Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 134968

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/968 lượt.

t đèn đỏ, xảy ra sự cố ngoài ý muốn.”
Bạc Băng sợ anh lo lắng, nên cô bổ sung thêm: “Em bị thương không nặng, chỉ là xây xát ngoài da thôi…”
Không chờ cô nói hết, anh lập tức hỏi: “Em đang ở bệnh viện nào?”
“Bệnh viện Đông Y.” Bạc Băng ngoan ngoãn trả lời.
“Chờ anh.”
Không hề nói thêm lời nào nữa, anh lập tức dập điện thoại.
Bệnh viện Đông Y rất gần khu nhà trọ lưu sinh viên, Bạc Băng nghĩ có lẽ mười phút nữa anh sẽ đến. Nhưng kết quả là chỉ vừa đúng bảy phút sau, anh đã bước vào phòng cấp cứu.
Anh vừa bước vào cửa, việc đầu tiên là dùng ánh mắt kiểm tra Bạc Băng từ trên xuống dưới, sau đó mới kiểm tra vết thương của cô, rồi hỏi thăm bác sĩ về vết thương của cô.
Nói chuyện với bác sĩ xong, anh mới bước đến hỏi cô: “Tại sao lại bị thương?”
Lúc anh hỏi cô, anh nhìn thoáng qua Dụ Nhân, dường như đã dự định trước là việc này chắc chắn có liên quan đến cô ấy.
“Chuyện này không liên quan đến Dụ Nhân. Em vượt đèn đỏ, may mắn là cô ấy phanh xe lại kịp thời, không đụng vào em.” Sợ anh đau lòng, Bạc Băng cố ý cười nói: “Nếu không thì học phí dạy kèm em thiếu anh, chắc phải chờ đến kiếp sau mới có thể trả.”
Anh đang muốn nói gì đó, định mở miệng ra nhưng lại thôi, sau đó bỗng ôm cô vào lòng.
Anh ôm rất chặt, đè lên miệng vết thương của cô, nhưng cô không cảm thấy đau một chút nào, chỉ cảm thấy bản thân thật sự rất hạnh phúc.
Dụ Nhân đứng nhìn cô và anh, không có bất kì biểu hiện nào. Cô ta giống như một tiên nữ đứng ở phía chân trời, cô đơn dõi xuống trần gian ngắm nhìn cảnh tượng yêu đương, hờn giận, oán than của những đôi nam nữ.
Bạc Băng đoán, Dụ Nhân nhất định đang nhớ đến người đàn ông kia, bởi vì trong ánh mắt của cô ấy lúc đó lóe lên ánh nhìn ngân ngấn nước.

Diệp Chính Thần và Dụ Nhân cùng nhất trí quyết định bắt Bạc Băng nằm viện theo dõi vài ngày, cũng thuận tiện nghỉ ngơi chữa lành vết thương. Ngoại trừ phí bảo hiểm y tế, tiền viện phí đều do Dụ Nhân thanh toán. Bạc Băng muốn nói với Diệp Chính Thần là sự việc lần này xảy ra ngoài ý muốn, không phải lỗi của Dụ Nhân, cô muốn anh giúp cô trả tiền lại cho cô ta.
Anh chỉ lạnh lùng đáp một tiếng: “Ừ”.
Nằm viện nhiều ngày, Bạc Băng phát hiện ra rằng Diệp Chính Thần và Dụ Nhân có rất nhiều điểm không hợp nhau. Nói chính xác hơn là Dụ Nhân có điểm kiêng kị Diệp Chính Thần. Cô ta ngày nào cũng đến thăm cô, chăm sóc cô, cô và Dụ Nhân nói chuyện rất vui vẻ. Nhưng chỉ cần Diệp Chính Thần đến, cô ta liền mượn cớ rời đi, làm Bạc Băng không thể hiểu việc gì đã xảy ra.
Có một lần, cô hỏi Diệp Chính Thần: “Anh thật sự không thích Dụ Nhân sao?”
Diệp Chính Thần đang thổi phần sữa nóng trong ly, những làn hơi nóng bay lên khiến cô không thể nhìn thấy rõ ánh mắt của anh: “Không phải.”
“Vậy tại sao anh lại đối xử lạnh nhạt với Dụ Nhân như vậy?”
Anh cười xoa xoa mặt cô: “Anh sợ em hoài nghi anh và cô ấy có gian tình mờ ám.”
“Nói bừa.” Bạc Băng khinh thường bĩu môi: “Em không phải là dạng phụ nữ có lòng dạ hẹp hòi như vậy đâu.”
“Ừm.” Diệp Chính Thần gật đầu liên tục: “Không biết ai không ngừng hỏi anh, Dụ Nhân có xinh đẹp không…”
Bạc Băng nhìn trời, nhìn đất, sau đó mới bâng quơ nhìn ly sữa nóng: “Sư huynh, sữa nguội chưa?”
Anh đưa sữa đến miệng cô, chậm rãi cho cô uống.
Bạc Băng vừa uống hai hớp sữa, thì Dụ Nhân đến, cô ta thấy Diệp Chính Thần trong phòng, gật đầu chào hỏi, đặt trái cây trong tay xuống.
Dụ Nhân lấy trong túi trái cây ra hai quả đào mật rất tươi: “Tôi đi rửa đào.”
Quả đào mật có màu hồng phấn mê người, Bạc Băng không kiềm được mà quan sát rất kĩ. Do nhìn quá kĩ nên cô chú ý đến một bàn tay của Dụ Nhân đang cầm hai quả đào cực lớn, cầm chỉ bằng một bàn tay.
Bạc Băng đang suy nghĩ vì sao Dụ Nhân không dùng hai tay để cầm hai quả đào, thì cô thấy, khi Dụ Nhân bước qua người Diệp Chính Thần, cố ý nghiêng thân trên một chút, gập ngón trỏ và ngón giữa lại nhẹ nhàng gõ vào phía sau bả vai anh hai cái.
Tương tự với động tác nhỏ này, cô đã thấy Diệp Chính Thần làm vài lần, khá giống nhau, vì vậy Bạc Băng có ấn tượng rất sâu sắc.
Diệp Chính Thần không hề có bất kì phản ứng nào, cầm tờ khăn giấy lau khóe miệng của cô.
Bạc Băng cũng không nhắc nhở anh, tiếp tục uống sữa.
Vài phút sau, điện thoại Diệp Chính Thần vang lên.
Phòng bệnh ở Nhật Bản có quy định không được nhận điện thoại, Diệp Chính Thần vội vàng đứng dậy: “Anh ra ngoài nhận điện thoại một lát.”
Sau đó anh đi ra ngoài, Bạc Băng mơ hồ cảm thấy bất an.
Bạc Băng không phải là một người phụ nữ nhạy cảm, nhưng trực giác của phụ nữ nói cho cô biết rằng đang có chuyện gì đó xảy ra…
Bạc Băng xuống giường mang dép vào, bước đi khập khiễng đến cửa.
Không thể diễn tả được nỗi bất an này đến như thế nào, nhưng đúng là không ngoài dự kiến của cô, quả nhiên Diệp Chính Thần đang nói chuyện với Dụ Nhân.
Dụ Nhân đứng xoay lưng về phía cô, ngẩng đầu nhìn anh, Bạc Băng không thấy được biểu hiện trên gương mặt của cô ta. Mà cùng lúc này, Diệp Chính Thần đang đứng đối diện với chỗ cô, vẻ mặt của anh hoàn toàn không có