Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341235
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1235 lượt.
nha, anh ta không phải đồng nghiệp của bệnh nhân sao?”
“Không phải, anh ta đến tìm…”
Cô y tá chỉ nói được một nửa thì nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Bạc Băng, lập tức ngừng chủ đề đang bàn tán lại, nói: “Bác sĩ Bạc.”
“Ừm.” Bạc Băng gật đầu, cố gắng để cho giọng nói của mình thật bình tĩnh: “Không giao ban sao?”
“Một lát nữa sẽ giao ban ạ.”
Cô y tá do dự một chút, dường như có gì muốn hỏi cô, nhưng lại ngượng ngùng không mở miệng.
Suốt cả đêm Bạc Băng không ngủ được, đầu óc cô cứ choáng váng khó chịu, cũng chẳng có tâm trạng để nói chuyện phiếm với mọi người. Thế nên cô vội vàng thay quần áo rồi bước ra khỏi cổng bệnh viện.
Ngực Bạc Băng bỗng nghẹn lại như thiếu dưỡng khí. Cô rất muốn khóc, thật sự rất muốn được khóc lớn lên một lần nhưng lại không thể nào khóc được… Ba năm, kể từ ngày cô rời khỏi Osaka, cô vẫn không khóc được.
Bạc Băng ngồi vào trong xe, hạ cửa xe xuống, cố gắng hít hít thở, muốn để khí oxy làm lòng cô trở nên bình thản hơn.
Vốn chỉ định tựa lưng vào ghế ngồi nghỉ ngơi một lát, nhưng khi vừa nhắm mắt lại cô đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Trong mộng, có một người mạnh mẽ nắm lấy cổ tay cô, cô nhìn không rõ mặt người đó, chỉ có thể nghe thấy một âm thanh vụn vặt gọi cô: “Nha đầu… Nha đầu…”
Bạc Băng khó chịu đến mức tay cô run rẩy, muốn vùng vẫy thoát khỏi, nhưng lại không thể động đậy được.
Sự tủi thân cùng với buồn bực tích tụ bấy lâu nay, dồn nén đến cực độ, thật sự cần được trút ra tất cả, thế là Bạc Băng khóc. Từng giọt nước mắt như đê vỡ rơi xuống, những buồn bực trong lòng đều được trút hết ra bên ngoài.
Sau khi tỉnh lại, cô giơ tay sờ vào đôi mắt đang ướt át của mình, chiếc nhẫn đính hôn lạnh lẽo suýt chút nữa đã làm tổn thương đến mắt cô.
Bạc Băng lại sờ sờ trên cổ tay của mình, nơi bệnh nhân đã nắm chặt lúc nãy đã gây ra một vết bầm tím…
Đột nhiên cô nhớ đến một việc rất quan trọng.
Hai tuần trước, có một người nhà bệnh nhân trong lúc không kiềm chế được cảm xúc, đã đẩy cô ngã. Đồng hồ của cô va vào thanh sắt, mặt đồng hồ vỡ nát.
Bạc Băng đem đồng hồ đến cửa hàng để sửa, chủ cửa hàng nói là linh kiện đồng hồ bị va chạm mạnh nên đã bị hỏng. Họ không có linh kiện để thay, bảo cô nên tìm đến cửa hàng chuyên mua bán đồng hồ thương hiệu Hải Âu để sửa. Sau đó, cô đem đồng hồ đến cửa hàng chuyên kinh doanh nhãn hiệu Hải Âu, nhân viên cửa hàng vừa nhìn thấy chiếc đồng hồ lại tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc, có vẻ như loại đồng hồ này họ chưa từng bán qua.
Bạc Băng nói chiếc đồng hồ này đối với cô rất quan trọng, chỉ cần có thể sửa được thì bao nhiêu tiền cô cũng chấp nhận.
Nhân viên cửa hàng gọi điện thoại hỏi công xưởng. Người làm trong công xưởng nói cần giữ lại để xem xét, nhân viên cửa hàng hẹn cô nửa tháng sau đến lấy. Nhớ đến chiếc đồng hồ đó, Bạc Băng không thể chần chờ thêm được nữa, cô vội vàng lái xe đến cửa hàng sửa chữa.
Bước vào cửa hàng, Bạc Băng đi thẳng đến tủ trưng bày đồng hồ Hải Âu, hỏi nhân viên bán hàng: “Lần trước tôi có gửi sửa một chiếc đồng hồ, đã sửa được chưa ạ?”
“Xin hỏi kiểu dáng đồng hồ của chị như thế nào?”
“Đồng hồ tình nhân, màu trắng. Cô bảo tôi nửa tháng sau đến lấy, còn nói cần đem đến công xưởng để kiểm nghiệm thật giả…”
Nhân viên cửa hàng nhớ ra: “Xin chờ một chút.”
Không bao lâu sau, quản lí cầm ra một chiếc hộp tinh xảo.
“Đã sửa được rồi à?” Bạc Băng vội vàng hỏi.
“Thật sự xin lỗi!” Quản lí cửa hàng đẩy chiếc đồng hồ về phía cô: “Xưởng chúng tôi không có linh kiện.”
Bạc Băng khó hiểu: “Nó chẳng phải là thương hiệu Hải Âu sao?”
“Đúng. Người ở công xưởng nói chiếc đồng hồ này là cấp trên chỉ định sản xuất, khách hàng vô cùng khó tính, lại rất gấp. Cho nên, chiếc đồng hồ này ngoại trừ mặt trên là mang thương hiệu Hải Âu, tất cả còn lại đều là linh kiện lắp ráp được nhập khẩu từ một thương hiệu đồng hồ của Thụy Sỹ.”
Khó trách mặt ngoài của nó vừa va chạm đã vỡ nát như vậy, thì ra chỉ có mặt trên là của thương hiệu Hải Âu.
“Thật sự xin lỗi.” Vẻ mặt người quản lí vô cùng áy náy: “Không phải chúng tôi không phụ trách sửa chữa, nhưng là kiểu dáng đồng hồ này chúng tôi chỉ làm có một cặp, thật sự là không có linh kiện để sữa chữa cho cô…”
“Tôi hiểu rồi.” Bạc Băng lại hỏi: “Nếu tôi bằng lòng trả thêm tiền thì sao?”
“Động cơ máy là của Jaeger, có độ chính xác cao nhất, giá cả vô cùng đắt. Nếu chiếc đồng hồ này rất quan trọng đối với cô, hay là cô giữ lại làm kỷ niệm…”
Bạc Băng gượng cười, vì sao anh không để lại cho cô một thứ gì đó đồng nhất. Ngay cả chiếc đồng hồ này cũng là Jaeger khoác vẻ ngoài của thương hiệu Hải Âu, thật sự rất buồn cười!
Bước ra khỏi cửa hàng, Bạc Băng đi đến trước một thùng rác, cô nhìn thoáng qua chiếc đồng hồ đã hỏng trong tay lần cuối cùng. Xem ra cô thật sự không có năng lực để khiến nó hiện hữu trong cuộc sống của mình nữa.
Chiếc đồng hồ bị cô ném vào thùng rác. Sau đó, một tiếng va chạm mạnh vang lên, đó là vật mà ba năm nay không phút giây nào cô có thể rời xa nó được, nhưng cuối cùng cũng không còn có thể giữ lại được nữa.
Anh t