Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 134969
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/969 lượt.
đường ngang đèn đỏ đã chuyển sang đèn xanh. Một chiếc xe hơi màu trắng đỗ ở vị trí đầu tiên, có lẽ là không nhìn thấy cô, bỗng nhiên khởi động, lao nhanh về phía cô. Vừa đụng vào cô thì người lái xe phanh lại, đầu xe chuyển về hướng khác.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, Bạc Băng vẫn chưa kịp phản ứng gì, chiếc xe đắt tiền đã đụng vào xe đạp của cô. Mặc dù xung lực va chạm không lớn, Bạc Băng và xe đạp vẫn thuận thế ngã xa hai thước.
Bạc Băng mơ hồ, thấy một bóng người chạy về phía cô, cô còn nghĩ thiên thần đến đón cô đi, sợ đến mức cả người phát run.
Cô vẫn chưa sống đủ, còn nợ Diệp Chính Thần học phí bổ túc hai mươi mấy lần chưa trả…
Liệu anh có đuổi theo cô xuống địa ngục đòi nợ không?
Trong xe cứu thương, Dụ Nhân kéo tay Bạc Băng liên tục nói lời xin lỗi, rằng cô ấy vừa mới biết lái xe nên không tập trung tinh thần, nên không trông thấy Bạc Băng.
Nương theo ánh đèn của xe cứu thương, Bạc Băng thấy rõ gương mặt tái nhợt của Dụ Nhân, đôi mắt sưng đỏ của cô ấy vẫn còn ướt đẫm nước mắt.
Bạc Băng lật tay lại, khẽ nắm bàn tay lạnh lẽo của Dụ Nhân: “Sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì sao?”
Dụ Nhân nhìn cô cười gượng, ánh mắt cô ấy thể hiện rõ sự đau buồn, ưu thương nào đó.
Hóa ra một người phụ nữ hoàn mỹ như cô ấy, cũng có thể có chuyện không vui.
***
Nếu là bệnh viện ở Trung Quốc, đối với vết thương của Bạc Băng, bác sĩ cùng lắm là lấy cồn khử trùng miệng những vết thương nghiêm trọng, băng bó qua loa, tiêm vài mũi thuốc phòng uốn ván rồi cho cô về nhà. Nhưng ở Nhật Bản thì khác, có lẽ do bác sĩ khá nhàn rỗi, không có việc gì làm, từ đầu đến cuối, kiểm tra một cách cẩn thận. Nào là xác định xem cô có bị nội thương hay không, có gãy xương hay không, não có chấn động hay không, còn đề nghị cô nên nằm viện theo dõi vài ngày.
Nhìn vị nam bác sĩ mặc áo blouse trắng trước mặt, Bạc Băng không khỏi nhớ đến Diệp Chính Thần, càng làm lòng cô nóng như lửa đốt, cô không ngừng xem đồng hồ, thầm cầu nguyện rằng anh sẽ có chút kiên nhẫn…
Nhưng ông trời lại không nghe thấy lời cầu nguyện của cô, điện thoại của cô vang lên.
Bác sĩ vẫn đang xử lí vết thương cho cô, Bạc Băng không tiện cử động, cô lo lắng nhìn chằm chằm vào túi xách của mình.
Dụ Nhân nhìn thấy được sự lo lắng của cô, liền buông bàn tay đang nắm tay của Bạc Băng ra, cô ta lấy chiếc điện thoại trong túi xách Bạc Băng ra, rồi nhìn thoáng qua màn hình: “Là bạn trai của cô, tôi giúp cô nhận điện thoại nhé.”
Bạc Băng nhớ rõ, danh bạ cô lưu số Diệp Chính Thần là hai chữ “Sư huynh”, Dụ Nhân lại có thể đoán được là bạn trai của cô.
Lợi hại thật!
“Đừng nói tôi bị thương.” Bạc Băng vội vàng nói: “Cô giúp tôi nói với anh ấy, tôi có việc nên không tiện nhận điện thoại, lát nữa sẽ gọi lại cho anh ấy.”
“Được.” Dụ Nhân nhận điện thoại, bệnh viện lúc này rất yên tĩnh, không có tiếng ồn nên Bạc Băng rõ ràng nghe thấy tiếng cười của Diệp Chính Thần.
“Anh gia hạn cho em trong vòng nửa giờ nữa phải về tới, nếu không, đừng trách anh không bằng cầm thú…”
Cô toát mồ hôi lạnh! Có bạn trai loại này, đúng là sự sỉ nhục rất lớn với cô nha.
Mặt Bạc Băng nóng lên, lúc này nhất định có thể sánh ngang với quả ớt.
Bạc Băng đoán là, cho đến hiện tại, Dụ Nhân chưa bao giờ nghe qua lời nói nào hạ lưu đến như vậy nên mặt cô ấy hoảng sợ đến mức trắng bệch. Nhưng, dù sao cô ta cũng là tiểu thư con nhà gia giáo, Dụ Nhân nhanh chóng khôi phục lại sự rụt rè vốn có, dịu dàng nói: “Xin chào.”
“…”
Đầu dây bên kia rơi vào trạng thái trầm lặng.
Có lẽ sắc lang nào đó ở bên kia đang đấm ngực, dậm chân cộng thêm sự xấu hổ không thể chịu được. Cô nghĩ là anh nên sớm dập điện thoại, đến tủ lạnh lấy miếng đậu hũ, đập chết chính mình.
Âm thanh của Dụ Nhân vô cùng trong trẻo, cô ta dùng chất giọng thật êm dịu nói: “Xin chào, tôi là Dụ Nhân, là bạn của Bạc Băng.”
“Cô ấy đâu?” Diệp Chính Thần hỏi, âm thanh của anh không có một chút sự xấu hổ nào, thậm chí còn thêm phần lạnh lùng: “Bảo cô ấy nhận điện thoại.”
“Cô ấy hiện giờ đang có chút việc, không tiện nhận điện thoại, lát nữa tôi sẽ nói cô ấy sẽ gọi lại cho anh.”
“Bảo cô ấy nhận điện thoại, ngay bây giờ.”
Giọng nói của anh không chỉ lạnh, hơn nữa lại còn rất quả quyết, hoàn toàn không cho người khác có cơ hội phản bác lại. Bạc Băng chưa bao giờ nghe anh dùng ngữ khí như vậy để nói chuyện với người khác. Đột nhiên cô cảm thấy thật xa lạ cùng với một chút hoảng sợ.
Hành động của Bạc Băng giống như phản xạ có điều kiện, cô chạy tới, nhận lấy điện thoại từ trong tay Dụ Nhân.
“Sư huynh…” Bạc Băng nhỏ giọng nói: “Hiện giờ em có chút việc, em sẽ quay về ngay thôi.”
“Em đang ở đâu?” Vừa nghe thấy giọng nói của Bạc Băng, thanh âm của anh đã tăng lên thêm mười độ: “Em không phải nói là sẽ trở về ngay sao, tại sao lại ở cùng với cô ấy?”
Tuy rằng giọng nói của anh ngay sau đó đã dịu hơn rất nhiều, nhưng khi nhớ lại lửa giận trong giọng nói của anh lúc nãy, Bạc Băng vẫn còn sợ hãi, cô thật thà khai nhận: “Em vượ