XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đối Thủ Tình Trường

Đối Thủ Tình Trường

Tác giả: Lăng My

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341697

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1697 lượt.

c như lòng bàn tay. Hồ sơ ở chỗ Trương Hướng Dương rất chi tiết, tuy tớ không thể xem qua một lượt là nhớ hết nhưng vẫn nhớ được những thông tin cơ bản. Nếu cậu muốn tìm hiểu ai thì cứ hỏi tớ!”.
Thẩm Xuân Hiểu cười cười, cô biết Triệu Yến Minh quan tâm đến mình, cho nên đã tìm hiểu những thông tin nội bộ ở chỗ Trương Hướng Dương rồi âm thầm cổ vũ mình bước tiếp. Triệu Yến Minh là như thế, luôn luôn âm thầm giúp đỡ người khác, bản thân mình cũng đã mất rất nhiều công sức nhưng tuyệt nhiên không bao giờ đề cập đến. Thẩm Xuân Hiểu thấy lòng ấm áp, nhẹ nhàng “Ừm!” một tiếng.
Cô chắc chắn phải suy nghĩ lại một chút, vì mối tình không có kết quả, vì sự tổn thương mà một người gây ra cho mình mà cô luôn khép kín bản thân, điều đó rõ ràng không phải là điều sáng suốt. Cô ngưỡng mộ thái độ của Yến Minh, làm một người phụ nữ của cuộc sống hôn nhân tốt hơn nhiều so với làm một cô gái sợ tình yêu.
Tuy tư tưởng trở thành phụ nữ cho cuộc sống hôn nhân của Triệu Yến Minh do bị bố mẹ ép thúc, nhưng cô không dập khuôn một cách máy móc mà đã biết biến thể từ thế bị động sang chủ động.
Còn ba tiếng nữa mới tới hoạt động buổi tối, Thẩm Xuân Hiểu dọn dẹp phòng, gửi mấy tin nhắn và gọi điện về cho bố mẹ.
Trong điện thoại, bố mẹ lại khéo léo đề cập tới chuyện khi nào đưa bạn trai về nhà, cô vâng dạ cho qua rồi tắt điện thoại, bộ dạng có chút lúng túng. Gánh nặng tình thân khó có thể gánh vác, cách thức báo đáp duy nhất mà bố mẹ mong muốn ở con gái chỉ là cô có một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Nhưng hiện tại, cô lại không biết rốt cuộc ngày ấy bao giờ mới đến.
Hôm qua còn ở văn phòng xử lý công việc, hôm nay đã đến trang trại, đang bận tối mắt tối mũi bỗng được nhàn hạ khiến cô không quen. Cô gọi điện cho An Châu, An Châu giọng ngon ngọt, cười hì hì chúc cô có chuyến du lịch vui vẻ. Vốn định hỏi chuyện công việc, nhưng nghĩ lại, thời gian nghỉ phép mà không thảnh thơi thì chẳng phải độc ác với bản thân lắm sao? Bởi thế cô lại thôi.
Đặt điện thoại xuống bỗng cảm thấy vô cùng buồn chán, cô liếc nhìn xung quanh, gian phòng không lớn lắm, đồ đạc thô sơ nhưng lại rất có cảm giác cuộc sống, đặc biệt lúc mở cửa sổ ra để ánh sáng ấm áp tràn ngập căn phòng, bao phủ lên người, thật thoải mái, thật bình yên.
Môi trường ở đây rất trong lành, bầu không khí đượm hương thơm thoang thoảng ngọt ngào của thực vật, chứ không phải đầy mùi xăng xe và bụi bặm như thành phố.
Đứng bên cửa sổ phóng tầm mắt ra xa, ngắm nhìn bức tranh được thêu dệt bởi những dãy núi trùng trùng điệp điệp nơi chân trời cùng hàng cây xanh sừng sững đứng ngay gần, cảm giác thật lãng mạn. Cô đóng cửa, định hẹn Triệu Yến Minh ra ngoài đi dạo, ngắm phong cảnh. Nhưng cửa phòng Triệu Yến Minh lại đóng, nhìn qua cửa sổ thấy bên trong cũng chẳng có ai. Không chỉ phòng Triệu Yến Minh, những căn phòng khác đều không một bóng người, rõ ràng mọi người sau khi đem đồ đạc vào phòng đã vội vã đi hưởng thụ khung cảnh an nhàn như chốn bồng lai nơi đây.
Dạo một vòng mà vẫn không thấy bóng dáng cô bạn thân đâu, Thẩm Xuân Hiểu bỗng bật cười. Cô vốn không có tính dựa dẫm vào người khác, hà tất phải tìm bạn đi cùng chứ? Ở nơi yên tĩnh thế này, đi dạo một mình chẳng phải càng thú vị sao? Cô tản bộ men theo con đường nhỏ phía bên trái.
Con đường uốn lượn, những dây leo xanh mướt vươn mình bám riết lấy hàng trúc hai bên, một vài bông hoa nhỏ màu tím nhạt bướng bỉnh xen vào giữa những cây trúc, thấp thoáng sau tán lá xanh, phảng phất hương thơm thoang thoảng.
Mùi hương nhè nhẹ, thanh nhã, không giống mùi hoa quế, cũng chẳng phải hoa nhài. Thẩm Xuân Hiểu liền đến gần để phân biệt rõ hơn, nhưng với vốn tri thức có hạn về thực vật học, cô không thể phân biệt được đây là loài hoa gì. Suy nghĩ giây lát, cô lại bật cười, đến đây chẳng qua chỉ để ngắm cảnh cho tâm trạng thoải mái, nếu ngay cả khi nhìn thấy một bông hoa hay cọng cỏ mà cũng muốn tìm hiểu về nguồn gốc của nó thì có vẻ mình quá chăm chỉ, cuộc sống như thế còn gì là thú vị nữa?
Hàng trúc hai bên đường trải dài, trước mắt rợp sắc xanh mơn mởn, tươi tốt, nếu dùng bốn chứ khúc kính thông u[5'> để hình dung thì có lẽ cũng không lột tả được hết vẻ đẹp ấy. Đắm mình trong thành phố giữa những xi măng cốt thép quá lâu, bỗng nhiên được đến một nơi thế này, Thẩm Xuân Hiểu có cảm giác mọi điều thế tục như tan biến. Đã rất lâu rồi cô không được gần gũi với thiên nhiên, cảm thấy những màu xanh này thật thân thiết, chân thực và đáng yêu.
[5'>. Khúc kính thông u: nghĩa là con đường nhỏ quanh co xa thẳm, dùng để chỉ cảnh đệp mê người.
Đi được nửa đường, cô gặp một hồ cá hình vuông bên vệ, rộng khoảng hơn một nghìn mét vuông, những tán liễu rủ xung quanh, khẽ khàng lay động theo chiều gió, mặt nước gợn sóng lăn tăn, đây quả là cảnh đẹp mà trước nay cô chỉ thấy trong tranh vẽ.
Thẩm Xuân Hiểu đứng bên bờ, bỗng thấy hoang mang, không biết cảnh này là mơ hay thật, một lúc lâu sau cô mới định thần lại.
Kỳ thực, đây không phải là nơi đẹp nhất, cô đã từng đến những nơi đẹp hơn như Chu Trang, Vụ Nguyên, Cửu Trại Câu… Nhưng, kh