Tác giả: Tứ Mộc
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341497
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1497 lượt.
ần, bóng đen đập cái thình rồi nảy ngược trớ lại, nhằm trúng ngay sau đầu An Tín. Cô kêu lên thảm thiết, đổ phịch xuống sàn, mặt tiếp xúc với một lớp lạnh băng, cảm giác rất sảng khoái hưng phấn, nhất là trong không khí còn lẫn mùi gỗ thông thoang thoảng, mùi hương này khiến cô nằm ỳ trên sàn chẳng muốn đứng dậy.
Một bóng người nhanh nhẹn từ bên cạnh chạy tới, đôi giày thể thao giá không hề rẻ lọt vào tầm mắt cô. Cô uể oải nằm bò ra, chân tay dang ra như đạp nước, miễn cưỡng động đậy. “Nhanh thế đã về rồi à? Tôi còn chưa nghỉ xong mà”.
Người kia chẳng nói chẳng rằng, khom người đưa cho cô một chiếc khăn mặt ấm, cô hiểu ý đón lấy lau mồ hôi.
“Hôm nay chơi có vui không?” Khoảng không trên đầu bỗng xuất hiện một giọng nói quen thuộc, như sấm vang chớp giật khiến cô bừng tỉnh.
“Dụ Hằng” An Tín cuống cuồng chân tay chống xuống sàn, hổn hển bò dậy. Vừa đứng dậy, cô gặp ngay đôi mắt đen mà mình ngày đêm mong nhớ, trong nháy mắt, toàn thân như có dòng điện chạy qua, hơi nóng bốc ngùn ngụt.
Dụ Hằng mặc bộ đồ thể thao màu đen pha trắng, lần đầu xuất hiện trước mặt An Tín với bộ dạng thoải mái đến vậy. Cô thường ngày quen nhìn anh trong trang phục tề chỉnh lịch sự, tối nay bị thân hình anh tuấn tuyệt mỹ của Dụ mỹ nhân phóng cho luồng điện. Cô chỉ còn biết trợn tròn mắt nhìn, không thốt nên lời.
Dụ Hằng nhìn vẻ mặt của cô, mỉm cười: “Cô đi một mình sao?”
An Tín ngỡ ngàng nhìn bốn xung quanh, rì rầm: “Còn một người nữa!” Cô nắm chặt khăn mặt đang lạnh dần trong tay, vẫn đang quệt ngang quệt dọc lau mồ hôi.
“Sao cô lại ở đây?”
Cô dần dà tỉnh ra: “Chính Nam đưa em đến, cậu ấy nói nơi này có thể khiến em vui lên”.
Dụ Hằng thoáng lặng im, rồi lại nhìn cô cười, cả khóe môi lẫn chân mày đều dịu lại: “Vậy cô đã vui chưa?”
An Tín ngơ ngác nhìn Dụ Hằng. Bình thường anh rất hiếm khi để lộ nụ cười, thần sắc lúc nào cũng lạnh lùng xa cách, khiến người ta có cảm giác như khoảng cách an toàn tiếp cận anh là có hạn. Hôm nay khi không có người ngoài, anh lại cười dịu dàng đến thế, cô không bị mê hoặc đến thất điên bát đảo mới là lạ. “Vui”.
Cô như bị thôi miên, nhìn thẳng vào cặp mắt đen ấy nói thấy nó thoáng lóe lên thứ ánh sáng khác thường.
Vả lại không thấy Lan Nhã bám nhằng nhẵng theo anh, cô thật sự rất vui.
An Tín cười ngọt lịm, gương mặt trắng trẻo ửng hồng, mặt nở hoa đào. Dụ Hằng đợi một lúc, xem chừng cô vẫn chưa thôi mơ màng, cũng bật cười. “Cô An định làm gì tiếp theo?” Một câu “Cô An” khiến cô tỉnh lại không ít. Cô lắc lắc đầu, đưa mắt nhìn chỗ khác, không để ý tới nụ cười của anh nữa, như thế nói chuyện cũng dễ dàng hơn. “Không biết”. Cô có sao nói vậy.
