Tác giả: Mâu Quyên
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 134662
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/662 lượt.
thể nhìn chằm chằm vào anh, tư tưởng giằng xé.
“Nhưng không phải lúc này.” Anh thoáng nhíu mày, hôn lên đôi môi ương ngạnh của cô, cố kìm nén dục vọng: “Bây giờ chúng ta đều có mục đích khác. Người trong mắt em không phải là anh. Anh không thích như thế.”
Anh từ tốn nói, như thể có ma lực xoa dịu cơn thịnh nộ và dục vọng của cô.
Anh dịu dàng ôm lấy cô, cô muốn đẩy anh ra nhưng lại không có sức.
Mấy ngày kế tiếp, Giai Ninh vẫn không thấy Châu Tiểu Sơn đâu.
Thời gian như ngừng trôi, thứ duy nhất có chuyển biến là vết thương ở bên sườn của cô, chẳng mấy chốc đã khép miệng, y như lời anh nói, chắc chắn sẽ không để lại sẹo. Cô lại mường tượng ra cơ thể anh, một vết thương cũng không có.
Ngày nào cũng có người tới lo liệu việc cơm áo cho cô, họ đều không biết tiếng Trung.
Thi thoảng Giai Ninh ra ngoài đi dạo, có lúc lại xem tivi, tất nhiên là xem cũng không hiểu, nhưng trong phim luôn có một cô gái đang khóc, hoặc quỳ xuống ôm lấy chân người đàn ông, dường như đang lặp đi lặp lại câu: Anh đừng đi, đừng đi.
Trong thời tiết âm u, cô nằm ngủ dưới gốc đa trong sân, cô mơ thấy mình gặp Tần Bân, nhưng anh thoắt ẩn thoắt hiện trước mắt cô, không thể chạm đến. Cô biết có gắng sức trong mơ cũng chỉ phí công, bèn nói với anh rằng: Đợi thêm chút nữa, đợi em sẽ tới cứu anh. Khi bật dậy, người đã đẫm mồ hôi.
Giai Ninh quay lại, đứng trước mặt cô ta, mỉm cười nhưng ánh mắt lại lạnh tanh: “Cô từng đến đó chưa?” Cô vươn tay ra, chỉ về phía phòng Châu Tiểu Sơn.
“…”
“Cô từng mân mê chiếc gối của cậu ta chưa?”
“…”
“Từng thấy cơ thể của cậu ta chưa?”
Cô gái trợn mắt nhìn Giai Ninh, đang định phản bác thì Giai Ninh đã chặn lại: “Có thể cô đều đã làm rồi, nhưng vào lúc cậu ta không biết, đúng không? Cô lén vào phòng cậu ta, hít hà mùi hương của cậu ta, lén nhìn cậu ta.” Nụ cười bên môi Giai Ninh vẽ lên một đường cong đáng ghét, nhìn chòng chọc vào cô gái trẻ đang bị cơn đố kỵ tra tấn: “Thật chẳng ra sao.”
Đôi mắt phẫn nộ của cô gái như muốn phóng ra lửa, cô nàng vung tay lên định tát Giai Ninh, Giai Ninh đã chuẩn bị tinh thần từ trước, liền bắt lấy tay cô ta: “Cô làm tôi mất một sợi tóc, tôi sẽ trưng ra cho cậu ta xem lập tức. Cô đoán cậu ta sẽ thế nào?”
“Đồ gái điếm.”
Cuối cùng Giai Ninh cũng bật cười: “Cô còn trẻ người non dạ, thật chẳng biết chửi người khác gì cả. Cô biết ‘điếm’ là gì không? Đợi tới khi tôi hoàn toàn thu phục cậu ta rồi nói lại cho cô hay cũng chưa muộn đâu.”
Cô rảo bước về phòng, lấy con dao từng vấy máu của mình ra, đi qua phòng khách, bước đến vườn hoa phía sau, ở đó có một đống dừa, Châu Tiểu Sơn đã chuẩn bị từ lâu. Giai Ninh đá một quả dừa to ra, nhìn chính xác chỗ vân nhạt màu như thể căn chuẩn đó là mạch máu của Châu Tiểu Sơn, xoay tròn dao bổ mạnh xuống, phần vỏ cứng vỡ nát, nước dừa trào ra ngoài, Giai Ninh cầm lên ngửa cổ uống cho đỡ khát.
Đối với cô nàng kia mà nói, một người dù tốt hay xấu, thiện hay ác cũng không hề có ý nghĩa gì, cô ta chỉ quan tâm xem người đó có phải là kẻ địch của Châu Tiểu Sơn không mà thôi; một món đồ vô giá hay là rác rưởi, cô ta không quan tâm, quan trọng là Châu Tiểu Sơn có muốn hay không.
Từ một đứa bé lang thang bẩn thỉu, cô ta trở thành trợ thủ xuất sắc của anh, anh chăm lo miếng cơm manh áo cho cô ta, để tâm đến an nguy của cô ta. Chưa bao giờ cô ta làm trái ý anh.
Chỉ có điều, người phụ nữ này…
Lần đầu tiên cô ta căm ghét thứ anh muốn đến thế.
Thế nhưng cô ta lại không thể ra tay giết người đàn bà đó, cảm giác căm ghét này khiến cô ta ngứa răng ngứa lợi, lúc nào ruột gan cũng sôi sục không yên.
Phải loại bỏ người đàn bà đó trước khi anh quay về, nếu không càng không có cơ hội.
Mạc Lị đặt một tờ giấy trước mặt cô: “Nhìn đi, nét chữ người đàn ông của cô, có nhận ra không?”
Ba chữ Hán: Cừu, Giai, Ninh.
Cô từ từ nhận lấy, kiểm tra nét chữ trên đó. Nói là kiểm tra, thực ra chỉ cần liếc mắt một cái đã đủ rồi.
Anh biết cô đến rồi, vì thế mới viết nguệch ngoạc thế này, muốn cô tưởng rằng đây là người khác làm giả, muốn cô cân nhắc tới sự an toàn của bản thân trước. Tới lúc này rồi mà anh vẫn muốn bảo vệ cô. Tần Bân ơi là Tần Bân, nếu không thể cứu nổi anh thì cô còn sống hay không cũng đâu còn ý nghĩa gì nữa.
Giai Ninh sốt ruột nắm chặt lấy tờ giấy kia như thể muốn ghim nó vào trong cơ thể mình. Nhưng khi ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào Mạc Lị, gương mặt cô lại lạnh lùng và bình tĩnh: “Cô muốn gì?”
“Thả cô đi.”
“Chỉ sợ cô không có quyền này.”
“Tất nhiên tôi có. Tôi có thể thả cô đi, hai chúng ta đi cùng nhau.” Thấy cô ta ngồi trước mặt, Giai Ninh chợt nhớ lại lần đầu tiên gặp cô gái này, trong căn phòng ở ký túc xá của Châu Tiểu Sơn, cô ta cũng bắt tréo chân khiêu khích nhìn cô như thế.
“Có lẽ tôi cần nói câu tạm biệt với Châu Tiểu Sơn.” Giai Ninh ướm hỏi.
“Đừng pí thời gian. Làm thế có lợi cho hai ta. Cô muốn cứu tên đàn ông của cô, tôi muốn cô mau cút khỏi chỗ này.” Nói xong cô ta rút hai tấm vé máy bay trong túi