XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đóng Cửa Thả Boss

Đóng Cửa Thả Boss

Tác giả: Tứ Mộc

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341503

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1503 lượt.

t mấy giây, mới mở miệng: “Là tôi gọi nhầm, thật ngại quá, sau này cứ gọi cô là cô An đi”.
“Ừm”. Cô lập tức trở nên buồn buồn, cũng không phản đối.
Vẻ mặt Dụ Hằng có phần thất vọng, kiểu như không nhận được phản ứng như mong đợi, sắc mặt từ từ đanh lại, không lâu sau, lại khôi phục hình tượng cấp trên công việc là công việc.
An Tín chứng kiến cả quá trình biến đổi, miệng O thành một vòng cung sửng sốt, coi như được mở rộng tầm mắt. Cô đánh liều giơ tay ra, hai ngón tay ấn ấn lên mặt Dụ Hằng, hỏi đầy nghi hoặc: “Nụ cười đâu?”
Lạ lùng ở chỗ Dụ Hằng không hề né tránh, anh chỉ hờ hững nhìn cô, thình lình hỏi: “Hoàn hồn rồi sao?”
Gì chứ! An Tín trợn tròn mắt, không biết anh có ý gì nữa. Dụ Hằng lùi ra một bước, tránh khỏi ngón tay thò ra nhưng không nỡ buông của cô, nhíu mày: “Cần tôi đưa về không?”
Oh my God! Dụ mỹ nhân hạ lệnh đuổi khách, An Tín sau khi tỉnh ra cuối cùng cũng nắm được tình hình thực tế, quay lại tìm anh bạn đã đưa cô đến. Chính Nam nói là đi lấy nước, đến giờ vẫn chưa quay lại, cô cũng suýt nữa thì quên mất.
Có điều “nơi khiến cô cười” mà Chính Nam nói đúng là linh nghiệm thật, tối nay tới đây, cô chơi cũng chơi rồi, sờ cũng sờ rồi, nụ cười ước ao bấy lâu cũng có rồi, được gặp Dụ Hằng, tâm trạng cô thay đổi đến kỳ diệu. Còn về gương mặt lạnh lùng lúc sau của Dụ Hằng, kẻ đang chết ngập trong hạnh phức là cô hoàn toàn không trông thấy nữa.
Trước khi bị Boss Dụ mặt lạnh như tiền đẩy ra khỏi sân chơi, cô bám lấy chút ít minh mẫn còn sót lại hỏi: “Dụ... tổng, nghe nói giám đốc Nguyễn của Tam Khai muốn điều tôi sang công ty con, anh quyết định thế nào rồi?”
“Có điều động công tác sẽ thông báo cho cô”
Dụ Hằng buông một câu ngắn gọn, quay người bước vào sân bóng quần, nhanh nhẹn bắt đầu đánh bóng. Anh không cần người đi cùng, hoàn toàn coi đây như hoạt động rèn luyện thân thể, từng tư thế, động tác đẹp mà mạnh mẽ. An Tín đứng sau lưng anh ngất ngây mất một lúc, vỗ vỗ cái mặt đỏ lựng, hớn hở xuống lầu.
Chính Nam ngồi trước quầy bar đợi cô, trên tay cầm ly chân cao, lắc lắc chất lỏng màu xanh lam. Trước mặt anh còn có một ly rượu trống không, trong suốt, lặng yên, như hiu quạnh cùng anh, dưới ánh đèn lờ mờ lóe lên ánh sáng màu lạnh. An Tín đi tới, đến gần sát mặt cậu: “Cậu uống bao nhiêu rồi?”
Chính Nam đặt ly xuống, toàn thân phả ra hơi rượu lành lạnh. Cậu chống đầu nhìn An Tín một lúc, mới nói: “Đi thôi, tôi đưa cô về”.
