Tác giả: Tứ Mộc
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341500
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1500 lượt.
. Bên ngoài là ánh đèn dìu dịu, càn khôn sáng tỏ lặng im, cô đã nước mắt đầm đìa.
A Joe cùng những người trong tổ công tác đứng bên cạnh cười ồ, nhìn cái đầu xoăn lấm lem đất đang thút thít, nói: “Sao có thể gặp Chính Nam của chúng tôi dễ dàng thế chứ, cô em còn phải cố gắng nhiều hơn nữa. Đương nhiên, nếu cô không chịu nổi, vẫn có thể biết khó mà lui”.
Từng câu từng chữ của anh ta đã nói rõ mục đích.
An Tín hoảng sợ quá mức, khuỵu xuống đất nức nở mãi không thôi. Bên tai chợt vang lên tiếng “Chính Nam tới rồi”, cô còn chưa hoàn hồn, bỗng nghe bịch một tiếng, liền sau đó, thân hình cao gầy của A Joe cũng ngã lăn xuống cạnh cô.
An Tín ngước đôi mắt đỏ ngầu lên, lấy ngón tay chọc chọc khăn đội đầu của A Joe, nói. “Sao anh cũng tới đây?”
A Joe ngã ra đất, bưng mặt, hừ một tiếng: “Tiểu tử chết dẫm cứ nhớ lấy”.
Mùi hương hoa trà thoang thoảng từ trên trời rơi xuống, nửa thân trên của An Tín được che bởi tấm áo khoác ngoài màu trắng, cản trở tầm nhìn của cô. Cô chỉ cảm nhận thấy đôi tay rắn chắc dìu cô đứng dậy vừa vòng vừa ôm, kéo cô vào lồng ngực ấm nóng.
An Tín nghe tiếng tim đập thình thịch, và cả giọng Chính Nam lạnh lùng: “A Joe, anh đùa quá đáng rồi”.
An Tín cuối cùng cũng đợi được Chính Nam hiện thân, vui mừng khôn xiết. Cô lôi cổ áo vest ra, để lộ gương mặt đỏ ửng vì khóc, vui mừng khấp khởi nói: “Chính Nam, chúng ta ký hợp đồng đi”.
“Vẫn còn ký sao, cô tỉnh lại cho tôi”. Tay trái Chính Nam ôm chặt eo cô, tay phải đè mớ tóc xoăn của cô, dúi đầu cô vào trong lòng, “Yên nào, phía sau có phóng viên”.
An Tín lập tức im re, quan sát tình hình bốn chung quanh qua khe hở giữa vòng tay và quần áo. Cô thấy A Joe vẻ mặt châm chọc đứng bên cạnh, khoanh tay nhướn mày, trên má phải có vết màu hồng hồng, kiểu như vừa bị xơi một đấm. Đám nhân viên lác đác còn lại bất mãn rời đi, năm phóng viên tay lăm lăm máy ảnh và máy quay phim đang thò đầu ra nhìn, hướng về phía họ bấm lia lịa.
An Tín đẩy đẩy Chính Nam, muốn rời khỏi vòng tay anh: “Để tôi trùm đầu chạy đi, cứ đứng mãi ở đây cũng không ổn”.
Chính Nam ôm cô không nhúc nhích, khóe miệng A Joe khẽ nhếch lên, cười nhạt nói: ‘Sao đây Chính Nam, những tin đồn về cậu dạo trước còn ít hay sao, chuyến này còn ôm chặt cứng cô nàng tóc xoăn đứng đực ngay ra trước mặt phóng viên. Cậu định đập bể bát cơm của người quản lý là tôi đây hay sao? Muốn đuổi người cũng phải nói rõ với anh đây sớm chứ”.
Chính Nam vỗ vỗ cái đầu bọc chặt cứng của An Tín, thở dài: “Vào phòng chờ đợi tôi, tôi họp báo xong sẽ tới”.
An Tín ba chân bốn cẳng chạy theo lối cửa ngách, vẫn nghe tiếng Chính Nam hờ hững nói với A Joe: “Anh yên tâm, tôi tự xử lý được”.
Chính Nam ôm cô không nhúc nhích, khóe miệng A Joe khẽ nhếch lên, cười nhạt nói: ‘Sao đây Chính Nam, những tin đồn về cậu dạo trước còn ít hay sao, chuyến này còn ôm chặt cứng cô nàng tóc xoăn đứng đực ngay ra trước mặt phóng viên. Cậu định đập bể bát cơm của người quản lý là tôi đây hay sao? Muốn đuổi người cũng phải nói rõ với anh đây sớm chứ”.
Chính Nam vỗ vỗ cái đầu bọc chặt cứng của An Tín, thở dài: “Vào phòng chờ đợi tôi, tôi họp báo xong sẽ tới”.
An Tín ba chân bốn cẳng chạy theo lối cửa ngách, vẫn nghe tiếng Chính Nam hờ hững nói với A Joe: “Anh yên tâm, tôi tự xử lý được”.
“Cậu xử lý kiểu gì? Họp báo được nửa chừng thì chạy tới đây, để phóng viên ngồi trơ trong hội trường, chuyện này là thế nào chứ!” Tiếng A Joe rõ ràng là đang rất bực.
“Tôi đã nói trước với anh rồi, cô tóc xoăn đó anh không thể đùa, ai bảo anh không nghe lời?”
“Ôi chao tiểu tử thối kia, giờ đủ lông đủ cánh rồi, dám nói như thế với anh hả?”
“Thôi thôi, cùng lắm lát nữa tôi nói rõ với giới truyền thông đó là trò đùa thôi, anh còn nói nữa, bọn họ lại có luôn tin người quản lý sao bất hòa bây giờ”.
“Trên thế giới này không có ai thuần túy, minh tinh thần tượng cũng không ngoại lệ. Năm ấy tôi đã vì thầy Jun mà rung động biết bao, ông ta chẳng phải cũng vướng vào xì căng đan nghiện hút và đầu cơ đó sao, khiến tôi cảm thấy thiên đường tinh thần đảo lộn. Từ đó trở đi, tôi chuyên tâm mê mẩn MJ và... không ôm mộng với giới giải trí nữa”.
Chính Nam rất không hài lòng với câu trả lời ấy, bấu má cô: “Nhưng chúng thì có liên quan gì tới tôi chứ, tôi có làm gì đâu”.
“A La A La, cậu giờ vẫn còn trong trắng, không lâu nữa cậu sẽ mất đi phẩm hạnh thôi”.
Cô nàng tóc xoăn nói không sai, cùng với danh tiếng ngày càng nổi như cồn của Chính Nam, hàng ngày đều có vô số paparazzi theo sát cậu, hôm nào cũng có các nữ minh tinh, rồi người mẫu “nghĩ ra cách mới” để tạo tin đồn với cậu. Nếu cậu không bằng lòng, công ty còn phái A Joe đến căn dặn cậu, đến khi nào cậu mụ mị đầu óc đi mới thôi.
“Chính Nam cậu đừng quên mời Vưu Vụ uống trà chiều đấy, đến số 43 Phố Mới, ở đó sẽ có báo giải trí chờ sẵn, hành động nhớ mờ ám một chút, công ty có quyền đưa tin toàn bộ quá trình”.
Trong lúc cùng chơi đùa với An Tín, Chính Nam bị cô truy hỏi chuyện đầu cơ và tin đồn tìn