Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 134899

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/899 lượt.

r>“Anh nói xong rồi chứ?” Bạc Băng hỏi.
“Anh đi rồi, em nhớ phải bảo trọng.”
“Chung Thiêm…” Bạc Băng gọi Ấn Chung Thiêm lại: “Hôm đó, anh nói với bố em những lời ấy… Là Diệp Chính Thần bảo anh nói sao?”
Ấn Chung Thiêm do dự một lát, rồi gật đầu.
Hiện tại, Bạc Băng đã hoàn toàn hiểu được, từ đầu đến cuối Ấn Chung Thiêm không được như Diệp Chính Thần. Anh ta sẽ không biên soạn ra một lời nói dối tốt bụng như vậy, anh ta sẽ không nói ra một lời nói dối chan chứa sự hạnh phúc đến như vậy.
Diệp Chính Thần bước xuống xe đi đến chỗ cô, đứng ở phía sau Bạc Băng.
“Em biết hết rồi.” giọng nói anh như đang trình bày.
“Tại sao nhất định phải dùng thủ đoạn bỉ ổi như vậy?”
“Bởi vì anh hiểu em, trừ phi Ấn Chung Thiêm rời bỏ em, nếu không em sẽ không rời bỏ hắn.”
“Anh muốn anh ta vứt bỏ em, rất đơn giản. Tại sao lại nói cho anh ta biết em vì cứu anh ta mới lên giường với anh? Không phải em đã nói, là do em tự nguyện…”
Diệp Chính Thần trầm giọng nói: “Hắn ta đánh em! Hắn làm tổn thương em! Anh muốn làm cho hắn tự trách mình, áy náy, anh muốn làm cho hắn nhớ rõ, hắn có lỗi với em!”
“Anh!” Cô thật sự không còn từ ngữ nào để hình dung được anh, Bạc Băng tức giận đến phát rung, lại muốn lao vào lòng anh, nói với anh: Cô thật sự yêu anh, yêu con người không bằng cầm thú của anh!
“Nha đầu, anh sai rồi.” Diệp Chính Thần ôm lấy cô, nói bằng giọng nói êm dịu: “Đây là lần cuối cùng, anh đảm bảo về sau sẽ không lừa dối em nữa.”
Hận đến cực độ, yêu cũng đến cực độ, cô tức giận đến mức đấm mạnh vào ngực anh.
Nhưng…
Nếu cô biết… Cô nhất định sẽ không đấm anh.
Nếu cô biết…
Bạc Băng đẩy Diệp Chính Thần ra, thấy anh đang nghiến răng, cúi xuống ấn ngực thở dốc, Bạc Băng không nói gì, cũng không đẩy anh ra nữa.
“Sư huynh…” Một khắc đó, cô hoàn toàn quên hết những oán giận, tay cô run rẩy lần vào ngực anh: “Anh làm sao vậy? Anh làm sao vậy?!”
“Không có gì.” Anh lắc đầu, sắc mặt anh trở nên trắng bệch.
Bạc Băng nhẹ nhàng cởi áo anh ra, khi chiếc áo được kéo xuống.
Ngực anh, có một vết sẹo chưa lành, trông giống như một con rết dữ tợn.
“Anh?!” Cô nên sớm phát hiện ra sự khác thường của anh, ngày đó cô đã phát hiện bộ dạng anh khác hẳn ngày thường. Cô chỉ nghĩ anh vội vàng đi nhận một nhiệm vụ nào đó, cô không thể nào nghĩ đến anh lại mang theo vết thương nặng như thế từ bệnh viện chạy đến tìm cô.
“Đừng lo.” Gương mặt đau đớn của anh nhìn cô nở nụ cười: “Chỉ là một vết thương nhỏ, sẽ nhanh lành thôi.”
Ngoại truyện 4: Ấn Chung ThiêmNhững ánh đèn huyền ảo màu ráng chiều trải trên con phố mang màu sắc vô cùng đa dạng, mùi rượu thoang thoảng lan tỏa trong gió đêm.
Tiễn chân mọi người, Ấn Chung Thiêm một mình đi trên đường. Nhựa đường dưới chân anh trở nên mềm nhũn, những ngọn đèn trước mắt anh cũng đong đưa qua lại.
Lúc này, có một chiếc xe màu trắng của quân đội đỗ cạnh chỗ anh đứng. Đêm đã khuya như vậy, biển số xe màu trắng lại cực kì chói mắt, huống hồ biển số xe lại toàn là số bảy.
Trong ấn tượng của Ấn Chung Thiêm, đa số những chiếc xe của quân đội đều rất đơn giản, bình thường sẽ không chọn biển số xe bắt mắt như vậy. Cho nên lần đầu tiên anh thấy chiếc xe này không tuân theo luật giao thông đỗ bên ngoài cửa hàng áo cưới, lại vượt đèn đỏ một cách hiên ngang. Vì thế nó đã để lại cho anh ấn tượng rất sâu, âm thầm đoán chủ nhân chiếc xe này là dạng đàn ông như thế nào.
Sau đó, khi Diệp Chính Thần dùng chiếc xe này để chở Bạc Băng đi đón anh thì ấn tượng của anh lại càng được khắc sâu hơn.
Cửa xe mở ra, một người đàn ông bước xuống xe, hắn ăn mặc giản dị, vẻ mặt thâm trầm, trong đêm tối toát ra một khí thế bức người.
“Thư kí Ấn, anh muốn đi đâu? Tôi sẽ đưa anh đi.” Thái độ của Diệp Chính Thần vô cùng thân thiện.
Theo bản năng, Ấn Chung Thiêm kéo kéo bộ Âu phục Armani trên người, khách sáo từ chối: “Cám ơn, tôi đến nhà trọ vị hôn thê của tôi. Nơi đó cách đây không xa lắm, không làm phiền anh.”
Diệp Chính Thần khẽ nhếch môi, mắt hạ xuống. Suy tư một lát, hắn thuận tay đóng cửa xe đang được mở một nửa: “Nghe nói thư kí Ấn muốn mời tôi dùng cơm. Anh không cần khách sáo như vậy, chúng ta đã quen biết nhau như thế, không cần phải để mọi chuyện chính thức trở thành như thế này.”
Không biết vì đều gì, rõ ràng chỉ là một lời nói với hàm ý chào hỏi, nhưng từ miệng Diệp Chính Thần nói ra, lại mang một ý nghĩa vô cùng sâu xa. Huống hồ vừa rồi trên bàn rượu, Diệp Chính Thần không chỉ một lần ném đá giấu tay đề cập về Bạc Băng, hắn còn hỏi mọi người: “Có điều gì quan trọng hơn người con gái mình yêu?”
Ấn Chung Thiêm cảm nhận được hàm ý câu nói đó là muốn nói cho anh biết: Đối với vị hôn thê của anh, Diệp Chính Thần thật sự có hứng thú.
Một sự kích động dâng trào trong người Ấn Chung Thiêm mà lý trí hiện nay của anh không thể nào kiềm chế được, Ấn Chung Thiêm bật hỏi: “Dường như Tham mưu Diệp quen rất thân với vị hôn thê của tôi?”
“Thân quen?” Diệp Chính Thần dường như đang nghĩ đến điều gì đó, khóe miệng anh cong lên một nụ cười ẩn ý: “Cứ xem là như vậy đ