Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đối Thủ Tình Trường

Đối Thủ Tình Trường

Tác giả: Lăng My

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341694

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1694 lượt.

i tâm trạng không giống nhau thì cảm nhận cũng có sự khác biệt.
Hòa mình vào nơi đẹp đẽ, thanh tịch nhường này, chỉ có tiếng chim hót, tiếng côn trùng rả rích, điều ấy không nơi nào có, cách xa sự ồn ào náo nhiệt, cách xa đám đông, cô để tâm hồn hoàn toàn được thư thái, để đầu óc hoàn toàn được thanh lọc, vứt bỏ mọi điều phiền toái.
Giây phút đó trong đầu cô bỗng xuất hiện câu nói: Tất cả chỉ là phù vân. Ở nơi như thế này, yêu và hận, công và lợi, tất cả đều là phù vân. Thậm chí ngay cả Lư Hạo Tường, cô cũng chẳng thấy có gì đáng hận.
Bãi cỏ dưới chân xanh mướt, sạch sẽ thơm ngát, khiến người ta có cảm giác như đang bước trên tấm thảm, thật mềm mại và êm ái. Thẩm Xuân Hiểu không nỡ giẫm đạp lên chúng, bèn tháo giày ra, để những ngọn cỏ non mơn trớn lòng bàn chân trần của mình, cảm giác vô cùng kỳ lạ.
Mỗi lần bước qua, những ngọn cỏ lại nằm rạp xuống, in thành dấu chân. Nhưng cách một bước, chúng lại chầm chậm trở về nguyên dạng, vẫn bừng bừng sức sống và rất đỗi ngay ngắn.






Thẩm Xuân Hiểu xách giày, chậm rãi bước đến gốc liễu thứ ba, từ góc độ này, có thể nhìn thấy toàn bộ hồ cá và những tán liễu rủ như chiếc khăn xanh buông xuống bên hồ, vô cùng đẹp đẽ. Cô chầm chậm ngồi xuống thảm cỏ mềm mại, rất đỗi thoải mái, đặc biệt là sự thay đổi thị giác sau khi ngồi, mặt hồ bỗng như đang có một lớp sương mù mờ mịt đủng đỉnh bay lên.
Nhìn lớp sương mù, rồi ngắm những gợn sóng lăn tăn theo làn gió nhẹ, tấm khăn liễu phiêu phiêu phất phất, Thẩm Xuân Hiểu không hề muốn cử động. Cảm giác hoàn toàn quên đi chính mình này, phong cảnh thiên nhiên hữu tình này và cảm giác ung dung nhàn hạ hòa cùng mây trời này khiến cô ngây ngất, quên đi thời gian!
Không biết đã ngồi như thế bao lâu, cô cảm giác có một ống kính máy ảnh đang chĩa vào mình, nghe thấy tiếng tách tách nhè nhẹ khi ấn nút chụp ảnh.
Ngẩng đầu lên, một gương mặt tươi cười cách đó không xa, đôi mắt long lanh nhìn cô. Trong tay người ấy cầm chiếc máy ảnh, rõ ràng vừa rồi đã chụp được một tấm.
Thẩm Xuân Hiểu không cử động, chỉ cười nói: “Anh Chương, anh cũng đến đây sao?”.
Cô và Hạ Quảng Thần đã cùng nhau viết nên những tháng ngày thanh xuân tươi đẹp, thật sự khó quên!
Chính vì thế, cô luôn không dám mở cửa trái tim mình, không thể hiện bản thân trong cuộc sống thực tại, dần dần mất đi niềm tin với những cảm giác lãng mạn và ngọt ngào, chẳng dám ước mong xa vời và lo sợ rằng liệu có còn sự lãng mạn nào hay một vòng tay ai đó để mình nương tựa hay không?
Chương Phương Hựu chẳng nghe thấy câu trả lời, liền nghiêng đầu nhìn cô.
Ánh mắt chạm nhau, đôi mắt anh sâu thăm thẳm như hồ nước, cuốn theo cả ánh mắt cô vào đó.
Làn gió khẽ thổi, cành liễu đung đưa, hồ cá lăn tăn gợn sóng, trái tim Thẩm Xuân Hiểu chẳng khác nào cành liễu lay động ấy, giống như mặt nước giữa hồ ẩn hiện những cơn sóng lăn tăn.
“Ùm” một tiếng, chú ếch xanh nhảy xuống hồ. Thẩm Xuân Hiểu giật mình, định thần lại, gương mặt bất giác nóng bừng, thế này là sao chứ? Đã rất lâu rồi mình không có cảm giác ấy, vẫn đối diện với ánh nhìn chuyên chú của anh nhưng đầu óc cô lại là một khoảng trống rỗng.
Chương Phương Hựu nhìn cô say đắm, anh trầm giọng, mang đầy mê lực, nhẹ nhàng nói: “Xuân Hiểu, may mà anh đã tham gia chuyến du lịch này, nếu không, anh lại để tuột mất em!”.
Câu nói rất thẳng thắn, tuy trong lòng mọi người đều biết rõ, tham gia chuyến du lịch chính là một quá trình của việc xem mặt tập thể, nhưng khi Thẩm Xuân Hiểu nghe anh nói thế, cô vẫn sững sờ. Đúng, cô thừa nhận, mình có cảm tình với anh, chí ít thì lúc ngồi cùng xe, anh và cô đã nói chuyện rất hợp, rất vui vẻ, một khởi đầu tốt đẹp, dự báo những thuận lợi sau này.
Nhưng đột nhiên anh lại thổ lộ lòng mình như thế, khiến cô không biết nên đối mặt như thế nào nữa.
Cảm thấy chuyện này rất kỳ lạ và khó hiểu, Thẩm Xuân Hiểu chưa muốn dễ dàng đưa ra kết luận, cô không thể xác định được rằng, những sóng lòng kia rốt cuộc là cảm giác với Chương Phương Hựu hay là cảm giác khi hồi tưởng lại mối tình đầu.
Chương Phương Hựu thấy cô rất đỗi ngạc nhiên, liền điềm đạm thành khẩn nói: “Xuân Hiểu, anh biết anh nói như thế quá mạo muội, nhưng anh đã tìm kiếm và chờ đợi rất lâu rồi mà chưa bao giờ có cảm giác này. Đương nhiên anh thừa nhận có lẽ ngay từ lần đầu gặp gỡ ở Cynthia Pub, cảm giác ấy đã tồn tại trong trái tim anh, trong ý thức của anh. Khi gặp lại em, chúng đã được đánh thức và khiến anh chẳng thể kiểm soát nổi bản thân, anh không thể không thổ lộ lòng mình. Xuân Hiểu, em sẽ không trách cứ sự đường đột của anh chứ?”.
Thẩm Xuân Hiểu lắc đầu, cố tỏ ra thoải mái: “Không đâu, ai cũng có quyền nói ra suy nghĩ của mình mà!”.
Chương Phương Hựu nhận được sự động viên, bèn nhìn cô chăm chú rồi nói: “Xuân Hiểu, anh có cơ hội không?”.
Giọng anh nhẹ nhàng mà thâm tình, Thẩm Xuân Hiểu bất giác ngẩng đầu nhìn. Ánh mắt anh ẩn chứa nỗi trông đợi và rất đỗi thành khẩn khiến cô suýt chút nữa gật đầu, nhưng trong lòng lại cất tiếng: Mau t


Old school Swatch Watches