80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 134897

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/897 lượt.

i. Cái gì nên hiểu rõ, thì đương nhiên phải hiểu rõ.”
Ngay cả người ngu ngốc cũng có thể hiểu được hàm ý trong câu trả lời của hắn, huống hồ gì Ấn Chung Thiêm vốn không phải là một người ngu ngốc. Anh cố gắng kiềm chế sự tức giận, giả vờ nửa thật nửa đùa hỏi: “Sẽ không hiểu rõ hơn tôi chứ?”
“Điều đó cũng không chắn chắn… Nói không chừng trên một phương diện nào đó, so với anh, tôi còn hiểu rõ hơn.”
Vừa nghe được những lời này, Ấn Chung Thiêm chỉ thấy máu trong người anh nương theo chất cồn mà trào dâng lên. Sự căm phẫn mấy hôm nay đều như bộc phát ra hết, anh lao đến túm lấy cổ áo của Diệp Chính Thần, quát to: “Rốt cuộc anh muốn gì?!”
“Đừng kích động như vậy, ai cũng là đàn ông, anh không cần phải thô lỗ như thế.” Diệp Chính Thần nở nụ cười bình thản, tay hắn nhanh chóng đặt lên tay của Ấn Chung Thiêm, nhẹ nhành nắm lấy ngón tay cái của Ấn Chung Thiêm. Diệp Chính Thần chỉ hơi dùng lực bóp nhẹ một chút thì sự đau nhức từ ngón tay cái ngay lập tức lan truyền khắp toàn bộ cánh tay của Ấn Chung Thiêm, khiến Ấn Chung Thiêm không thể không buông tay.
Nhìn những ngọn đèn rực rỡ đang bao quanh người đàn ông trước mắt khiến cho Ấn Chung Thiêm có một cảm nhận sâu sắc về một loại thất bại. Giống như anh đang đứng trong một vùng trời tuyết dày đặc lại bị người khác chặn đầu lại dội cho một gáo nước lạnh.
Ấn Chung Thiêm tức giận nghiến răng: “Diệp Chính Thần, anh đừng nghĩ anh có quyền, có tiền, rồi muốn làm gì thì làm, chiếm đoạt vị hôn thê của người khác… Anh đừng quên, các anh vẫn còn có tòa án quân sự.”
Nói thì nói như vậy, nhưng trong lòng Ấn Chung Thiêm biết rất rõ ràng, lời nói này đối với Diệp Chính Thần căn bản không có tính uy hiếp. Thế giới này thật sự là như vậy, người đàn ông có quyền có thế muốn làm như thế nào cũng được, hắn có thể ngồi tít trên cao, có thể giẫm đạp lên lòng tự trọng của người khác. Vị hôn thê thì đã sao, cho dù là vợ của anh đi chăng nữa, một khi Diệp Chính Thần đã muốn có thì sẽ có cách khiến hắn có được một cách quang minh chính đại.
Quả nhiên, đối với lời uy hiếp của Ấn Chung Thiêm, Diệp Chính Thần ngoảnh mặt làm ngơ, hắn cúi đầu chỉnh sửa lại áo: “Nếu tôi nhớ không lầm, trên bàn tiệc thư kí Ấn từng nói: Đối với hiện tại, không có gì quan trọng hơn người phụ nữ bên cạnh anh. Tôi muốn hỏi anh một câu, nếu… Hiện tại anh không biết làm gì với bản thân mình thì sao?”
“Lời này của anh có ý gì?”
“Với tôi mà nói, so với tất cả mọi thứ, Bạc Băng là quan trọng nhất, cho dù mọi chuyện đã qua, nhưng hiện tại vẫn vậy. Chỉ cần cô ấy có thể trở lại bên tôi, tôi không quan tâm phải trả giá như thế nào.” Diệp Chính Thần dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Thư kí Ấn, anh là người thông minh, ý của tôi chắc anh hiểu được.”
“Anh đừng vọng tưởng, cô ấy sẽ không trở lại bên cạnh anh đâu.” Ấn Chung Thiêm hoàn toàn không quan tâm đến lời nói đầy tính ám chỉ của Diệp Chính Thần, nhỏ giọng nói: “Tôi không biết anh và cô ấy đã từng có với nhau những gì, nhưng cô ấy đã từng nói, anh hoàn toàn không xứng đáng để cô ấy yêu!”
“Tôi không phủ nhận, lúc trước tôi đã từng tổn thương cô ấy.” Giọng nói của Diệp Chính Thần vô cùng chân thành: “Lúc ở Nhật Bản, chúng tôi đã từng tìm hiểu nhau một thời gian, mấy tháng đó là khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng hạnh phúc nhất trong đời tôi. Sau đó, lại vì một sự hiểu lầm, cô ấy mới rời xa tôi…”
Tuy rằng đối với việc này, Ấn Chung Thiêm đã sớm đoán biết được. Anh vẫn luôn biết trong lòng Bạc Băng đã có một người đàn ông khác, đến giờ vẫn chưa thể nào quên đi được. Nhưng những lời này từ miệng một người đàn ông như Diệp Chính Thần nói ra, với giọng điệu cô đơn như thế, Ấn Chung Thiêm thật sự vẫn có chút kinh ngạc: “Không cần biết các người đã trải qua những gì, tất cả đều đã trở thành quá khứ rồi. Hiện tại cô ấy là vị hôn thê của tôi.”
“Tôi hiểu, hiện nay hai người đã đính hôn, tôi chen ngang để giành lấy cô ấy là làm trái với đạo lý. Nhưng tôi yêu Bạc Băng, yêu thật lòng, mấy năm qua, tôi vẫn không thể nào từ bỏ tình yêu này…” Diệp Chính Thần thở dài: “Nói một cách thẳng thắn, nếu tôi muốn Bạc Băng trở lại bên cạnh tôi, có rất nhiều cách. Nhưng tôi không muốn cô ấy khó xử, lại càng không muốn trong lòng cô ấy mãi mãi tồn tại sự áy náy đối với anh… Cho nên tôi mới tìm anh, chỉ cần anh chấp nhận rời khỏi cô ấy, làm cho cô ấy có thể thanh thản trở về bên cạnh tôi, không cần biết anh đưa ra yêu cầu gì, tôi đều có thể đáp ứng cho anh.”
Ấn Chung Thiêm thừa nhận, có một khắc, anh thật sự nghĩ đến tiền đồ của mình. Sau đó, anh nhớ đến nhiều chuyện trước đây, lại nhớ đến hình ảnh người con gái anh thích ngồi dưới tàng cây Du già, nhớ đến ngày lễ tốt nghiệp của anh, cô ấy mồ hôi đầm đìa chạy đến chúc mừng anh, cũng nhớ đến ánh mắt tuyệt vọng của cô ấy khi ngồi dưới tàng cây Du già… Còn có dáng vẻ mặc áo cưới của cô ấy.
Có rất nhiều kỷ niệm của cô ấy và anh để anh nhớ lại. Mất đi cô ấy, những kỷ niệm đó sẽ mãi mãi trở thành một sự bi thương đến đau lòng.
Nhưng anh cũng nhớ đến chiếc đồng hồ cô không bao giờ tháo ra ấy, mặt trên móc khóa có khắ