The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Động Cơ Tàn Khốc

Động Cơ Tàn Khốc

Tác giả: Mâu Quyên

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 134593

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/593 lượt.

ắt lấy cổ tay cô, hất ra rồi nhìn vào mắt Hương Lan: “Về trường ngay.”
Cô cúi xuống cắn vào tay cậu, cắn rất mạnh, như thể muốn cắn tận vào xương cậu, có thứ gì mằn mặn chảy ra, không biết là máu của cậu, nước mắt của cô hay là cả hai.
Tiểu Sơn không hề cử động, đến khi cô khóc thút thít nhả ra, hoang mang nhìn cậu, không còn sức, không thể phản ứng.
“Về trường.” Cậu nói.
Hương Lan lau nước mắt, biết đấu không lại, khẽ cầu xin cậu: “Được, tớ về. Chuyện này không liên quan gì đến cậu ấy, đừng đánh Chiêu.”
Nghe vậy Tiểu Sơn lập tức thả Nguyễn Văn Chiêu ra, đánh người này cũng không có ích lắm.
Nguyễn Văn Chiêu đầu óc quay cuồng, ngã xuống đất, mãi lâu vẫn không động đậy, nghe tiếng bước chân của hai người kia dần đi xa.
Lúc Tiểu Sơn đi tắm, hổ khẩu(*) chỗ Hương Lan cắn đau nhói. Cậu nhìn thử, hai lỗ nhỏ như vết cáo cắn, có vẻ cô thật sự rất giận, cắn rất mạnh.
(*) Khoảng giữa ngón cái và ngón trỏ.
Cũng may sau đó Hương Lan ngoan ngoãn hơn một chút, nhưng trong lớp vẫn không chú ý, không trả lời được câu hỏi.
Nguyễn Văn Chiêu bắt đầu trả thù.
Đã hai lần Châu Tiểu Sơn bị đám nam sinh vây lại, lần đầu tiên là ở góc sân vận động, kẻ cầm đầu còn chưa kịp động thủ, chân cậu đã đạp thẳng lên cái mặt béo của gã, sau đó gã được bạn bè khiêng đi trồng răng giả, Tiểu Sơn căn lực rất chuẩn, nếu không chắc chắn tên đó đã gãy xương. Lần thứ hai là ở phòng vệ sinh, bọn chúng canh lúc cậu đi tiểu nhào lên từ phía sau, Tiểu Sơn đè thẳng đầu bọn chúng vào bồn, sau đó ra rửa tay. Cậu thích sạch sẽ.
Loại tranh giành này nên miêu tả thế nào đây?
Để kẻ cưỡi lừa đua ngựa với kị sĩ? Đẳng cấp quá khác biệt, không đáng nhắc đến.
Chuyện sau đó ở Bắc Kinh cũng vậy, kẻ mà bọn lưu manh quấy phá Tần Bân gặp phải chính là Châu Tiểu Sơn của sáu năm sau, một người môi giới.
Đó là cái phúc của bọn họ.
Cậu về phòng, Hương Lan ngồi trước cửa sổ, biết cậu vào cũng không quay đầu lại.
Cậu thấy không nên cứ tiếp tục tình trạng thế này nhưng chẳng biết phải nói gì, bèn dọn dẹp lại đống sách trên đầu giường.
Cuối cùng Hương Lan cũng lên tiếng, nhưng quay lưng về phía cậu: “Sao cha lại muốn tớ cùng đi Nam Mỹ với cậu nhỉ? Không, phải là vì sao ông ấy lại muốn tớ về nước. Chúng ta không nên quen nhau, Châu Tiểu Sơn.”
Họng cậu nghẹn ứ, không thốt nên lời.
“Tớ hối hận. Tiểu Sơn, tớ thật sự rất hối hận.” Hương Lan chống cằm, “Sao lại thích cậu chứ?”