Chính Nam lái chiếc xe đua màu trắng, phía sau có gióng bảo vệ có sức mạnh khiến người ta yên tâm hệt như chính cậu vậy. An Tín đi một vòng quanh xe, ngẩng đầu hỏi: “Đổi xe rồi sao?”
Chính Nam mở cửa xe, ngồi vào trước: “Ừm. Loại xe này tính năng tốt, có lực hoãn xung, thích hợp để chở phụ nữ”.
“Cậu nghĩ chu đáo thật đấy”.
Xe thì đúng là tốt thật, nhưng chủ nhân lái vừa lái đã dẫn động tất cả mã lực, xé gió lao đi như trong “Initial D”(6) vậy. An Tín sợ xanh mặt, bấu chặt ghế ngồi la oai oái: “Chính Nam cậu bị bệnh à? Lái nhanh như thế làm gì chứ?” Chính Nam mắm môi xoáy vô lăng, trôi chảy với phong độ của Jay Chou(7). Cậu không nói không rằng xông thẳng vào đường bờ sông, rồi đột ngột dừng lại cái rẹt, nhét xe vào chỗ trước con đê chừng 1 mét.
(6) Initial D: bộ phim kể về những tay đua đường phố dựa trên cuốn truyện tranh Nhật Bản cùng tên.
(7) Châu Kiệt Luân: ca sỹ nổi tiếng Trung Quốc, diễn viên chính phim Initial D.
Chỉ tiến lên trước một chút nữa thôi, là cả chiếc xe đã lao xuống sông. An Tín hoảng hồn nhìn cậu.
Chính Nam quay mặt sang, lặng im nhìn ngắm gương mặt bị gió thổi đỏ ửng, mái tóc tung bay, khóe miệng căng ra nụ cười, nói: “An tóc xoăn, làm thế nào đây? Tôi bây giờ hình như rất không vui”.
“Cậu sao lại không vui?” Cô bị cậu nhìn chằm chằm như thế, đành bị động hỏi.
Chính Nam giơ ngón tay lạnh như băng ra, chầm chậm trượt theo từng đường nét trên gương mặt cô, giọng điệu cực kỳ thờ ơ: “Tại sao ư? Phải rồi, để tôi nghĩ đã nhé, tại sao cảm giác hứng khởi khi gặp cô biến đâu mất nhỉ?”
Giọng cậu trở nên vừa lạnh vừa trầm, không khác nhiệt độ nơi ngón tay là bao. An Tín muốn gạt cô ra, cậu bỗng lấy hai bàn tay áp khẽ vào má cô, ép đôi môi hồng của cô dẩu ra.
“Cô biết không, An tóc xoăn”, Chính Nam bấu má cô vặn vẹo, “Thấy cô không vui, tự trong lòng tôi cũng thấy buồn phiền, chỉ muốn làm cho cô vui lên, nên đã đưa cô đến club của Dụ Hằng. Cái “Tinh Quang” đó chính là của Dụ Hằng mở ra, nghe Tiểu Sảnh kể đó cũng có nguồn gốc của nó, có điều đó không phải điều quan trọng, điều quan trọng là ở sân bóng quần, đã biết lát nữa thôi anh ta sẽ tới, tôi còn luyến tiếc cái con mẹ gì chứ, không nỡ cứ thế bỏ đi, để cô gặp được anh ta. Vì sao ư? Bởi cô là đứa đầu óc bã đậu, cứ thấy người đàn ông đó là quên sạch sành sanh, cũng không biết tôi đã đứng trước thang máy đợi cô bao lâu. Tôi nghĩ có lẽ đấy chính là số mệnh của tôi, đứng sau lưng cô, nhìn cô đứng sau lưng ngây ngô nhìn theo anh ta...”
An Tín ngẩn ngơ hỏi: “Tiểu Sảnh là ai?”
Chính Nam bỗng hung tợn cúi đầu, cắn chặt môi cô. An Tín đau quá, gắng sức gạt t