Tác giả: Lăng My
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341712
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1712 lượt.
ừ chối đi, nếu không, mày sao biết được liệu có bị tổn thương lần nữa?
Cô định đứng dậy, hoang mang trốn tránh, bỗng một giọng nói khác lại vang lên: Vứt bỏ quá khứ, Xuân Hiểu, hãy vứt bỏ quá khứ, như thế mày mới có được hạnh phúc.
Giọng nói lúc trước xen vào: Không thể vứt bỏ, sẽ bị tổn thương!
Giọng nói kia tiếp tục: Chấp nhận anh ấy, chấp nhận anh ấy!
...
Hai giọng nói như đang tranh cãi trong đầu, triền miên, vấn vít. Thẩm Xuân Hiểu đầu đau như búa bổ, cô cúi xuống, không dám nhìn ánh mắt thâm tình của anh thêm nữa, sợ sẽ bị ánh mắt ấy hút vào và không thể kháng cự được.
Cô đưa tay day day huyệt thái dương rồi hít sâu. Trong không khí phảng phất mùi cỏ thơm, nó như đang len lỏi vào lục phủ ngũ tạng, vào tận huyết mạch, khiến sự bức bối và khó chịu vừa rồi được giải tỏa, cảm giác dễ chịu hơn đôi chút. Cô định thần lại, sau đó ngẩng đầu lên, nói: “Hoạt động sắp bắt đầu rồi, chúng ta đi thôi!”.
Thấy Thẩm Xuân Hiểu đứng lên, Chương Phương Hựu cuống quýt, vội kéo tay cô lại, nói với vẻ khẩn thiết: “Xuân Hiểu, sự đường đột của anh làm em sợ sao? Anh biết, em chưa hiểu hết về anh, anh thổ lộ cảm xúc như thế sẽ khiến em bất ngờ. Nhưng, anh cũng lớn tuổi rồi, mãi mới gặp được người mình yêu thương nên không thể khống chế bản thân, anh sợ vận mệnh sẽ trêu đùa, sợ nó sẽ đem em đến bên người khác ngay trước mặt anh. Xuân Hiểu, xin em hãy suy nghĩ kĩ, anh, anh rất thật lòng!”.
Thẩm Xuân Hiểu xúc động nhìn anh. Cô cảm động vì sự nhiệt tình của anh, nhưng hôm nay mới là lần đầu tiên gặp nhau, sao cô có thể tin anh được? Song ánh mắt của anh chân thành, khẩn thiết và thân tình đến thế, nên cô muốn tin, tin anh thực sự dành tình cảm cho mình, sự rung động này giống như cảm giác lần đầu tiên cô nhìn thấy anh vậy. Lòng dạ bối rời, cô hoang mang nói: “Quá, quá đột ngột, tôi chưa chuẩn bị tâm lý...”.
Chương Phương Hựu chân thành nói: “Anh biết là quá đột ngột, xin hãy tha thứ vì anh không biết giấu giếm cảm xúc, anh cảm giác tình yêu đang đến nên chẳng thể che giấu, hi vọng sẽ không làm khó em. Em chưa chuẩn bị tâm lý cũng không sao, chúng ta còn mười ngày nữa. Mười ngày ấy, em có thể suy nghĩ và tìm hiểu thêm về anh! Đến lúc đó, dù em chọn lựa thế nào, anh nhất định sẽ tôn trọng quyết định của em”.
Thẩm Xuân Hiểu nhìn anh, nhẹ nhàng gật đầu.
Chương Phương Hựu gương mặt tươi cười như trút bỏ được gánh nặng. Thẩm Xuân Hiểu cũng cười, lúc này mới phát hiện, anh vẫn nắm chặt tay mình, còn mình, chẳng biết do vô ý hay không muốn kháng cự, mà cứ ngoan ngoãn để nó nằm yên như thế.
Nhìn theo ánh mắt cô, Chương Phương Hựu vội buông tay, nói: “Anh xin lỗi!”.
“Không có gì!” Thẩm Xuân Hiểu đứng dậy, xách giày, hai người sánh bước bên nhau. Đi qua bờ hồ, Thẩm Xuân Hiểu mang giày vào, cùng anh sải bước trên con đường nhỏ với hàng rào xanh.
Màn đêm dần buông xuống, các căn phòng trong trang trại đã lên đèn, lấp ló trong những khóm tùng. Đứng trước vẻ hùng vĩ của những ngọn núi và cây cối, ánh đèn bỗng trở nên mờ ảo xa xăm. Ánh đèn ấy không làm mất đi sự yên tĩnh nơi đây, mà còn tô điểm cho không gian càng thêm tĩnh mịch.
Thẩm Xuân Hiểu nhón chân nhẹ nhàng như sợ đánh động sự tĩnh mịch ấy. Con người với những thủ đoạn xu nịnh hòng mong cầu danh lợi cần có những nơi thế này để thanh lọc khí đục tâm hồn. Mặc dù sau khi trở về thành phố, tất cả lại được như cũ, nhưng có thể trong những ngày này, họ sẽ cảm nhận được thứ đã từng bị sao nhãng.
Triệu Yến Minh đáng đứng ở sân mong ngóng, thấy Thẩm Xuân Hiểu trở về, thở phào vội nói: “Tớ tưởng cậu mất tích rồi chứ, đi đâu mà điện thoại cũng không mang theo?”.
Thẩm Xuân Hiểu nhớ ra, ở trong phòng gửi tin nhắn, cô đã tiện tay quăng di động lên giường nên quên không mang theo. Nhìn điệu bộ hăm hở hỏi tội của Triệu Yến Minh, cô thấy buồn cười, hỏi: “Ở nơi rộng lớn thế này mà cậu lo tớ có thể chạy mất sao?”.
Triệu Yến Minh liếc nhìn cô, nói: “Không gì là không thể!”, ánh mắt quét qua Chương Phương Hựu, bỗng kinh ngạc rồi như bừng tỉnh ngộ: “Ồ... Tớ biết rồi!”.
Tiếng “ồ” bị cô kéo dài, ngay cả những người không nhạy bén cũng có thể hiểu được ý tứ trong đó.
Thẩm Xuân Hiểu dở khóc dở cười, để ngăn Yến Minh nói ra những lời khiến người khác khó xử, cô vội chặn lại: “Tớ đi dạo thì gặp Chương... Chương Phương Hựu, nên cùng đi!”.
Triệu Yến Minh kéo Thẩm Xuân Hiểu lại tươi cười nói với Chương Phương Hựu: “Anh Chương, tôi và Xuân Hiểu có chút chuyện cần nói nên tôi mượn cô ấy một chút nhé.”, rồi kéo Xuân Hiểu đi.
“Chú ý lời nói của cậu đấy, tớ là tớ, sao lại mượn một chút chứ?” Thẩm Xuân Hiểu còn chưa mở miệng đã bị lôi đi xềnh xệch, liền làu bàu khó chịu.
“Bây giờ cậu không phải là của riêng cậu nữa rồi, cậu đã thuộc về anh chàng Chương gì gì đó rồi.”
“Cậu bán thân tớ rồi à? Tự do của tớ cũng không phải cậu nói là được!” Thẩm Xuân Hiểu bị lôi đi lảo đảo, không chịu nổi bèn trừng mắt với Triệu Yến Minh: “Thôi xin, dù sao cậu cũng là tổng biên tập của một tạp chí, điềm đạm một chút có phải là tốt hơn không? Như thế này còn hình tượng gì nữa?