Tác giả: Tứ Mộc
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341487
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1487 lượt.
sáng xuyên qua từ sau màn sân khấu, vẫy tay gọi phía sau. Tám người bạn trong đội flasher ăn vận giống nhau nhanh chóng bước ra, vào vị trí, chờ ánh đèn bật sáng trở lại.
Một ánh đèn mờ mờ rọi lên sân khấu, lập tức thu hút ánh mắt của tất cả người xem.
Trước sân khấu An Tín mặc sơ mi trắng vest đen, tay phải cầm một chiếc mũ đen, che trước toán. Tay toái cô đặt trên eo, cởi cúc áo vest, để lộ cà vạt hình chữ “Nhất” (—).
Tạo hình này có lẽ không xa lại gì với những người tinh mắt.
Quả nhiên, Tiểu Thiện kêu lên: “Michael, là Michael Jackson!”
Tiếng kêu còn chưa dứt, hai ánh đèn khác cùng sáng lên, rọi lên người hai vũ công khác, đều là dùng hiệu ứng đèn mờ.
Từ loa vang lên tiêt tấu nhịp trống mạnh mẽ, trên sân khấu An Tín cùng đội nhảy nhúc nhích vai, như đang truyền điện, từ đầu ngón tay toái rung tới tay phải. Bọn họ không cần nhìn rõ nhau, nhưng thân người vô cùng linh hoạt, xoay tròn cử động tứ chi, bắt đầu điệu nhảy vô cùng cuốn hút.
“Aaaa! Là “Dangerous” của Michael Jackson!: người tìm ra đáp án điệu nhảy.
An Tín cùng các anh chàng đẹp trai khác ăn vận giống hệt nhau, lấy mũ che nửa mặt phải, dịch chuyển từng bước chân theo tiết tấu dồn dập. Nhảy đơn thông thường không dễ nhìn thấy hiệu quả, nhưng chín người bọn họ dường như rất hiểu ý nhau, động tác chín người như một, xoay người cũng vô cùng đẹp mắt, làm rung động con tim khán giả phía dưới.
Khung cảnh nhất thời mất kiểm soát. Điệu nhảy “Dangerous” cứ tiếp diễn theo tiếng hò hét của đám con gái, đám nhân viên nam trẻ tuổi thì huýt sáo lanh lánh; đến cuối cùng, mọi người giơ tay lên cao hoan hô: “Thêm bài nữa! Thêm bài nữa đi!”
Một bài kết thúc, ánh đèn trong chóp mắt vụt tắt, chỉ còn một ngọn đèn xanh nhạt rọi trên chỗ người dẫn nhảy. An Tín bỏ mũ ra, quay gương mặt trắng ngần về phía dưới sân khấu, nhắm mắt thở hổn hển.
“Dành tặng Chính Nam”. Nhân khoảng trống lúc chuyển tiết mục, cô thốt ra bốn chữ rõ ràng.
Đám đông sau hồi sửng sốt bắt đầu lác đác có tiếng vỗ tay. An Tín ngẩng đầu nhìn, quả nhiên là Chính Nam. Trên mặt cậu là cặp kính râm to đùng, nụ cười thấp thoáng nơi khóe môi, cô biết vậy là cậu hài lòng rồi.
Một màn vũ đạo vui vẻ đổi lại là cậu yên lòng rời xa, nghe nói, từ mai cậu bắt đầu lên đường tới Paris, tham gia Festival điện ảnh Pháp, những ngày tháng sau này, có lẽ cậu sẽ càng ngày càng xa.
An Tín đứng trong ánh đèn mờ mờ, cười với mọi người dưới sân khấu, mồ hôi lăn qua thái dương, phút giây này cô thấy rất vui.
Sếp, anh có thể buông em ra không? Em thay ngứa mắt quá đi mất
Đoàn khảo sát của Đông Tinh Hàn Quốc đến hẹn là tới. An Tín nghĩ đến hình ảnh đại diện cho Công ty Tam Khai, sáng sớm đã dậy chuẩn bị. Cô xịt keo định hình lên mớ tóc chỗ vểnh ra chỗ cụp vào, vén gọn bên tai, thay đôi giày cao gót, ngắm đi nghía lại trong gương kiểm tra bộ dạng OL (1) xem còn thiếu sót gì không, tin chắc là đúng mực rồi mới xách túi ra khỏi cửa.
(1) Office lady: quý cô công sở
Vào tiệm trà sữa tầng dưới công ty giúp đồng nghiệp lấy đồ uống sáng, một chàng trai chừng hai mươi tuổi đứng chắn trước quầy đang nói chuyện với cô em phục vụ, nói tiếng Hàn
“Cho tôi một cốc trà sữa”.
Bước vào đại sảnh công ty, Nguyễn Hoành quần áo chinh tề đứng trên bục, tạo nên bức tranh sáng sủa. Ạn Tín dặn dò lễ tân làm cho tốt nghi thức đón chào, rồi cùng ra đứng cùng anh. 9 giờ 10 phút, đội ngũ đôi bên tập trung trong phòng họp của Tam Khai, An Tín lướt qua một lượt, nhận ra đại diện phía Hàn Quốc có thể khái quát bàng một câu: 20,30,40.Ngoài nhân viên tiếp khách, đoàn khảo sát tổng cộng có bảy người, nổi bật nhất là ba người đàn ông, lần lượt đại diện ba tầng tuổi tác. Chú bốn mươi tuổi mặc bộ comple đen gầy gò, khá là nghiêm cẩn, mỗi lần nói chuyện đều phải gật một cái, nhằm tăng cường ngữ khí, An Tín gọi ông là “đồng hồ bấm giờ”, anh ba mươi thì mặt lạnh tanh, chẳng khác Dụ Hằng lúc nói năng thận trọng là bao, An Tín quy anh ta vào loại “mặt đơ”, sôi nổi nhất chính là cậu trai trẻ hai mươi kia rồi, cũng chính là cậu nhóc xỏ khuyên mua trà sữa đu đủ hồi sáng.
Nguyễn Hoành đại diện Tam Khai nói lời hoan nghênh. An Tín chăm chú lắng nghe, cẩn thận dịch lại từng câu, trong quá trình cô diễn đạt lại, có cảm giác ba đại diện phía Hàn Quốc bên dưới ít nhiều nghe hiểu tiếng Trung, bởi khi Nguyễn Hoành nhắc đến những từ quan trọng như “thi đấu điện tử”, “khai thác game Online”, “đại diện hình ảnh”, họ đều gật đầu, chỉ bác “đồng hồ báo giờ” kia gật khá là đúng lúc thôi.
Đôi bên bắt tay luôn vào bàn bạc nghiệp vụ. Nguyễn Hoành dùng PPT trình bày những thành tích nổi bật của Tam Khai trong ba năm gần đây, thể hiện hoàn toàn có thể đảm nhận công việc mà phía Hàn Quốc giao phó. Anh “mặt đơ” từ đầu đến cuối chỉ khoanh sữa đu đủ hồi sáng.
Nguyễn Hoành đại diện Tam Khai nói lời hoan nghênh. An Tín chăm chú lắng nghe, cẩn thận dịch lại từng câu, trong quá trình cô diễn đạt lại, có cảm giác ba đại diện phía Hàn Quốc bên dưới ít nhiều nghe hi