Tác giả: Tứ Mộc
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341494
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1494 lượt.
ừa cậu ấy lại để bắt nạt”.
Dụ Hằng dừng bước: “Em lúc nhỏ từng bị tự kỷ?”
“Đúng thế, kể ra thì xấu hổ, cậu bé đó trông thế nào em quên mất rồi, chỉ nhớ là trong tên cậu ấy có chữ “Đông”.
Trên sân khấu kịch được xây bằng xi măng và ngói xanh, có bóng hai người đang chuyển động. Vai nữ mũ phượng với khăn quàng vai, đưa mắt tình tứ; vai nam roi ngựa cầm ngang, lưu luyến bịn rịn. Ở cột đèn bên cạnh, huyền sách, hồ cầm! (5)i i a a kéo triền miên, đám diên viên nghiệp dư bên dưới nhịp phách tương ứng, đầu đung đưa kéo dài nhịp phách, khe khẽ ngâm nga.
(5) Nhạc cụ.
An Tín kéo tay Dụ Hằng bước đến phía sau, nhìn màn hình sân khấu rực sáng nói: “Chỗ này sắp bị di dời rồi, hôm nay là buổi diễn Bá Vương Biệt Cơ cuối cùng”.
Dụ Hằng khoanh tay, lặng lẽ xem một lúc, rồi lên tiếng: “Hàn binh dĩ lược địa, tứ phương tận Sở ca” (6).
(6) Quân Hán đã chiếm được đất, bốn phía hát bài hát nước Sở.
An Tín ngạc nhiên quay đầu lại: “Anh cũng hiểu kinh kịch?”
Anh lặng lẽ cười, đứng trong bóng tối lờ mờ, vẻ trổng trải không nói thành lời. “Để có được tiếng nói chung với em, anh đã phải âm thầm cố gắng rất nhiều, không chỉ chuyện này, anh còn thu thập cừu QQ mà em thích, muốn tìm ra điểm chung giữa em và nó”.
Cô không đáp, anh quay mặt lại sân khẩu chói lóa, chầm chậm nói: “Tiếc là, em bây giờ chỉ muốn vở kịch hạ màn”.
An Tín nhớ lại lời bố. Bố nói kinh kịch là thứ vô cùng thần kỳ, nó có thể mở màn khi con người ta mong chờ, diễn một lượt buồn vui li hợp thế gian, rồi lại nhằm lúc con người ta chìm đắm trong bi thương, nhanh chóng thu lại bối cảnh phồn hoa, để lại chút hồi ức thấp thoáng.
Cô đưa mắt nhìn sang, trên sân khấu, hai diễn viên đã đang cúi người chào tạm biệt, đón nhận sự cáo biệt vừa hạnh phúc lại lưu luyến, tiếng vỗ tay vang như sấm dậy.
An Tín đưa Dụ Hằng đi tất cả những nơi đã qua, thịnh tình tiếp đãi anh một chuyến, rồi vẫy tay tạm biệt: “Bye bye, sau này chúng ta không ai nợ ai”.
Dụ Hằng giang rộng vòng tay, vẫy tay ra hiệu cho cô: “Lai đây đươc không? Anh muốn ôm em môt chút”. ’
“Anh không sợ dị ứng sao? Hôm nay em không mang mũ”.
Cánh tay anh vẫn giơ thẳng, kiên định vững chãi.
An Tín bước tới, ôm anh một cái thật tự nhiên thoải mái, cánh tay anh đột nhiên thu lại, chặt đến mức lồng ngực cô trong thoáng chốc ngừng thở. Anh lướt nhẹ đôi môi lên cổ cô, mở miệng nói “Anh...”, xuồng máy trên sông bỗng lại tu tu, nhấn chìm phần còn lại của câu nói.
Cô sửng sốt đứng đó. Anh lại khẽ thì thầm bên tai:
“Anh chưa làm bất cứ điều gì không phải với em, nhưng lại toàn phải đón nhận sự trừng phạt từ em, An Tín, em thật sự không công bằng với anh”.
Gần đến lễ kỷ niệm thành lập Dực Thần, tổng bộ yêu cầu các công ty các phòng ban đóng góp tiết mục, tranh tài đua sắc một phen, hứa hẹn người chiến thắng cuối năm sẽ được tăng tiền thưởng. Nguyễn Hoành với tư cách chỉ huy tối cao của Tam Khai, ít nhiều thể hiện quan tâm đến hoạt động lần này, hạ lệnh cho An Tín phải giành giải nhất.
An Tín đang trùm khăn đội đầu lau bụi trong phòng tạp vụ, được một phen sặc bụi. “Tôi kiếm đâu ra giải nhất chứ? Bảo tôi pha trò cười còn may ra”.
Nguyễn Hoành cầm cốc cà phê đứng cách ngoài cửa, thong thả nói: “Tự nghĩ cách”.
Đôi mắt An Tín đảo qua đảo lại, tìm kiếm viện binh. Anh ta đã nhận ra rồi, cười nói: “Cô em thôi đi, lúc trước Dụ Hằng xem em như bảo bối, chỉ sợ tôi đến gần, giờ anh ta đang được một đám mỹ nữ vây quanh, còn tâm trạng đâu mà quan tâm đến em nữa”.
An Tín bị anh ta giữ chặt cổ áo, vẫn đang giãy chết, có điều sắc mặt không hề thay đổi. Khổ cái là, nếu cử động mạnh; nội y của cô như muốn lộ cả ra, cô sao dám manh động cơ chứ?
Cash nhìn rồi tấm tắc: “Tóc xoăn, da mặt cô làm bằng sắt hay sao, mà nghe tôi cố ý chọc vào vết sẹo cũng không phản ứng gì?”
An Tín bỗng thấy Dụ Hằng đứng dậy, đang rẽ đám đông bước về phía cô, trong lòng có chút hoảng hốt. Cô quay sang giận dữ nói: “Này, tôi nói là anh có chịu buông tay không hả? Còn không buông là tôi giở tuyệt chiêu đấy nhá!”
Cash tức cười nhìn cô: “Cô thì có tuyệt chiêu gì được”.
Cô hất cánh tay anh ta ra: “Ngày mai tôi đăng số của anh lên mục quảng cáo, chú thích hai chữ: cấp phép. Rồi gửi đến phòng tín chính chỗ chú béo, nói rõ mục đích: Tìm bạn trăm năm, mời ăn cơm. Nếu vẫn không hiệu quả, tôi sẽ chạy tới trước cửa nhà anh, vẽ một vòng tròn viết chữ “DỠ BỎ” lên tường, bao đảm ngày hôm sau ban giải phóng tìm tận đến cửa”.
Cash phá lên cười ha ha: “Cô em tóc xoăn à, niềm vui của em chỉ đơn giản thế thôi sao, dường như không thứ gì có thể đả kích được em à?”
Cô trừng mắt nhìn anh ta: “Anh có ý gì?”
Anh kéo cô ra một chỗ, châm điếu thuốc, tránh ra góc ban công nhả khói: “Tôi nói với em một chuyện, em sẽ hiểu là tôi có ý gì”.
An Tín ngoan ngoãn nghe Cash kể: “Năm Lan Nhã đi Anh đã từng tự tử, đứa con mất rồi, nó suốt đời không thể mang thai nữa, nó không thể chịu nổi điều đó, bắt đầu say rượu hút thuốc, hủy hoại bản thân. Nó nói với tôi