Tác giả: Tứ Mộc
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341489
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1489 lượt.
sống chết bíu chặt khung cửa kêu: “Tôi biết mọi người muốn tôi làm gì rồi, nhưng mà!!! Dự kịch không phải cứ lôi đại một người lên là hát được đâu!!!”
Tổ trưởng lừ mắt ra hiệu, lập tức mấy bà chị xinh đẹp nhào lên, ba chân bốn cẳng lôi An Tín đến trước bàn hóa trang, thay đồ cho cô.
“Đợi đã, phải bó ngực cô ấy lại”. Một giọng nói dịu dàng cất lên.
An Tín vô cùng kinh hãi quay đầu lại. Một diễn viên nữ mặc váy màu hoa đào đứng cạnh đó, thân hình thon thả tựa nghiêng vào thành bàn, đang giơ hai ngón tay trắng ngọc ngà kẹp điếu thuốc. Chỉ xét tướng mạo, thì trông rõ là dịu dàng.
An Tín ôm khư khư ngực, với cái vòng một 34C này của cô, còn bó vào nữa thì thành màn hình phảng mất. “Để cho tôi chút đường cong đi mà, tôi không muốn làm thước cặp đâu”.
Nhưng trứng làm sao chọi được với đá. Tổ trưởng hạ lệnh một cái, An Tín liền bị người ta quấn chặt ngực lại, đến hít thở cũng trở nên khó khăn. Cô luyện hít thở lấy hơi dưới sự chỉ bảo của diễn viên nữ, mấy bà chị xinh đẹp bên cạnh nhanh chóng giúp cô thay phục toanh.
Lúc lên sân khấu, An Tín lại bắt đầu thấy sợ. Cô bíu chặt lấy cửa, thò đầu ra quan sát động tĩnh ngoài rèm sân khấu, nghe rõ mồn một tiếng khách khứa ồn ào náo nhiệt chờ đợi phía dưới.
“Đi thôi”. Tổ trưởng đẩy cô. Cô không nhúc nhích.
Đột nhiên một cú đạp điếng người hạ cánh xuống quả mông đang vểnh lên của cô, cô đau khổ nhận ra, cô đã bị tổ trưởng tỷ tỷ bán đứng như thế đấy.
Ánh đèn treo trên đỉnh đuổi theo bóng người trên sân khấu.
An Tín loạng choạng lao lên sân khấu, phía dưới lác đác vỗ tay, chào mừng tổ Dự kịch lần lữa mãi cuối cùng cũng có người xuất đầu lộ diện rồi. Khóe mắt cô chỉ lướt thấy bóng người đông nghịt, đành liều một phen, thuận đà bị đá đít ra lại lao vào cửa ngách phía bên kia.
“Sợ chết mất thôi, sợ chết mất thôi”. An Tín lôi mũ xuống quạt lấy quạt để.
Tổ trưởng tỷ tỷ hừng hực khí thế bước đến: “An Tín! Đến cô rồi! Diễn viên nữ đã bực mình lắm rồi!”
An Tín bấu chặt khung cửa sống chết không buông, tổ trưởng nghiến răng, giơ chiếc giầy gót nhọn bảy phân, giáng thẳng xuống cái mông be bé xinh xinh của cô đánh bụp một tiếng. Lần này dùng lực cực đại, cô bưng mông xuýt xoa bị đá ra khỏi cửa.
Mũ của cô rơi ra, lăn tới trước sân khấu, bên dưới cười rộ lên.
Có thể suy ra, Ngọc Lang khôi ngô anh tuấn trong Dự kịch lúc này bị cô gái xui xẻo là cô sắm vai, đã mất phong độ thì chớ lại còn gượng gạo, thêm vào đó là màn chào sân khấu với tạo hình kiểu chó nữa, đám khách quý chờ đợi cả buổi tối không bò lăn ra cười mới là lạ.
Trương Mỹ Nhã ở phía trước la lên “Nha đầu xướng tiểu sinh, soái ca sắm vai nữ nhân, diễn đi cho xem cái nào!”
An Tín kinh hãi tột độ, nằm bò trên sàn nhìn về hướng cánh gà. Chỉ thấy nữ diễn viên nhìn cô bó ngực khi nãy đang giở lan hoa chỉ [12'>, kéo ống tay áo, che mặt cười thẹn thùng.
[12'> Ngón tay xếp thành hình hoa lan.
Hóa ra anh ta là đàn ông à! Nhưng anh ta đã xem hết cả show trình diễn nội y Hello Kitty của cô ở sau sân khấu mà!
An Tín gục xuống sàn nước mắt đầm đìa.
Một cơn gió sực nức mùi nước hoa ùa đến, diễn viên nữ chầm chậm tiến đến, dịu dàng thỏ thẻ: “Ngọc Lang, ôi Ngọc Lang, anh vẫn khỏe chứ?” đợi hắn giơ tay áo lên che miệng, giọng nói lại trở lại bình thường: “Ti vi màn hình phảng 34 inches còn ép nữa là xong đấy”.
An Tín nhảy dựng lên, khom người nhặt mũ lên trước, phủi phủi bụi lên mũ, rồi hai tay đan nhau cho giấu vào tay áo thư sinh, cúi chào bên nữ: “Nương tử chớ hoảng sợ, tiểu sinh đây xin có lời chào”.
Vở kịch chính thức bắt đầu.
An Tín trong vai Dương Ngọc Xuân không hề lúng túng, cô chắp tay sau lưng bước hai bước, đứng trước phông, khẽ lướt tay áo bên phải, cất tiếng ca: “Tình như thủy triều mùa xuân dâng trào, nước mắt ánh hồng hoa, mười năm khổ tương tư, nay triều hỷ tương phùng”.
Bên dưới tiếng vỗ tay như sấm dậy, xem ra cô ca rất thành công, khiến cho người không chuyên cũng nghe ra giọng điệu hả hê của Ngọc Lang, nhả chữ réo rắt, rất hợp với giai điệu trầm bổng du dương của điệu Đại Bản [13'> — chỗ cần cao thì cô lên, chỗ cần thấp cô lại làm cho du dương, dìu dặt, ít nhiều thể hiện được nội công của tiểu sinh trong Dự kịch.
[13'> Phần tình tiết quan trọng trong vờ kịch
Sau đó, phòng khác tiếp tục biểu diễn tiết mục ngẫu hứng. Mọi người được trận cười no nê, lại bắt đầu rảnh rang đi lại khắp nơi, lấy đồ ăn thức uống đầy chén đĩa, An Tín thay quần áo xong, đứng dựa cột uống nước tinh khiết, tiện thể nghe ngóng mấy mỹ nữ ở phía ngoài sân khấu vây quanh Dụ Hằng nũng nịu. Gần đến thời khắc chuyển tiếp, micro phía trước sân khấu bỗng vang lên tiếng MC: “Mọi người chú ý, giờ chỉ còn cách phút giây quan trọng có mười giây, mòi mọi người đếm ngược cùng tôi!”
“Mười, chín, tám, bảy,...”
Bùm một tiếng, từ trần nhà bung ra rất nhiều hoa, bay lên đầu khách khứa trong sảnh, ánh đèn cũng vụt tắt.
“Sao thế này? Sao thế này?” An Tín nghe có giọng nữ kêu yếu ớt trong bóng tối.
“Đứng yên”. Đây là giọng điềm tĩnh của Dụ Hằng.
An Tín bước tới giữa sân khấu, nhờ chút ánh