói đó! Anh cút ngay đi, đừng ở phòng làm việc của tôi mà khua khoắng tay chân nữa!” Thẩm Xuân Hiểu vô cùng tức giận, anh ta đến đây gây phiền phức đã đành, lại còn công kích mình nữa.
Lư Hạo Tường vốn chẳng để ý tới thái độ của Thẩm Xuân Hiểu, vẫn đến gần bàn làm việc của cô ngó đông ngó tây như xem xét gì đó, vừa liếc nhìn vừa nói: “Mọi người nói gái lỡ thì hay cáu gắt, tính khí nóng nảy! Tôi cứ tưởng đó là cái nhìn phiến diện, nhưng Giám đốc Thẩm, cô đã dùng hành vi của mình để chứng minh câu nói ấy. Tôi không thể không thừa nhận, đây là một danh ngôn chí lý!”.
Anh đang đứng, còn cô ngồi. Từ trên cao, anh nhìn xuống cô, mỗi câu nói lại cúi đầu thấp xuống một chút, cho đến lúc mặt đối mặt. Nhưng khi nhìn thẳng vào mắt cô, những lời nói ấy mới dừng lại, gương mặt tươi vui, trong đôi mắt chứa đầy sự tinh nghịch và đùa giỡn, tiếp tục nói: “Giám đốc Thẩm, điều đáng sợ nhất của con người là không biết tự suy xét. Cô bị ế như thế, lẽ nào lại không nghĩ đến nguyên nhân vì sao? Thực ra không cần nói cô cũng biết, tất cả các cô gái dịu dàng, hiểu chuyện đều được người ta lấy về để nâng niu, chiều chuộng, những người còn lại đều giống như cô, cô cứ nhìn cái bộ dạng nhe nanh múa vuốt của mình đi. Chưa hết, còn suốt ngày vùi đầu vào công việc đến mức sắc mặt xanh