Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341226

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1226 lượt.

túc trước cổng ủy ban, anh xoay người một chút, ánh mặt trời thản nhiên chiếu vào gương mặt tuấn tú, con ngươi đen như tỏa sáng của anh dửng dưng dừng lại trên người cô…
Bạc Băng lùi lại vài bước, chỉ cảm thấy ánh mặt trời khiến cô hoa mắt choáng váng, những chiếc cúc áo màu vàng được đính trên bộ quân trang màu xanh lục khiến cô không thể nào mở mắt ra được…






Bạc Băng không bao giờ nghĩ đến, người đàn ông đó chính là…
Diệp Chính Thần!
Cô hoàn toàn không thể tin vào mắt mình, Bạc Băng dụi dụi mắt. Nhưng thật sự là cô không nhìn nhầm, người đàn ông đang đứng trước mặt cô với bộ quân trang trên vai có hai gạch ba sao chính là Diệp Chính Thần!
Điều này có nghĩa gì? Anh là quân nhân sao?
Bạc Băng nhớ rất rõ, anh đã từng nói anh không phải quân nhân, cũng chưa từng nhập ngũ, hơn nữa bố anh lại là thương nhân…
Hoàn toàn là một giọng điệu sắp đặt, không hề cho cô một con đường từ chối.
“Thật sự xin lỗi, tôi còn có việc.” Bạc Băng dùng lời nói dịu dàng từ chối. Một bữa ăn xã giao bình thường thì sẽ không có gì hết, nhưng dùng cơm với Diệp Chính Thần thì khác. Không cần phải nói nhiều, hôm gặp nhau ở khách sạn Quốc Tế cô đã nhận thức rõ được một điều đó chính là không có việc gì mà anh không dám làm.
Người đàn ông nguy hiểm như vậy có lẽ nên tránh càng xa càng tốt.
Bạc Băng vẫn chưa kịp xoay người đi thì anh lính cần vụ trẻ tuổi lại một lần nữa đã chắn trước mặt cô: “Cô Bạc, xin dừng bước.”
“Có việc gì sao?”
Chàng trai nói như đinh đóng cột: “Lời nói của Tham mưu trưởng chính là quân lệnh.”
“Tôi không phải quân nhân.”
“Đối với cô cũng không ngoại lệ!”
Vẻ nghiêm túc của chàng trai như ngọn núi cao đứng sừng sững trước mắt cô, kiên quyết không hề dao động.
Đối với anh chàng lính cần vụ đang quấy phá này, Bạc Băng có chút cảm giác ngưỡng mộ.
Thấy cô do dự, chàng trai nhanh nhẹn bày ra tư thế mời: “Xin mời lên xe. Tham mưu trưởng vào trong hỏi thăm chút việc, sẽ ra nhanh thôi.”
Nghe chàng trai nói như vậy, Bạc Băng có thể đoán được Diệp Chính Thần đến đây vì vụ án của Ấn Chung Thiêm nên cô không từ chối nữa.
Đi đến trước chiếc xe Hummer, cửa kính xe là loại không thấy được bên trong, Bạc Băng tức khắc nhớ lại chiếc xe SUV mà cô đã thấy gần đây.
Vào một đêm cách đây ba ngày, chiếc xe này đã đậu dưới khách sạn nơi cô ở, không tắt máy cũng không rời đi.
Cảnh vật trước mắt Bạc Băng giống như bị một lực mạnh mẽ va vào, lắc lư chao đảo, cũng giống như bị một lực mạnh xé rách, biến thành những mảnh nhỏ vụt vặt. Nếu có thể, cô sẽ thành tâm nắm lấy tay áo anh mà hỏi anh rằng: Cuối cùng anh muốn thế nào?
Chao đảo bước vào trong xe, Bạc Băng ngồi ở ghế sau, một mùi hương quen thuộc thoảng qua mũi cô. Đây là loại mùi hương độc nhất của anh, mặc dù rất nhạt nhưng cô vẫn có thể nhận ra được.
Anh lính cần vụ trẻ tuổi nhanh nhẹn dùng hai tay đưa cho Bạc Băng một tờ báo.
“Cám ơn!” Bạc Băng nhận lấy, cô ép bản thân mình không được suy nghĩ đến chuyện gì khác, kiên trì xem báo. Xem được nửa giờ, anh lính cần vụ mở cửa xe ra.
Diệp Chính Thần đứng bên ngoài vô tình nhìn thoáng qua cô, bước vào trong xe, ngồi chỗ trống bên cạnh cô.
Mùi hương oliu cuồn cuộn pha trộn cùng với hơi thở quen thuộc của anh, xâm nhập và lấp đầy đầu óc cô. Bạc Băng cúi đầu né tránh hơi thở của người bên cạnh, cố gắng tạo khoảng cách với anh, dường như hô hấp của cô đến nửa ngày sau mới có thể trở lại bình thường.
Dọc theo đường đi, Diệp Chính Thần đặc biệt trầm lặng, cô thì chăm chú xem báo, chữ viết trên tờ báo cùng với thân xe dao động nhẹ, Bạc Băng cẩn thận nhìn kĩ tờ báo, hơn nửa ngày cô mới đọc xong một chữ.
“Không có vấn đề gì muốn hỏi anh sao?” Cuối cùng Diệp Chính Thần cũng mở miệng, giọng nói của anh bình tĩnh lạnh lùng nhưng lại không mang một chút vẻ xem thường nào.
Đương nhiên là có rồi! Bạc Băng liếc mắt nhìn sang bộ trang phục thẳng tắp trên người anh, tại sao anh lại mặc bộ quần áo này? Tại sao anh lại đeo quân hàm? Tại sao anh lại dùng địa vị như thế này để bước vào cuộc sống của cô?
Nhưng mà, đây không phải là những điều cô nên quan tâm. Anh của quá khứ, hay anh của hiện tại, kể từ lúc cô rời khỏi Nhật Bản, giữa cô và anh đã không còn quan hệ gì nữa. Hiện nay, điều cô nên quan tâm nhất chính là vụ án của Ấn Chung Thiêm.
Bạc Băng hắng giọng, nói: “Vụ án vị hôn phu của tôi tiến triển như thế nào rồi?”
Một cảm giác mát lạnh tràn vào da thịt cô.
Bạc Băng cố gắng bình phục một chút rối rắm vừa phát sinh trong lòng mình, ngẩng đầu nhìn ánh mắt lạnh lẽo của anh, chờ anh trả lời: “Vụ án còn đang tập trung điều tra, tạm thời vẫn chưa có kết quả.”
“Anh ấy nhận tội sao?”
Diệp Chính Thần suy nghĩ một chút: “Cho dù anh ta có nhận tội hay không, cũng không thoát được tội danh liên quan đến vụ án này.”
“Điều này tôi hiểu được.” Là thư kí của Phó thị trưởng, cho dù Ấn Chung Thiêm không có ý thông đồng gây tội, nhưng anh ta biết rõ tình hình, lại không báo. Tình hình hiện nay, Diệp Chính T


XtGem Forum catalog