Cậu nhìn cô từ phía sau, bờ vai nhỏ nhắn yếu ớt, mái tóc đen bóng, cổ hơi cúi xuống, lộ vẻ cô đơn. Cậu muốn dang tay vỗ về, nhưng chưa kịp nhúc nhích thì cô đã đứng dậy: “Cậu học đi, tớ không làm phiền cậu nữa.”
Cô quay đầu lại, gương mặt xinh đẹp bình thản, khẽ cười: “Tớ chính thức hẹn hò với Nguyễn Văn Chiêu rồi. Mong sau này cậu đừng quấy rối nữa. Cậu là người của cha tớ cho nên chắc hiểu quy định hơn.” Sau đó cô nhẹ nhàng rời khỏi căn phòng của cậu.
Cậu ngồi đó hồi lâu.
Chuyện xảy ra ngày hôm đó không hề có điềm báo.
Tối cuối tuần, học sinh lớp trên có thể xin ra ngoài, nhưng Châu Tiểu Sơn lại chơi bóng một mình ở sân bóng rổ. Trước đó cậu gặp bạn của Hương Lan trong canteen, bọn họ mỉm cười với cậu, nhưng Hương Lan không có ở đó.
Hôm nay cậu nhắm không chuẩn, bóng chỉ đập được một lần rồi lại văng đi.
Đột nhiên có tiếng ai vọng từ xa lại, hòa vào tiếng bóng trên sân.
Châu Tiểu Sơn dừng lại, tìm kiếm nơi âm thanh phát ra.
Trong ký túc xá nam vắng vẻ, phòng Nguyễn Văn Chiêu tắt đèn, cửa khép hờ.
Tiểu Sơn đẩy cửa bước vào, dưới ánh trăng, Nguyễn Văn Chiêu trúng đạn nằm ra đó, máu chảy lênh láng tới tận cửa, quần áo Hương Lan xộc xệch, cuộn tròn ở góc tường, nhìn thấy cậu bèn run rẩy đưa tay ra: “Tiểu Sơn, Tiểu Sơn…”
Bên cạnh cô là một khẩu súng lục nhỏ chuôi bạc, được chế tạo ở Anh, đó là món vũ khí tướng quân Tra Tài trao cho cậu.
Đó là lần đầu tiên Tiểu Sơn muốn giết mình vì để xảy ra sơ suất. Cậu cau mày, nghiến răng.
Cô lén trộm khẩu súng đó lúc nào? Cậu không hề phát hiện ra.
Cậu vươn tay ra nắm lấy tay cô, an ủi: “Không sao, Hương Lan, không sao đâu, chuyện gì xảy ra vậy?” Cậu lấy khăn tay của mình ra, cẩn thận mà nhanh chóng lau sạch dấu vân tay của Hương Lan trên khẩu súng đó.
“Tớ trộm súng của cậu… chúng tớ uống chút rượu…” Trong cơn sợ hãi Hương Lan nói năng lộn xộn, “Cậu ta muốn chạm vào tớ…”
Cậu nổi giận ngẩng đầu lên: “Nó đã làm gì?”
“Không, chưa làm gì cả, bởi vì tớ bắn cậu ta.” Cô đau lòng khóc toáng lên: “Tiểu Sơn, Tiểu Sơn.” Cô nắm lấy góc áo cậu, “Có phải tớ giết cậu ta rồi không? Có phải cậu ta chết rồi không?”
“Cậu ta chưa chết.” Tiểu Sơn liếc nhìn Nguyễn Văn Chiêu, cầm điện thoại gọi bác sĩ.
Sau đó cậu cầm lấy súng, vỗ lên vai cô, nhìn vào mắt cô, nói chắc nịch: “Còn cậu, cậu không làm gì cả, Hương Lan, không phải cậu, là tớ.”
Hương Lan sửng sốt nhìn cậu.
Bác sĩ và cảnh sát đến cùng một lúc, lúc Nguyễn Văn Chiêu đang hôn mê được đưa ra ngoài, Tiểu Sơn đưa súng cho cảnh sát: “Tôi đã dùng khẩu súng này bắn bị thương Nguyễn Văn Chiêu.”
Tuy đây chỉ là tranh chấp giữa t