Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đóng Cửa Thả Boss

Đóng Cửa Thả Boss

Tác giả: Tứ Mộc

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341481

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1481 lượt.

"Em không muốn biết vì sao anh lại ở đây à?"
Cô không đáp.
Dụ Hằng thở dài rất khẽ, cụt hứng ngồi dựa vào ghế sofa, An Tín cụp mắt liếc sang, qua mái tóc cắt ngắn gọn gàng của anh, và đôi môi mím thành đường con rõ ràng.
Vẫn may, còn chưa toát mồ hôi. Điều đó chứng tỏ không phải là bị dị ứng.
Dụ Hằng quay sang nhìn cạnh người, giơ tay về phía An Tín, An Tín theo phản xạ lùi lại một bước.
Tay anh cứng đờ dừng lại giữa không trung "Em thấy rồi đó, em giờ đang rất ghét anh, không đơn giản là sợ làm anh dị ứng nữa rồi. Anh tìm đủ lý do hẹn em ra ngoài, em đều thoái thác là bận việc, đến Tiểu Thiện muốn em làm thư đồng em cũng từ chối, khi ấy anh đã nghĩ, có phải vì em từng bị anh chặn ở ngoài cửa, nên ngại không đến nhà anh nữa, cho nên mới ép anh như thế. Sau anh mới nhận ra, không phải là em ngại, mà là đã tính bỏ rơi anh thật rồi".
Cô khó khăn mở miệng: "Không phải như vậy..."
"Vậy thì là như thế nào, An Tín?" Dụ Hằng bỗng nhiên quờ tay ra, kéo cô vào lòng, dùng một tay siết chặt lấy eo cô. Cô định vùng ra thì thấy túi dịch đang truyền chao đảo muốn đổ, đành bất lực đứng yên.
"Anh biết em sẽ không đến gặp anh, cho nên anh chủ động đến viện, đợi tới lúc em cần anh, như thế em sẽ tự tìm đến". Anh ngả đầu vào ngực cô, kề sát sạt, như sợ cô đột ngột tan biến mất.
An Tín lúng túng giơ cao cánh tay, cất tiếng ho: "Sếp à, anh có thể buông em ra không? Em thấy ngứa quá đi mất".
Lúc hai người từ viện tới khu nghỉ dưỡng đã là 7 giờ 40 phút, trong thời gian Dụ Hằng yêu cầu về nhà thay quần áo, An Tín ở lại trong xe, quả nhiên không theo đuôi vào cửa. Dụ Hằng trong bộ dạng tươi mới trở lại xe, An Tín đã trở lại vẻ tự nhiên thường ngày.
"Anh đã hết sốt chưa?"
"Không có gì nghiêm trọng". Anh đáp ngắn gọn, "Yên tâm, không phải là dị ứng".
Đến khu nghỉ dưỡng, đỗ xe xong xuôi, Dụ hằng bỗng lấy tay phải giữ đầu An Tín, cánh tay trái lấy sức ôm chặt eo cô, ép cô vào thành xe. An Tín nhất thời bấn loạn, chân váy bó trên người không tiện vùng vẫy, có điều anh không làm gì cả, chỉ cứ thế ôm cô, lấy trán mình cọ vào trán cô, truyền sang mùi hương bạc hà dìu dịu tắm xong còn vương lại và hơi ấm của cái đầu ngây ngất sốt, rồi trầm giọng: "An Tín, bảo vệ trong nhà anh đều thay cả rồi, em vẫn không chịu vào sao".
An Tín bất chợt sát lại gần, mặt đỏ trắng lẫn lộn, thần sắc vô cùng bối rối. Cô khó khăn lắm mới cất được tiếng: "Không cần...", anh đã buông cô ra, bước trước một bước vào cổng đại sảnh lờ mờ ánh đèn.
Trong phòng nghỉ, những ai cần có mặt đều đã hội đông đủ. Ba người đại diện lần lượt chiếm cứ sô-pha, Nguyễn Hoành dè dặt ngồi cùng họ, An Tín theo sau Dụ Hằng vào hội sofa, cất tiêng giới thiệu trước: "Đây là ngài Dụ Hằng, là sếp tổng của chúng tôi".
Dụ Hằng cúi người cầm chai Whisky, rót nửa cốc thuỷ tính, đầu tiên chạm cốc với Đại Phác: "Thứ lỗi vì muộn thế này mới tới được". Anh nói bằng tiếng Hàn, An Tín cũng không còn lạ lẫm nữa. Nguyễn Hoành đứng dậy, nói: "Sức khỏe anh không tốt, để tôi thay mặt anh". Dụ Hằng vuốt vạt áo vest, mỉm cười: "Để tôi chịu phạt một ly", nói rồi ung dung uống cạn.
Anh vẫy gọi An Tín ngồi xuống sofa đơn canh mình, quay sang, giữ khoảng cách thích hợp với Đại Phác, bắt đầu trò chuyện.
An Tín chăm chú lắng nghe, chú ý đến cánh tay khoanh tròn cuối cùng cũng thả ra, thở phào nhẹ nhõm. Đại Phác với sếp một đôi câu chưa đề cập đến công việc quan trọng, kẻ lâu la là cô nghe mà sốt hết cả ruột.
Hai người họ nhắc đến trượt tuyết ở Chamonix (2) rồi cùng mím môi, nở nụ cười vui vẻ. Cách nhìn và sở thích của họ chắc là giống nhau, An Tín ngộ ra, cô mời Dụ Hằng đến thực sự là quá chính xác.
(2) Pháp.
Nếu không có gì bất ngờ, sếp có lẽ sẽ trị được Đại Phác.
Cô yên tâm quay đi, cười với Mr. Kim đang ngồi lặng lẽ thưởng thức rựu, Nguyễn Hoành dẫn tiểu Phác đi chơi điện tử, chỉ lo Mr. Kim không ai chăm sóc, cô biết phải làm thể nào.
Khi hai người bắt đầu trò chuyện, con người bảo thủ như Mr. Kim đa phần nói chuyện lịch sử. Ông ta cật lực ca tụng truyền thống tốt đẹp của Đại Hàn Dân Quốc, thể hiện tính ưu việt chủng tộc không gì sánh bằng hệt như ông cậu Mần Chính Xương của An Tín. An Tín nhẫn nại hàn huyên cùng ông ta, cô chủ động kể chuyện của mẹ.
"Mẹ tôi tên Mần Tú Trân, năm 1980 bị quân cảnh giới nghiêm Gwangju (3) đánh vỡ đầu, hành vỉ có phần mất kiểm soát, ông ngoại đuổi bà ra khỏi nhà. Bố tôi kết hôn với bà, đưa bà về Trung Quốc, chăm sóc bà suốt hai mươi năm qua. sếp tổng khu vực Châu Á Thái Binh Dương lần trước tới Dực Thần, ngài Mần chính là cậu tôi".
(3) Một thành phố của Hàn Quốc.
Qủa nhiên, vừa nhắc đến chữ mẹ, vẻ mặt Mr. Kim lập tức biến sắc, dường như rất hứng thú với gia cảnh nhà cô. "Cô đang nói đến Mần Tú Trân - có phải con gái độc nhất của chủ tịch tiền nhiệm Đông Tĩnh, Mrs. Trân?"
"Đúng vậy".
An Tín ngồi mà run run, cô cố gắng trấn tình lại, không để người khác nhận ra. Nếu không vì đơn hàng này, cô đâu cần mang chuyện nhà bày ra thế này. Bí mật mẹ là bệnh nhân tâm thần cô và bố đã giấu bao năm rồi.
Một bà


Polly po-cket