Tác giả: Lăng My
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341695
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1695 lượt.
Người nào biết thì nghĩ cậu có chuyện nói với tớ, còn kể không biết lại ngỡ cậu có mưu đồ bất chính, cướp bóc hại người đấy!”.
“Tớ còn cướp của, cướp sắc nữa ý chứ!”Triệu Yến Minh kéo Thẩm Xuân Hiểu được mấy mét thì buông tay, nói không khách khí: “Đừng có tươi cười với tớ như thế! Cô Thẩm, cô chẳng ý tứ chút nào, vừa đến đây đã bí mật hẹn hò với người ta rồi, ngay cả tớ mà cậu cũng quẳng sang một bên, một tin nhắn cũng không có. Tớ đã có lòng tốt tạo cơ hội cho cậu vậy mà cậu báo đáp tớ kiểu ấy à?”.
“Cái gì chứ? Bí mật hẹn hò?” Thẩm Xuân Hiểu vừa bực vừa buồn cười, lớn tiếng quát: “Tớ nói là tình cờ gặp, ai bảo cậu không tin!”.
“Cậu không thấy ánh mắt hạnh phúc của anh chàng họ Chương kia à? Lại còn nói cái gì mà tình cờ gặp, cậu coi tớ là trẻ con sao?”
Thẩm Xuân Hiểu cảm thấy vô cùng buồn cười, bèn vỗ vai Triệu Yến Minh, cười nhăn nhở: “Sao thế, cậu ghen à?”.
“Đúng thế, tớ đang ghen đây!” Triệu Yến Minh cũng cợt nhả, hai tay ôm ngực, tươi cười rồi nheo mắt nhìn Xuân Hiểu, nói: “Xin cậu, sau này có ra ngoài thì cầm theo di động đi, tớ còn tưởng cậu bị mất tích rồi chứ. Dù thế nào tớ cũng là người đưa cậu tới đây, nên cũng phải đưa cậu về nguyên vẹn, nếu không làm sao tớ có thể ăn nói với bố mẹ cậu được?”.
“Tớ đã lớn thế này rồi, còn cần cậu để ý sao? Hơn nữa, cậu có biết bố mẹ tớ không?” Thẩm Xuân Hiểu khịt mũi giễu cợt.
Triệu Yến Minh không đấu khẩu với bạn nữa mà rón rén hỏi: “Xuân Hiểu, nói thật đi, có phải cậu đã động lòng trước anh chàng nào rồi không?”.
“Đâu có dễ dàng thế, chỉ là không có ác cảm thôi!”
“Không có ác cảm chính là có cảm tình, có cảm tình là bước thứ nhất của thành công. Bằng tuổi này rồi, gả được đi đâu phải chuyện dễ dàng, cuộc cách mạng vẫn chưa thành công, cậu cần phải cố gắng nhiều.”
“Cậu tự nói cậu đấy à?”.
“Nói tớ thì cũng như nói cậu, dù sao chúng ta đều là phụ nữ phấn đấu cho cuộc sống hôn nhân, bởi vậy cách này chẳng phải tốt hơn rất nhiều so với cách đi xem mặt sao? Cậu nói xem?”
“Cậu mới là phụ nữ phấn đấu vì cuộc sông hôn nhân ấy, tớ chỉ bị cậu lôi kéo vào thôi!”
“Gần mực thì đen mà, sớm muộn gì cậu cũng phải kết hôn và giải quyết vấn đề độc thân, chẳng phải sao?” Triệu Yến Minh cười nịnh bợ.
“Cậu thừa nhận mình là mực đen?” Thẩm Xuân Hiểu không nhịn được cười.
