Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 134933
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/933 lượt.
ừng nói: “Trên đời này trừ em ra, có rất nhiều người phụ nữ khác tên “Băng”, mà “Nha đầu” của anh thì chỉ có một! Là độc nhất vô nhị!”
Hiện tại, chiếc đồng hồ độc nhất vô nhị kia, người độc nhất vô nhị kia, cũng không còn nữa rồi.
Cô và anh, từ đây về sau sẽ không còn bất cứ một mối liên hệ nào nữa.
Trước mắt cô, mọi thứ dần trở nên mơ hồ. Cô không nhìn thấy gì hết. Theo bản năng, Bạc Băng dựa thân mình vào một chiếc xe màu trắng ở bên cạnh. Sau khi có thể đứng vững trở lại, khẩu khí trở lại bình thường, cô mới phát hiện ra chiếc xe này chính là chiếc SUV màu trắng ngày hôm qua, cũng là biển số màu trắng ấy.
Nhớ đến người quân nhân kiêu ngạo kia, Bạc Băng không khỏi sợ hãi, vội vàng cách xa xa chiếc xe một chút.
Nếu không may làm anh ta kích động lên, không chừng sẽ lái xe đâm chết cô!
…
Mãi lâu thật lâu về sau, vào một ngày đẹp trời, có người nào đó nói với cô: Lúc đó anh thật sự rất muốn lái xe đâm vào em, khiến em sẽ trở thành người thực vật, sau đó sẽ đặt em lên giường.
Cô hỏi: Anh hận em như vậy à? Hận đến nỗi muốn em sống cũng không được, chết cùng không xong ư?!
Anh nói: Không phải hận mà là yêu. Đêm đó khi đứng trước cửa phòng bệnh, anh đã nói với chính mình: Người phụ nữ này… Là của tôi. Không cần biết dùng bất cứ phương pháp gì, hay thủ đoạn như thế nào, cho dù chỉ là thể xác thôi cũng được, nhưng tôi cũng nhất định phải mang em trở về bên cạnh tôi…
Nếu những lời nói này được phát ra từ miệng một người đàn ông khác, cô sẽ không ngần ngại mà mắng rằng đúng là “mơ mộng hão huyền”.
Nhưng những lời này lại thốt ra từ chính miệng của Diệp Chính Thần, vì thế tất cả đã trở nên thật khác biệt.
Bởi… Anh chính là số kiếp của cô!
***
Số mệnh dường như sẽ không bỏ qua bất kì cơ hội nào để trêu đùa cô, cô giống như một chiếc thuyền nhỏ muốn an toàn trốn trong một bến cảng, nó cũng dùng gió mạnh để đánh bật cô ra khỏi đó.
Do dính líu đến một vụ tham ô nên Ấn Chung Thiêm bị cấp trên của tổ chuyên án phái một nhóm đặc biệt đến bắt đi, lúc Bạc Băng nghe được tin tức này cũng là lúc vừa bước ra khỏi phòng phẫu thuật. Cô hoàn toàn không tin vào sự thật, trước nay Ấn Chung Thiêm luôn làm việc một cách cẩn thận dè dặt, sẽ không thể nào nhận số tiền tham ô đó. Huống chi, nếu anh ta thật sự có tham ô thì đâu đến mức phải để gia đình hai bên phải cùng nhau góp tiền mua căn hộ cho hai người bọn họ kia chứ?
Nhưng mà, sự thật ở trước mắt, Bạc Băng không thể không tin.
Cô đã nghĩ hết mọi biện pháp để hỏi thăm tin tức của Ấn Chung Thiêm, không ai biết vì sao bỗng nhiên anh ta bị cách ly thẩm vấn, cũng như không ai biết kết quả thẩm vấn như thế nào.
Đã hơn ba ngày, bố của cô cũng quên uống thuốc. Mỗi ngày đều ngồi bên cạnh chiếc điện thoại, không phải là gọi điện thoại cho Ấn Chung Thiêm, mà chính là chờ để tiếp điện thoại. Mẹ cô thì cứ lặng lẽ khóc nhiều lần, tuy rằng không khóc trước mặt cô, nhưng lúc nào cô cũng thấy đáy mắt bà ngân ngấn nước.
Bố mẹ Ấn Chung Thiêm thì không cần phải nói, chỉ mới ba ngày mà họ đã trở nên ủ rũ và già đi trông thấy. Khi vừa trông thấy Bạc Băng đến cả hai đều khóc và nói với cô rằng: “Chung Thiêm bị oan ức, Chung Thiêm sẽ không tham ô đâu… Con hãy cố gắng tìm ra biện pháp, phải có biện pháp…”
Ngay tại thời điểm khó khăn nhất, Bạc Băng nhận được điện thoại của một người bạn làm việc tại Viện kiểm sát. Anh ta nói vừa mới nghe được tin tức về Ấn Chung Thiêm, nói rằng anh ta đã cúi đầu nhận tội, có lẽ sẽ bị tử hình, khó có đường sống.
Bạc Băng vẫn chưa kịp dập điện thoại, mẹ cô đã gấp đến mức dùng đôi tay đang run rẩy của bà nắm lấy tay áo của cô: “Bạn con nói thế nào? Chung Thiêm có bị làm sao không?”
Bạc Băng nhìn mẹ mình, lại nhìn bố cô vừa từ trong phòng bước ra, ông như đang ngừng thở chỉ để chờ đợi câu trả lời của cô.
Bạc Băng cười nói: “Không sao, không sao cả! Vụ án sắp được điều tra rõ rồi, Chung Thiêm sẽ nhanh chóng được thả ra thôi.”
Hai đầu lông mày đang nhíu chặt của bố cô cuối cùng cũng giãn ra, ông vội vàng nói: “Con mau gọi cho bố mẹ Chung Thiêm… À, để bố gọi, con nên đi ngủ một lát đi.”
“Vâng!”
Trở về phòng, Bạc Băng khóa trái cửa lại, lúc này cô mới dám gỡ bỏ gương mặt tươi cười của mình xuống. Nhưng nụ cười miễn cưỡng này có thể ngụy tạo được bao lâu, giấy không thể nào gói được lửa.
***
Vì Ấn Chung Thiêm, Bạc Băng quyết định đến Bắc Kinh. Nhưng cô lại không ngờ đến, người mà cô nghĩ sẽ không bao giờ có cơ hội gặp mặt nữa, lại đột nhiên xuất hiện.
Tại phòng tổng thống của khách sạn Quốc Tế, khi gương mặt lạnh giá như tảng băng ngàn năm của Diệp Chính Thần xuất hiện trước mắt thì toàn bộ dây thần kinh bị siết chặt của cô như hoàn toàn bị cắt đứt.
Phản ứng đầu tiên của Bạc Băng lúc này chính là chạy trốn. Cô ước rằng mình có thể chạy đến một nơi mà cô không thể nhìn thấy anh. Bởi cô sợ rằng nếu bản thân mình trốn chạy chậm một chút, cô sẽ không thể thoát được nữa.
“Nha đầu…” Đây là tiếng gọi mà cô thường hay nghe được trong những giấc mơ: “Nha đầu, chúng ta nói chuyện đi…”
“Tôi không có