Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đóng Cửa Thả Boss

Đóng Cửa Thả Boss

Tác giả: Tứ Mộc

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341666

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1666 lượt.

ay cậu ra, xoay người trèo ra ngoài xe. Cậu túm được cổ áo cô, lôi cô trở lại. “Tôi còn chưa vui, cô đã muốn đi rồi sao?”
An Tín bị cổ áo ghì cho phát ho, cô túm lấy cánh tay mạnh mẽ của cậu mà kêu: “Được rồi được rồi, tôi rất cám ơn cậu hôm nay đã giúp tôi vui lên. Tôi vô cùng cảm kích ơn đức của cậu. Nhưng chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng được, tôi giờ chỉ thích Dụ Hằng thôi, không thể nào phát điện với cậu được”.
Chính Nam buông tay, lạnh lùng hừ một tiếng. An Tín không đoán nổi tính khí của cậu, dè dặt cười hùa theo, nói: “Có thể đi được chưa? Sắp tới giờ giới nghiêm của mẹ tôi rồi”.
Chính Nam mặt lạnh như băng đưa An Tín về đường Tinh Tinh, tới đầu đường, cậu dừng xe, để cô tự đi về.
“Chỗ này có người quen, để họ bắt gặp thì không hay đâu”
An Tín trước lúc xuống xe mới sờ đến bàn thỏa thuận trong ba lô, nuốt nước bọt ngập ngừng: “Cái đó... Chính Nam, Dực Thần chúng tôi muốn mời cậu làm người phát ngôn..”
“Miễn bàn”. Cậu bắt đầu quay xe. Đáp không mảy may do dự. Cô cuống lên, lao thẳng tới, túm chặt kính chắn gió của cậu. “Chính Nam, Chính Nam tốt bụng của tôi, chúng ta từ từ thương lượng đã nào!”
Khóe môi cậu hiện ra nụ cười chế giễu: “Sao hả, nghĩ lại rồi muốn nhờ tôi sao?”
Cô trịnh trọng gật đầu.
Nụ cười của Chính Nam chỉ lộ ra một nửa, rồi lập tức hãm lại. Cậu vào số xe đua, buông lại một câu: “Vậy làm cho tôi vui trước đi đã”.
An Tín đứng ở đầu phố, trơ mắt nhìn chiếc xe đua màu trắng lao đi như bay, có chút e ngại. Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, trông thấy một vài vì sao đang lấp lánh, trong lòng dần ấm lại. Vô duyên vô cớ quấy rầy cả buổi tối, thứ cuối cùng cô ghi nhớ lại chính là bầu trời đêm trên đầu, nhắc cô nhớ đến màn đêm lung linh ánh sao như cái tên của club kia.
Cái nơi có thể khiến cô cười.
Nhiệm vụ công ty giao phó vẫn chưa hoàn thành, An Tín cảm thấy vô cùng áy náy. Cô lật qua lật lại bản hồ sơ ngôi sao công bố trên mạng, nhặt ra trọng điểm ghi nhớ một vài sở thích của Nguyễn Chính Nam. Người quản lý của Chính Nam, A Joe là anh chàng không dễ đối phó, bất luận An Tín lấy tên Dực Thần hay với danh nghĩa cá nhân hẹn gặp Chính Nam, anh ta đều từ chối.
“Xin cô An thứ lỗi, lịch hẹn Chính Nam kín cả rồi”. A Joe có đôi mắt sắc, dài mà mảnh, dường như không chuyện gì qua mặt được, lúc nào cũng lạnh lùng nhìn đời bằng nửa con mắt.
An Tín cứng họng, cố vớt vát: “Tam Khai cũng cần cậu ấy, đó là công ty của anh cậu ấy”.
A Joe đội khăn trùm đầu hoa văn xoắn ốc, đeo khuyên tai, bộ dạng cực kỳ hình sự. Anh ta cúi đầu áp sát gương mặt sợ sệt buông một câu “Cô chính là thuốc độc phòng bán vé của Chính Nam, quan điểm tân thời giống nhau”.
Trong sân người qua người lại rất đông, nhưng không thấy Chính Nam. An Tín đối diện với gương mặt u ám lạnh tanh của A Joe, A Joe từ đầu đến cuối nhìn cô mỉa mai. Anh ta giơ ngón trỏ có đeo hai cái nhẫn lên, ra sức chọc lên trán cô: “Cô An nghe tôi nói này, cô cứ sống chết bám lấy Chính Nam làm gì chứ. Cậu ấy giờ là ngôi sao chạm vào là bỏng, chỉ cần dính chút tin đồn tình cảm với cô thôi, sự nghiệp cậu ấy coi như tiêu tan. Cô xem cô có vóc dáng không, mặt mũi không, kể cả có nuy hết cả ra để sánh với Chính Nam, thì gương mặt cậu ấy cũng bị cô phung phí rồi”.
An Tín xém chút nữa bị anh ta chọc cho ngã nhào, cứ xiêu vẹo bước lùi mãi ra sau. Khi thấy ngón tay A Joe dừng giữa không trung không điểm tựa, cô lại cuống quýt đưa đầu ra, khom lưng khuỵu gối A Joe khẽ ho một tiếng, thu lại hướng dương điểm huyệt thủ nói: “Thôi được rồi, có chọc nữa cũng chẳng chọc ra được hoa loa kèn, cô muốn tìm Chính Nam, thì chiều tới bảo tàng tượng sáp đi”.
An Tín vui mừng khôn xiết, xoa xoa chỗ đó giữa trán, cũng chẳng bận tâm đến nụ cười dị thường trên khuôn mặt A Joe nữa.
Năm giờ chiều, cô rời Dực Thần sớm hơn thường lệ, đi thẳng đến chỗ Chính Nam quay phim.
A Joe thấy cô đến, dẩu môi ra, ra hiệu cô tự vào lều mà tìm. Cô đẩy cánh cửa khép hờ, thấy trong phòng tối thui tối mò, chần chừ một lúc. Sau lưng vang lên tiếng thư ký trường quay gọi mọi người thu dọn đạo cụ, cô cắn răng, bất chấp xông vào.
Ánh đèn trong lều tù mù, từ giếng trời trên đỉnh lọt xuống một vầng sáng vàng vàng, vương vãi trên mình các bức tượng sáp đủ hình dạng, tư thế, trông rõ là cổ quái. Cảnh tượng này rất giống với trường quay trong bộ phim kinh dị “Ngôi nhà sáp”, An Tín gọi mấy lần tên Chính Nam, không nghe thấy đáp lại, trong lòng có chút hoảng sợ.
Một bức tượng sáp bên trái hình như cử động, cô sợ hãi lùi lại phía sau, thò tay lén vặn mở khóa cửa, đột nhiên phát hiện cửa đã bị khóa trái lại rồi. Cạch một tiếng, bức tượng sáp đang nhúc nhích trái kia đứng im, đến lượt chú lùn trắng bệch trong góc động đậy, chú ta cạch cạch giơ ngón tay lên, hệt như xác chết khô, nhỏ tong tỏng từng giọt chất lỏng màu vàng xanh.
An Tín ôm đầu la hét, nhảy loạn lên trong căn lều chưa đầy mười mét vuông, tìm lối ra theo bản năng sinh tồn của động vật. Sau khi vấp ngã, cô như con lợn chờ chọc tiết kêu la vừa bò vừa lăn lộn vòng theo cửa lăn ra ngoài phía ánh sáng