“Cho dù đỏ hay đen, miễn là có thể ảnh hưởng đến cậu đều được! Tình yêu là thứ cần vun đắp mới có kết quả, bây giờ thứ mà tớ cần nhất chính là cho nó một mầm sống, nếu bắt buộc phải kết hôn thì tại sao không tiến hành sớm một chút chứ?” Triệu Yến Minh lải nhải nhìn về phía Chương Phương Hựu, nhỏ giọng nói: “Xem ra anh chàng ấy rất có tình ý với câu, phải mau mau nắm lấy cơ hội”. Cô huých huých Thẩm Xuân Hiểu, vẻ mặt khuyến khích.
Thẩm Xuân Hiểu trừng mắt nhìn. “Hôm nay tớ mới quen anh ấy, cậu nóng vội gì chứ?”
“Đúng là hết cách, vì chuyện của cậu mà lúc nào tớ cũng nóng ruột nóng gan.” Triệu Yến Minh nhún nhún vai. “Đáng tiếc, cậu chả nhận ra lòng tốt của tớ, khiến tớ phải nhọc lòng vì cậu!”
“Chua ngoa vừa thôi, sao cậu lại để bụng như thế, cậu cứ giải quyết vấn đề hôn nhân đại sự của cậu trước đi rồi hãy nói đến chuyện của tớ.” Thẩm Xuân Hiểu phì cười. “Tớ thấy cậu đang lấy tớ làm bia đỡ đạn, cậu bị bố mẹ thúc giục đến nỗi không còn chỗ nào để lánh thân nên sống chết gì cũng phải lôi tớ xuống nước cùng cậu, thiếu chút nữa thì cậu đã treo biển rao bán lên người tớ rồi!”
“Thế nên chúng ta phải cùng nhau cố gắng, sao có thể để cậu tiếp tục một mình ung dung tự tại được?” Triệu Yến Minh không hề lấp liếm, lí lẽ hùng hồn: “Nếu thật sực có thể rao bán cậu thì bây giờ tớ đã ngồi ở nhà mà đếm tiền rồi, còn phải kéo cậu đên đây nữa sao?”.
“Cậu kéo tớ đến đây có lẽ phần nhiều cũng vì bản thân ấy chứ? Cậu có dám nói cậu không liếc nhìn các anh chàng đẹp trai không?” Thẩm Xuân Hiểu cười khiêu khích. “Sớm biết cậu trọng lợi khinh nghĩa, tớ quen rồi!”
“Thì tớ cũng tiện thể thôi!” Triệu Yến Minh ngang ngạnh. “Mẹ tớ đăng ký cho tớ tham gia các hoạt động xem mặt nhiều lắm, nếu không phải vì cậu, tớ cũng sẽ chẳng đến đây đâu!”
“Chỉ vì tớ sao? Cũng vì Trương Hướng Dương nữa chứ?” Thẩm Xuân Hiểu trêu đùa.
Triệu Yến Minh trừng mắt, không đề cập đến vấn đề này nữa.
Thẩm Xuân Hiểu lén cười, vừa nghiêng đầu đã thấy Chương Phương Hựu vẫn đứng đó đợi, nghĩ mình bỏ rơi anh như thế thật quá mất lịch sự, cô liền nói với Triệu Yến Minh: “Tớ qua chào hỏi người ta trước đã, gặp lại cậu ở hoạt động buổi tối nhé!”.
“Cậu không đi ăn cùng tớ sao?”
“Tớ nghĩ cậu đi ăn cùng Trương Hướng Dương thì tốt hơn!”
“Đúng là trọng sắc khinh bạn!” Triệu Yến Minh rít qua kẽ răng.
“Học cậu cả đấy!” Thẩm Xuân Hiểu nghe thế liền ngoái đầu cười, xán lạn như hoa mùa xuân.
Cô đến cười nói với Chương Phương Hựu: “Thật ngại quá, để anh đợi lâu, hôm nay tôi để quên điện thoại trong phòng nên bạn tôi đang trách làm gì mà không nói với cô ấy một tiếng!”.
Chương Phương Hựu cười nói: “Anh tưởng em cố ý không mang theo chứ? Ở nơi yên tĩnh thế này, không cần bất kỳ phương tiện thông tin hiệ