Tác giả: Mâu Quyên
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 134594
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/594 lượt.
”
Anh vùi tay mình trong mái tóc dày của cô, nâng đầu cô lên để cô nhìn thẳng vào mình: “Em biết đây là chỗ nào không? Lỡ em chết thì sao? Em mà chết thì anh phải làm sao…?”
Nước mắt của cô không kìm nổi nữa, cô không thể đáp lời, chỉ nhìn chằm chằm vào Châu Tiểu Sơn, người đã anh dũng như một vị thần tới cứu, cô vươn tay ra vuốt ve gương mặt anh: “Tiểu Sơn, Tiểu Sơn…”
Anh cõng cô trên lưng, đè đầu cô xuống bên tai: “Không được ngẩng đầu, biết chưa? Không được chạm vào bất cứ thứ gì. Nơi này chỗ nào cũng có mìn anh gài, nếu em không nghe lời chúng ta sẽ chết ngay tại đây, làm mồi cho rắn độc đấy.”
Lúc này cô ngoan ngoãn y như một đứa trẻ, yếu đuối nằm trên người anh, bàn tay vịn lên bờ vai rắn chắc.
Tiểu Sơn đi về theo đường cũ, vừa nhẹ vừa nhanh lại vững vàng bước ra khỏi lùm cây. Giai Ninh mệt mỏi dần thấy buồn ngủ, nhìn phần đầu tuyệt đẹp, mái tóc đen ngắn, cần cổ và vành tai trắng muốt của anh. Cô ghé lên khẽ nói bên tai anh: “Làm tôi tớ cho tôi, làm trâu làm ngựa cho tôi. Chúng ta cứ đi thế này, mãi không dừng lại.”
Anh sửng sốt, chân bước chậm dần, nghiêng đầu nhìn cô, Giai Ninh nhắm mắt lại.
Về tới thành Tra Tài, anh ôm Giai Ninh vào phòng.
Người hầu đã chuẩn bị xong nước để tắm rửa cho cô, Tiểu Sơn khẽ thả cô xuống, bước ra ngoài.
Anh ra sân múc nước giếng lạnh như băng tắm sạch cơ thể đầy mồ hôi của mình, nước giội từ trên xuống y như một thác nước.
Mạc Lị đứng trước mặt anh.
Súng của cô nhắm thẳng vào đầu anh.
Anh thả gàu múc nước xuống, đưa người tới sát họng súng của cô.
Bọn họ nhìn nhau, mặt lạnh tanh.
“Vì sao?” Cô nghẹn ngào hỏi, “Ả là người đến sau.”
Anh lắc đầu: “Không có trước hay sau, chỉ có mình cô ấy.”
Họng súng vẫn nhắm thẳng về phía anh, nhưng tay Mạc Lị đã run bần bật, cảm xúc hỗn loạn, không muốn tin nhưng lại không thể không tin.
“Có giết anh, anh vẫn sẽ nói như thế.” Gương mặt điển trai của Tiểu Sơn vẫn bình tĩnh, mái tóc và người ướt sũng, nước lấp lánh trong ráng chiều tà nhỏ xuống, trông anh như một vị thần vậy.
Nước mắt giàn giụa trên gương mặt của Mạc Lị, cô nhào lên ôm anh: “Cô ta là kẻ đến sau cơ mà.”
Anh vỗ vỗ vai cô: “Mạc Lị, nếu anh có một cô em gái, anh hy vọng nó sẽ giống em.”
Đến an ủi anh cũng lạnh lùng như thế.
Đột nhiên Mạc Lị vùng dậy, căn súng nhằm thẳng vào huyệt Thái Dương của mình, nhìn anh trong sự kiên định mà tuyệt vọng: “Em làm sai, em nguyện chịu phạt.”
Cô nghĩ làm thế là xong hết mọi chuyện, không ngờ ngay lúc nổ súng, Châu Tiểu Sơn vươn tay ra nhanh như chớp đẩy ngón trỏ đặt trên cò súng ra, cổ tay anh vừa xoay một cái, hộp đạn liền rơi bộp xuống đất.
Súng vừa rời khỏi tay, Mạc Lị đã bị Châu Tiểu Sơn giáng cho một cái tát thật mạnh.
Tiểu Sơn cầm lấy súng, giọng chắc nịch: “Lúc đưa khẩu súng đầu tiên cho em, anh đã từng nói, vĩnh viễn không được chĩa vào đầu mình. Em làm thế này mới đáng chịu phạt. Hai tuần không được chạm vào súng.”
Trước giờ anh chưa từng đánh cô.
Cô giật mình hoảng sợ, nhìn anh bỏ đi, khóe miệng rớm máu, không dám tin vào mắt mình.
Giai Ninh tỉnh lại vào lúc trăng vừa lên.
Cô ngồi dậy, ngẩng đầu lên nhìn, trăng tròn, hơi nhuốm màu đỏ, vì sao mặt trăng ở đây lại có màu như vậy? Đó là máu của ai?
Có hơi thở nhè nhẹ, có mùi hương của cây cỏ mà cô thân thuộc.
Giai Ninh ngoảnh đầu lại, Tiểu Sơn chầm chậm bước ra khỏi góc tối.
Dưới ánh trăng, anh bước về phía cô.
Khoảnh khắc ấy, yên tĩnh lạ kỳ.
Ngón tay anh cởi cúc áo dài, chạm vào làn da của cô, nơi đó đang run rẩy đẫm mồ hôi. Cô muốn ngăn lại, hai tay nắm lấy tay anh, nhưng đột nhiên mất hết sức lực, cứ nắm tay anh như vậy.
Anh nhìn vào mắt cô, bàn tay chầm chậm mân mê bầu ngực của cô, rồi vòng tay ra đằng sau, dừng lại trên vòng eo thon gọn, kéo cô vào lòng mình. Tiểu Sơn như có tâm sự, hơi cúi đầu nhìn cô, chóp mũi khẽ cọ cọ, ngửi một chút, ngay sau đó đầu lưỡi đã tiến vào khoang miệng mềm mại của cô. Cô như một món ăn thơm ngon, tất cả đều khiến người khác phải mê đắm.
Giai Ninh mê đắm chìm trong nụ hôn của anh, cả hơi thở như bị anh cướp mất. Cô giãy ra, thở hổn hển, đột nhiên lại bị anh ôm ngang đặt lên giường.
Cô ôm lấy đầu anh.
“Em biết có mìn à?”
“Không.”
“Vậy trước lúc anh đến, sao em biết không thể đi lại trong khu rừng đó?”
“Ngoài con rắn kia thì nơi ấy đến một con vật cũng không thấy. Hơn nữa sao cô ta dễ dàng thả tôi đi?”
“…”
“Cô ta muốn tôi chết, nhưng không dễ như vậy đâu.”
“Là em cho cô ấy cơ hội.”
“Tôi muốn cứu chồng mình.” Một lúc lâu sau Giai Ninh mới đáp, giọng chắc nịch.
Tiểu Sơn nhìn lên phía cô: “Chỉ cần có tin từ bên mua, anh nhất định sẽ thả hai người đi. Anh nói là giữ lời. Hà cớ gì em phải vội? Công thức em đưa anh là giả hay sao?”
“Là thật.”
“Vậy hãy kiên nhẫn thêm chút nữa. Em suýt mất cả mạng đấy. Em không muốn ở bên anh thêm nữa đúng không? Anh muốn nhiều quá sao? Em nhớ ai cũng được, trái tim của em ở đâu cũng được, anh chỉ muốn em ở lại bên anh thêm ch