Tác giả: Tứ Mộc
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341642
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1642 lượt.
ểu tiếng Trung, bởi khi Nguyễn Hoành nhắc đến những từ quan trọng như “thi đấu điện tử”, “khai thác game Online”, “đại diện hình ảnh”, họ đều gật đầu, chỉ bác “đồng hồ báo giờ” kia gật khá là đúng lúc thôi.
Đôi bên bắt tay luôn vào bàn bạc nghiệp vụ. Nguyễn Hoành dùng PPT trình bày những thành tích nổi bật của Tam Khai trong ba năm gần đây, thể hiện hoàn toàn có thể đảm nhận công việc mà phía Hàn Quốc giao phó. Anh “mặt đơ” từ đầu đến cuối chỉ khoanh tay lắng nghe, lúc gần kết thúc bất thình lình hỏi một câu: “Ngài Dụ Hằng của Qúy công ty không đến sao?”
An Tín thót cả tim, biết thừa anh ta đang nói gì. Những đồng nghiệp khác đưa mắt nhìn nhau, Nguyễn Hoành lại vô cùng bình tĩnh, anh “mặt đơ” nhướn mày hỏi lại lần nữa, An Tín triển khai nụ cười tám răng tiêu chuẩn, đáp: “Rất xin lỗi ngài, ngài Phác, Dụ tổng sức khỏe không được tốt, lúc sáng đã gọi điện nói anh ấy đang trong bệnh viện”.
“Thật là đáng tiếc. Tôi vì ngưỡng mộ tiếng tăm nên đến thăm”. Ngài Phác “mặt đơ” ôm cánh tay trước sau không buông, tư thế ung dung rập khuôn không thay đổi Nguyễn Hoành nhìn An Tín, An Tín bảo đội mỹ nữ tiếp khách nhất loạt thay cà phê cho phía bạn, nhân khoảng thời gian trống mới nghiêng người giải thích cho Nguyễn Hoành:
“Ngài Phác muốn nói tới cuộc thi thành tích điện tử ba năm trước. Khi ấy tôi đang du học ở Hàn Quốc, Dụ tổng đưa ra game Online “Thiên Ngoại Phong Thần”, lẩy giải thưởng thông quan kích thích game thủ tiêu tiền, trong năm đó đánh bại game chiến đấu hàng đầu “Đột kích” của tập đoàn Hàn Quốc, giành giải thưởng giá trị tông hợp của ngành thi đấu điện tử Châu Ẵ, lần này họ nhắc tới game Online nhãn hiệu lâu đời, lại mang theo dự án game mới đến, nhất định là muốn ngấm ngầm khảo nghiệm Tam Khai, bởi chúng ta chẳng phải là nhãn hiệu hàng đầu mà tổng bộ đưa ra sao? Nói cách khác, chúng ta bắt buộc phải dùng thực lực chứng minh rằng mình có thể khai tốt thị trường Hàn Quốc, có thể họ mới nhượng quyền lại cho chúng ta”.
“Chứng minh thế nào?” Nguyễn Hoành hỏi vào trọng điểm. cuộc thi thành tích điện tử ba năm trước. Khi ấy tôi đang du học ở Hàn Quốc, Dụ tổng đưa ra game Online “Thiên Ngoại Phong Thần”, lẩy giải thưởng thông quan kích thích game thủ tiêu tiền, trong năm đó đánh bại game chiến đấu hàng đầu “Đột kích” của tập đoàn Hàn Quốc, giành giải thưởng giá trị tông hợp của ngành thi đấu điện tử Châu Ẵ, lần này họ nhắc tới game Online nhãn hiệu lâu đời, lại mang theo dự án game mới đến, nhất định là muốn ngấm ngầm khảo nghiệm Tam Khai, bởi chúng ta chẳng phải là nhãn hiệu hàng đầu mà tổng bộ đưa ra sao? Nói cách khác, chúng ta bắt buộc phải dùng thực lực chứng minh rằng mình có thể khai tốt thị trường Hàn Quốc, có thể họ mới nhượng quyền lại cho chúng ta”.
“Chứng minh thế nào?” Nguyễn Hoành hỏi vào trọng điểm.An Tín bình tĩnh đánh giá ba người đối diện: “Đánh bại từng người một. Từ thủ hạ của ba vị đại diện này, khiến họ phải tâm phục khẩu phục”.
Sau khi tan họp, Nguyễn Hoành đưa đoàn khảo sát ra ngoài dùng cơm, cậu nhóc xỏ khuyên bỗng chạy lại, đâm sầm vào An Tín đang ôm giấy tờ. “Ui da cô ậ, cô còn tiền lẻ không? cho tôi mượn ít đi, cà phê chô cô khó uổng quá, tôi thích uổng trà sữa đu đủ”.
An Tín ngẩn ra một lúc, tìm khắp mọi nơi, đưa ra. “Cậu cầm cả đi, không cần trả lại”.
Chiều, Nguyễn Hoành dặn dò An Tín mấy chuyện, nói với cô lần này đến là tập đoàn gia đình, Đông Tinh phái họ đến khảo sát hiểu biết của Tam Khai đối với thi đấu điện tử, người quyết định thực sự là ngài Phác “mặt đơ” ba mươi tuổi kia, cũng chính là anh trai của cậu tiểu Phác xỏ khuyên tai.
An Tín hiểu ý nói: “Vậy để tôi đi đón Dụ tổng, ngài Phác kia khoanh tay nguyên cả ngày trời, e là phải thấy người anh ta mới chịu buông ra mất”.
Nguyễn Hoành gật đầu: “Phiền cô rồi”.
An Tín đi được vài bước lại quay đầu lại: “Giám đốc Nguyễn, tháng trước tôi giành giải trong dịp kỷ niệm thành lập công ty, anh cũng nên thực hiện lời hứa đi thôi”.
Anh cười gượng gạo: “Tôi đồng ý với cô, cùng Tiểu Thiện bắt đầu lại từ đầu”.
Cô thỏa mãn nhắm bệnh viện thẳng tiến.
Dụ Hằng ngồi trong phòng truyền dịch tầng hai bật đèn đọc báo, quần áo gọn gàng sạch sẽ. Canh bên tay đặt một cốc giấy, hơi nóng thấm ra ngoài, nhìn theo đường nét nhìn nghiêng thân người, cốc giấy kia còn nóng hơn anh một chút.
“Dụ tổng”. An Tín bước đến cạnh anh, khẽ gọi.
Dụ Hằng nghe tiếng gọi ngẩng đầu lên, đôi mắt đen thoáng bừng lên, cả thân người như được gió xuân làm tan băng giá, sinh động hẳn lên. “Muốn anh qua đó?” Anh cười nói, như hiểu hết mọi chuyện.
Cô lựa những vấn đề chính nói qua một lượt, ánh mắt anh cứ dừng lại mãi trên mái tóc là lượt của cô, nhìn đển độ cô thấy mất tự nhiên.
"Anh vẫn khỏe chứ?" An Tín cúi người hỏi han, cô lo lắng vì đúng lúc đặc biệt thế này, anh lại bị dị ứng.
Dụ Hằng nhân cơ hội giơ tay vuốt buốt mái tóc xoăn đã dài ra chút ít của cô: "Thế này anh không quen lắm".
Cô đứng thẳng người dậy, quay sang nhìn từng giọt dung dịch tí tách chảy, đợi túi dung dịch cạn tới đáy.
Trong yên lặng, anh khẽ nói: