Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 134930
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/930 lượt.
gì để nói với anh.” Ba năm trước, cô và anh đã trở thành người xa lạ, cô nghĩ hiện tại giữa cô và anh không còn gì để nói.
“Anh có, anh…”
“Anh hãy thức tỉnh đi, cho dù anh có nói gì đi nữa thì một chữ tôi cũng sẽ không tin!”
Cô dùng sức đẩy mạnh anh ra, vừa có ý định mở cửa thì đột nhiên giọng nói bình thản của anh truyền đến: “Em không muốn cứu vị hôn phu của mình sao?”
Khi nghe anh nói: “Ngoại trừ anh, không ai có thể cứu hắn ta.”
Xương cốt của Bạc Băng lạnh đến phát run.
Chứng kiến quá nhiều cái chết, cũng đã từng gặp qua rất nhiều cảnh gia đình đổ vỡ nhưng so sánh với cái chết, sự lăng nhục như thế này quả thật rất nhỏ bé, không đáng kể.
Chỉ cần có thể cứu được Ấn Chung Thiêm, Bạc Băng có thể chấp nhận bất kì sự trả giá nào. Ngay cả việc tiến hành một cuộc giao dịch dơ bẩn giữa quyền và sắc, bị người đàn ông mình hận nhất đặt ở trên giường, mặc sức mà chiếm đoạt.
Toàn bộ quá trình, Bạc Băng đều nhắm chặt đôi mắt. Cô không dám mở mắt nhìn khuôn mặt anh, cô sợ rằng khi vừa nhìn thấy gương mặt anh, cô sẽ bị anh mê hoặc. Nhưng sau đó, anh mạnh mẽ ôm cô, hôn cô một cách triền miên và nói với cô: “Nha đầu, anh rất nhớ em!”
Cuối cùng, cô không thể nào chống cự lại nỗi nhớ nhung bấy lâu trong lòng mình nữa, mặt cô dán vào lồng ngực ấm áp của anh. Bởi vì anh không ngừng dùng ham muốn mạnh mẽ lấp đầy vào thân thể hư không của cô.
Cuối cùng, anh gần như muốn cô đến điên cuồng, Bạc Băng như mất phương hướng ngã vào vực sâu của dục vọng và tình yêu mãnh liệt.
Chờ cho đến khi tỉnh lại từ trận kích tình cực hạn, cô mới phát hiện chính mình đang ôm vai anh, toàn tâm toàn ý mà hôn anh…
Thật ra Bạc Băng không hề hối hận dù chỉ một chút!
Cô chỉ hận một điều, không phải hận anh không bằng cầm thú, mà hận chính bản thân mình “kìm lòng không đậu”.
Lê tấm thân đau đớn và mệt mỏi, cô trở về khách sạn nhỏ mà mình đang ở, sau khi tắm xong, cô đứng trước cửa sổ của phòng mình, đón cơn gió đêm ẩm ướt thổi vào.
Trên người cô, đầy rẫy những dấu hôn màu xanh tím, dù có dùng bao nhiêu nước cũng không thể rửa được những dấu vết phản bội của cô với Ấn Chung Thiêm.
Dưới tàng cây Du già, chiếc xe Hummer nào đó vẫn chưa rời khỏi, ống khói của xe vẫn còn thổi ra từng đợt khói bụi nhè nhẹ, mất dần trong đêm tối…
Bạc Băng đóng cửa sổ lại, kéo kín bức rèm cửa, sau đó cô mới gọi điện thoại cho bố mẹ mình, báo cho họ biết mọi việc đều yên ổn cả rồi. Cô nói: “Bố mẹ đừng tin những lời đồn đại bên ngoài, người ta nói năng lung tung đấy. Một người bạn ở Bắc Kinh đã hỏi giúp con cấp trên của tổ chuyên án, Chung Thiêm chẳng qua chỉ là phối hợp điều tra thôi.”
Lòng bố và mẹ cô trở nên nhẹ nhàng hẳn.
Dập máy, Bạc Băng cầm lấy điện thoại của mình lên, nhìn thoáng qua tin nhắn trên màn hình: “Thật là đói! Rất muốn ăn một bát mì em nấu.”
Không muốn dây dưa với anh nữa, cô xóa đi tin nhắn, chỉ chừa lại số điện thoại, đề phòng khi cần đến.
***
Bạc Băng lo lắng chờ đợi ba ngày, vụ án ở Nam Châu cuối cùng cũng có tin tức, tổ chuyên án đã tra ra khoản tiền không rõ lai lịch của phó thị trưởng. Trong quá trình thẩm tra, phó thị trưởng bị đột phát bệnh tim, được khẩn cấp đưa đến bệnh viện cấp cứu, trước mắt vẫn còn đang được giám sát trong phòng bệnh.
Hiện nay, người dân Nam Châu đang hoảng sợ, ai ai cũng cảm thấy bất an.
Tình trạng này khiến cho Bạc Băng có chút nôn nóng, cô vẫn không thể xác định tình trạng trước mắt có lợi cho Ấn Chung Thiêm, cũng không biết rốt cuộc anh có bị phán tội hay không. Hơn nữa, Diệp Chính Thần là một bác sĩ du học ở Nhật, cuối cùng có đủ năng lực hay không cô cũng chưa thể xác định được.
Bạc Băng hỏi thăm người quen ở Bắc Kinh, anh ta chỉ bảo cô nên chờ tin tức, không cần phải nóng vội.
Làm sao cô có thể không gấp và lo lắng cho được, Bạc Băng một thân một mình lang thang không mục đích trên đường phố Bắc Kinh. Một chiếc xe taxi dừng lại bên cạnh, hỏi cô muốn đi đâu.
Bạc Băng nhất thời kích động nói: “Ủy ban.”
Vốn có ý định đến ủy ban để khiếu nại, nhưng khi thấy cánh cổng trang nghiêm ở phía xa xa, nhìn đi nhìn lại vẻ mặt nghiêm túc của các anh quân lính, cô lại không dám vượt qua Lôi Trì nửa bước.
Đang do dự đứng trước cửa, thì một chiếc xe Hummer màu đen dừng lại ở cổng lớn, cách không xa nơi cô đang đứng.
Một anh quân lính vừa thấy biển số xe, lập tức vội vàng chạy đến, cung kính lễ độ cúi chào theo nghi thức quân đội.
Người lái xe mở cửa xe, một người quân nhân còn trẻ tuổi cao lớn bước xuống, khom thân người mở cửa xe sau, tay đặt trên đầu xe…
Một người đàn ông từ trên xe bước xuống.
Bạc Băng đã thấy qua nhiều quân nhân, nhưng cô chưa thấy ai có được khí thế như vậy. Không cần làm ra vẻ, chỉ cần giơ tay nhấc chân một cách tự nhiên cũng tạo cho người khác cảm giác được nét lãnh đạo của mình.
Người quân lính lui ra phía sau vài bước, vẫn cúi chào theo nghi lễ quân đội, dịch thân người sang một bên, ra hiệu sẽ có người bước vào…
Nhưng người đàn ông đó không đi vào mà xoay người, nhìn về phía cô…
Với vẻ trang trọng và nghiêm