Tác giả: Tứ Mộc
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341672
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1672 lượt.
thì không rành lắm”.
Chính Nam xoay người định đi, nói: “Tùy cô thôi”. Dọa cô vội vã túm chặt lấy tay cậu, lôi về phía ghế băng: “Được rồi được rồi, để tôi chuẩn bị một chút đã”.
Chính Nam cúi đầu đưa gương mặt đẹp trai tới trước mặt cô, không động đậy. An Tín nhìn cậu đầy hoài nghi, cậu sốt ruột nói: “Lau mồ hôi”. Cô nhướn khóe môi, lôi khăn tay ra giúp cậu lau mồ hôi.
Chính Nam uể oải ngồi xuống, ghế băng ôm lấy thân hình cậu, dường như hợp cùng khí chất đế vương của cậu càng tăng thêm vẻ quyền quý. Cậu tay chống trán, không nói không rằng, chằm chằm nhìn An Tín.
An Tín trong lòng như có lửa đốt đứng ngồi không yên. Cô đứng chết trân tại chỗ mướt hết mồ hôi, cảm thấy với kỹ năng nhảy đường phố tay mơ của cô thì không sao PK được với những cô gái trên sàn nhảy, chi bằng tìm cách khác. Cô rời đi một lát, lúc quay lại trên đầu đội mũ tai thỏ, áo dài tay hình nhóc Maruko trên người cũng đổi thành áo sơ mi ôm người màu trắng, toàn bộ đều là cô bỏ tiền ra thuê.
Cô thấy mặt Chính Nam có vẻ sắp phì cười, âm thầm tự động viên mình. Tuy có chút ngượng nghịu, nhảy cho cái thứ yêu nghiệt này xem thì thà ra phố nhảy Flash mob còn hơn, nhưng nhiệm vụ Boss Dụ giao phó, cô bất luận thế nào cũng phải hoàn thành. “Left Left Right Right Go Turn Around Go Go Go!” Cô bắt đầu nhảy điệu con thỏ từ đầu tới cuối. Chính Nam mặt không chút biểu cảm.
Có vẻ như điệu nhảy dân dã tầm thường này không có cách nào lọt mắt đại thiếu gia rồi, An Tín bới tóc nghĩ ngợi, đột nhiên bước tới trước cậu, cúi người, giơ nắm tay nắm chặt ra: “Giúp tôi làm một trò ảo thuật được không?”
Chính Nam keo kiệt không thèm liếc cô lấy một cái.
Cô không nản lòng, mỉm cười, xòe tay ra, nói: “Surprise!(10)”.
(10) Ngạc nhiên chưa.
Nhưng thực ra chẳng có surprise nào hết, lòng bàn tay cô trống trơn. Có điều không quan trọng, mục đích của cô là thu hút sự chú ý của cậu.
An Tín nhanh chóng lôi tấm tranh dán tự chế trong túi quần ra, lúc Chính Nam đang nhìn tay phải cô, túm trên không một cái rồi mở tay trái ra, giơ tấm dán Q có in hình cậu ra trước mắt cậu, cười hề hề: “Đây là mặt cậu nè, rất đáng yêu đúng không?”
Chính Nam trên tấm dán Q mặc giáp chiếu màu cam tay cầm thanh kiếm rất Q, đang ngoái đầu cười gian xảo. An Tín nín thở bụng lẩm nhẩm “A di đậu phụ, a di đậu phụ(11), tài liệu trên mạng đừng gạt con”, hy vọng cậu ta nhận lấy món quà nhỏ này, đó là linh cảm cô tìm được từ hồ sơ tư liệu của cậu mà!
(11) “A di đà phật” đọc chệch đi
Chính Nam nhìn bàn tay cô, uể oải nhặt lấy tấm hình dán, quăng cái vèo vào đĩa hoa quả, “Vô vị”, anh nói với vẻ vô cùng chán nản, “Tôi muốn thấy cô nhảy”.
An Tín cúi gằm mặt, xốc lên tinh thần, quyết định liều một phen. Khởi động chân tay trước, xoay xoay vai, cô đột nhiên bắt đầu điệu “Hồ thiên nga” trong tiếng nhạc chát chúa.
Giơ tay, nhịp điệu, tư thế cổ tay phải đẹp, nhón chân, thân người phải vươn ra hết cỡ, để thể hiện dáng cổ thon dài thanh tú của thiên nga, đương nhiên có thể liếc mắt, kết hợp với ánh mắt mơ màng, đẹp mà man mác buồn thì càng tốt, trên mạng chẳng đã nói “Sét đánh không sợ, không sợ không có tội, chết một người làm đệm lưng, chết hai người nhanh có đôi” đấy thôi?
Kể cả có bị người ta cười nhạo, để có được bản hợp đồng đó, cái gì cô cũng có thể chịu được.
Thế là trong vũ trường huyên náo, rất nhiều người đều trông thấy, một cô gái “tự kỷ” nhảy điệu ba lê trong “Phi My sắc Vũ” hừng hực.
Chính Nam quả nhiên phá lên cười ha ha, cô cắn môi tiếp tục nhảy. Các cô gái trong sàn nhảy trông thấy bên này “có biến”, đều cười hi hí chạy đến bên ghế băng, tiến hành màn bao vây quan sát tàn bạo vô nhân đạo.
An Tín vừa xoay tròn, vừa buông ánh mắt đẹp man mác buồn: “Đủ chưa? Có cần tạo dáng chữ S của phù dung tỷ tỷ nữa không?"
Chính Nam nhìn đôi mắt không chút nét cười của cô, lặng im, rồi bỗng hét lên: “Đủ rồi!”
An Tín lập tức tóm lấy cái tai thỏ lông xù, chạy đến chỗ ba lô rút hợp đồng ra, đập bút tốc ký vào tay cậu: “Ký thôi”. Mặt cô lấm tấm những giọt mồ hôi, càng tôn thêm nước da trắng ngần, lăn xuống như giọt sương mai, miệng thở phì phò, cả người nóng gần chết. Các cô gái ăn mặc mát mẻ hợp thời vây lại, giơ ngón tay sơn màu ra, dí vào mặt cô: “Cô bé này thú vị thật đấy, sau phải năng tới chơi đấy nhé”.
An Tín cười cười, lau sạch mặt, cẩn thận thu dọn hợp đồng, đến một câu cáo biệt cũng không nói, lao thẳng ra ngoài cửa.
Tối đến chẳng có tâm trạng online game, hai hôm sau lúc đảo qua, thấy Tướng Công nhắn lại một câu: “Anh còn nhớ em từng nói em biết khiêu vũ, bao giờ có thể biểu diễn riêng cho anh xem đây?”
Khiêu vũ, lại là khiêu vũ, An Tín bĩu môi, tắt luôn trò chơi. Hôm sau nữa online cho Bảo Bảo ăn, không gặp Tướng Công, chỉ thấy lời nhắn của anh như thường lệ: “Em có cảm giác này không? Một người em từng lãng quên, nhưng người đó vẫn luôn nhớ tới em, hy vọng em sẽ nhớ người ta?”
An Tín nghĩ rồi lại nghĩ, không thấy quên thứ gì quan trọng cả, bèn gõ hai chữ trả lời: “Không có”.
Từ đó trở đi, đệ nhất PK với ID “Tướng Công Nửa Đêm” biế