Nhìn sang chỗ khác, An Tín mới phát hiện có bóng người màu đen đứng ngoài sân bóng quần, chiều cao xấp xỉ Dụ Hằng, tướng mạo anh tuấn bắt mắt, chỉ có điều một màu đen từ đầu đến chân của anh toát lên vẻ lạnh lùng trọn vẹn, so với Dụ Hằng thì còn “người lạ miễn lại gần” hơn.
Anh chàng này trông rất quen, cô chắc chắn đã từng gặp ở đâu đó.
An Tín bước qua vai Dụ Hằng, nghiêng đầu ngó nghiêng anh chàng đẹp trai lạnh lùng kia, mặt lộ vẻ bối rối. Dụ Hằng gọi cô, cô vẫn đang lục lại trí nhớ, không đáp lời. Sau cùng, anh đưa bàn tay đỡ lấy sau vai cô, nhẹ nhàng dẫn cô ra.
“Cậu ấy tên Cố Dực, là bạn của tôi”. Dụ Hằng giới thiệu họ với nhau, “Đây là An Tín con gái của thầy An, lập trình viên hàng đầu của Dực Thần”.
Cố Dực lãnh đạm gật đầu. Dụ Hằng nhìn anh vẫn nguyên vẻ lạnh nhạt, lại thêm câu: “Con gái thầy An Tử Hàm, người có sở trường về Hành Thư(4)”.
Cố Dực cuối cùng cũng động đậy. Anh cúi người nói: “Có thể mời cô An viết một bản “Lan Đình Tập Tự (5) không? Tôi muốn tặng cho một người bạn”.
(4) Hay còn gọi là chữ Hành, một kiểu viết chữ Hán.
(5) Một trong những tác phẩm nổi tiếng của nhà thư pháp nổi tiếng đời Đông Tấn trong lịch sử Trung Quốc Vương Hi Chi, tác phẩm ra đời vào mùa hè năm 355, khi ông cùng một số nhà văn, nhà thơ tụ tập ở núi Cối Kê tại Lan Đình cùng nhau uống rượu, làm thơ. Khi đó Vương Hi Chi cao hứng, lấy bút lông chuột viết lên giấy lụa, đó chính là tác phẩm Lan Đình. Lan Đình Tập Tự được người đời ví như mặt trăng, mặt trời giữa bầu trời, được mệnh danh là “Thiên hạ đệ nhất hành thư”.
An Tín nhìn anh hồi lâu, không nói gì. Dụ Hằng thở dài, đột nhiên xa cách lạ thường vỗ vỗ đầu cô. Cô mới bất thình lình reo lên kinh ngạc: “Tôi biết anh là ai rồi! Anh từng lên mục “Nhân vật trong tuần”! Có bài phỏng vấn ngay kỳ sau sếp của chúng tôi!”
Cố Dực đưa mắt sang nhìn Dụ Hằng, trên mặt rõ ràng không có chút biểu cảm gì, nhưng lại khiến người ta cảm giác như đã nói rất nhiều. Dụ Hằng trao đổi ánh mắt với anh trong một giây, lên tiếng: “Được rồi, được rồi, tôi biết phải làm gì tiếp sau đây rồi”.
Cố Dực rời đi trước, An Tín nhíu mày nhìn theo bóng lưng anh ta vẫn không đáp lời Dụ Hằng. Dụ Hằng bước ra, chặn lại ánh mắt dõi theo của cô, khẽ gọi: “An Tín, An Tín”.
“Ừm, sao thế?” An Tín bị tiếng gọi của anh thu hút sự chú ý, buột miệng, “Sao không gọi là cô An nữa?”
Dụ Hằng mím môi ngừng lại mấ