Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ
Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341239
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1239 lượt.
ô ra bên ngoài chờ đi…”
Nghe được mấy lời ấy, Bạc Băng mới nhẹ nhàng thở ra, ngồi xuống hàng ghế bên ngoài, xoa xoa mắt cá chân đang sưng đỏ.
Anh Phùng theo cô ra ngoài, lau lau mồ hôi trên trán, vừa thở gấp vừa nói: “Hai đứa ở cùng một chỗ, giận dỗi, cãi nhau, những cái này thì bình thường, nhưng sao lại hành hạ nhau đến nỗi trở thành như thế này?”
Bạc Băng không nói lời nào, không còn ngôn ngữ nào có thể biểu đạt tâm trạng của cô lúc này.
Anh Phùng nổi nóng, tức giận đến mức xoay người vài vòng.
“Em, haizzz! Anh chưa thấy người phụ nữ nào có lòng dạ sắt đá như em, cậu ấy đã như vậy, em còn không thể tha thứ cho cậu ấy…”
“…”
Lúc đó, đầu óc cô cứ rối tung lên. Về sau, khi nhớ đến chuyện này, Bạc Băng đặc biệt bội phục năng lực suy luận của anh Phùng, chỉ cần nhìn qua, liền biết cô và Diệp Chính Thần giận dỗi, có thể đoán được cô không chịu tha thứ cho Diệp Chính Thần. Đàn ông học ngành kỹ thuật, đúng là tư duy vô cùng logic.
Anh Phùng thấy Bạc Băng vẫn không nói gì, nén giận ngồi xuống cạnh cô: “Em hãy nghĩ kĩ lại xem, nếu hôm nay anh không đi tìm cậy ấy, nếu nhỡ cậu ấy thật sự chết… Em không hối hận một chút nào sao…”
“Anh đừng nói nữa.”
Bạc Băng bất chợt cảm thấy hối hận, nghĩ đến nếu lúc đó Diệp Chính Thần chết trong lòng cô, cô sẽ ôm anh rồi nhảy xuống lầu…
Cô thật sự không nghĩ tới việc anh sẽ như vậy!
Bình thường, nhìn qua anh không yếu đuối như thế.
“Haizzz!” Anh Phùng thở dài đưa khăn giấy cho cô: “Anh không biết là hai đứa đã xảy ra chuyện gì, nhưng anh biết cậu ấy đối với em là thật lòng…”
***
Lúc Diệp Chính Thần tỉnh lại, thấy cô bên cạnh liền mỉm cười, anh chậm rãi đưa tay về phía cô.
Bạc Băng buông tay xuống giường, nhẹ nhàng nói với anh: “Sau này anh đừng làm chuyện ngốc nghếch như vậy nữa.”
Anh nói: “Anh không làm gì ngốc nghếch cả, anh chỉ là không muốn ra khỏi phòng… Không muốn gặp bất kì ai, không muốn làm chuyện gì.”
Cô nói: “Em đi trước đây, không phiền anh nghỉ ngơi nữa.”
Bạc Băng đứng lên, anh lập tức dùng cánh tay đang truyền dịch kéo tay áo cô, không dùng sức mà cũng có thể là không đủ sức lực.
Cô bị anh kéo tay, sự bình tĩnh vốn có dần dần biến mất: “Em đi gọi điện thoại cho Dụ Nhân, bảo cô ấy đến chăm sóc cho anh.”
Anh nới lỏng tay, nở nụ cười chua xót: “Quên đi, em muốn đi thì đi đi.”
Bạc Băng muốn đi, nhưng dưới chân như mọc rễ, không thể di chuyển.
Anh hỏi cô: “Em có biết cảm giác mất tự do là như thế nào không?”
“…” Cô không biết.
“Không biết bắt đầu từ lúc nào, anh trở thành một người sống trong một chiếc lồng… Không phải vì muốn trốn tránh sự thật, mà chính là bị người khác khóa ở bên trong…”
Bị lời nói của anh hấp dẫn, cô không tự chủ được mà ngồi xuống…
Diệp Chính Thần giải thích cho cô biết rằng, anh đã từng là kiểu người không thích sự trói buộc của bất kì ai. Cho đến một ngày, có một chiếc lồng khóa anh lại.
Người khác bảo anh đứng, anh sẽ không được ngồi; Người khác bảo anh ngồi, anh càng không được đứng.
Không chỉ có hành động của anh bị trói buộc, tư tưởng của anh cũng bị giam cầm. Không cần biết người khác bảo anh làm những gì, anh chỉ có thể có một lựa chọn duy nhất là nghe theo, không có quyền nói ra một chữ “Không”.
Ngày tháng lâu dài bị trói buộc, khiến cho anh không thể nhẫn nhịn chịu đựng được nữa, đã nhiều lúc anh muốn trốn thoát khỏi chiếc lồng kia, nhưng anh lại không làm được.
“Tại sao anh không làm được?” Cô hỏi anh.
Cô bé là người Nhật Bản, rất đáng yêu. Tuy cô bé không biết tiếng Trung, nhưng mỗi lần thấy anh, đều dùng tiếng Trung một cách cứng nhắc nói: “Anh trai”. Sau đó che miệng cười.
Cô bé chết, anh ngồi ở bên cạnh giường bệnh của cô bé đến tận khuya. Sau đó anh mới lê thân thể mệt mỏi của mình về nhà trọ.
Anh muốn tìm một ai đó ở bên cạnh mình, nhưng lúc này đây anh lại không biết phải tìm đến ai. Lê chân bước một cách vô hồn trên hành lang dài, sau đó anh mới đứng trước cửa phòng sát vách suy nghĩ thật lâu.
Đêm đã khuya như thế này, nếu gõ cửa phòng một người con gái còn độc thân đúng là đã mạo phạm đến cô ấy.
Do dự một lúc, cuối cùng anh vẫn quyết định ấn chuông cửa phòng cô ấy.
Cô ấy biết được là anh nên mở cửa rất nhanh, trên người chỉ mặc một chiếc áo ngủ mỏng manh, tay thì còn đang bận dụi dụi đôi mắt ngây thơ của mình.
“Đã mấy giờ rồi mà còn ấn chuông thế? Em nói cho anh biết nhé, đừng thấy em là khuê nữ mà tự tiện sai bảo nha!?” Cô ấy bĩu đôi môi mềm mại màu hồng nhạt, cái miệng nhỏ nhắn thầm oán trách anh, khóe miệng và ánh mắt lại mang theo ý cười rực rỡ.
Ngay thời khắc đó anh rất muốn ôm cô ấy, rất muốn, thật sự rất muốn…
Thậm chí, anh còn nảy sinh ra một cảm xúc kích động, muốn vùng vẫy, muốn thoát khỏi sự trói buộc để vươn tay bắt lấy cô ấy, để cô ấy mãi mãi ở bên cạnh anh, mãi mãi…
Cô ấy dịu dàng đưa khăn cho anh lau mặt, nấu một bát mỳ nóng hổi cho anh…
Anh len lén nhìn tấm drap giường màu hồng nhạt và tấm chăn đang bị nhàu trên giường cô