Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 134959
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/959 lượt.
ấy, dường như rất ấm áp, được ngủ trên đó nhất định sẽ rất thoải mái…
Anh cho rằng, bản thân mình vốn bị xiềng xích lâu năm, nên mới có thể sinh ra loại cảm xúc muốn thoát khỏi sự trói buộc mãnh liệt đến như thế.
Cứ mãi như thế cho đến một ngày mưa lớn, anh chạy đi đón cô ấy về nhà trọ.
Anh ngồi trên xe, thấy một người đàn ông đã thầm mến cô ấy từ lâu, một tay đang nắm lấy tay cô ấy, một tay còn lại ôm thắt lưng cô ấy, mà cô ấy thì không có một chút phản kháng nào, chỉ khẽ nhìn người đàn ông đó. Anh cảm thấy mình chưa bao giờ nảy sinh ra loại cảm xúc phẫn nộ mãnh liệt như lúc đó. Anh hận bản thân không thể ngay lập tức bước ra hất cánh tay của người đàn ông kia ra khỏi người cô, để tay anh thế vào đôi tay đó, ôm cô ấy vào lòng, đồng thời không bao giờ muốn cho bất kì một người đàn ông nào khác có cơ hội chạm vào cô ấy nữa.
Trong giây phút đó, anh đã biết rằng, anh biết mình đã yêu cô ấy mất rồi.
Nước mưa làm ướt sũng quần áo của cô ấy, khiến anh dường như có thể nhìn thấu được những đường cong hoàn mỹ bên trong. Chính điều đó làm gợi lên sự ham muốn nguyên thủy nhất của một người đàn ông…
Đúng vậy, là ham muốn! Bởi anh thật sự rất muốn đem cô ấy đặt dưới thân thể anh, rất muốn bản thân được chôn vùi trong cơ thể của cô ấy, rất muốn thấy đôi mắt quyến rũ như tơ, rất muốn được nghe tiếng rên rỉ du dương của cô ấy…
Anh biết, anh không thể đem lòng yêu bất kì một cô gái nào. Bởi anh ngay cả quyền tự do yêu đương lấy một người cũng chẳng được.
Anh đã từng đấu tranh cũng đã từng vứt bỏ. Nhưng cuối cùng vào một đêm mưa to gió lớn khi anh uống rượu lại nghe được cô ấy khóc và nói: Anh khiến cuộc sống của em một bước lên đến thiên đường, rồi một bước liền rơi xuống địa ngục.
Ngay từ đầu, anh biết là mình đã sai, anh có thể sẽ làm tổn thương cô ấy, nhưng anh vẫn không thể khống chế được chính mình…”
Nghe xong chuyện anh kể, Bạc Băng hoàn toàn không thể nói gì thêm được nữa.
Cô thật sự không hề biết rằng, một người đàn ông có nụ cười phóng túng ngang ngạnh như anh, một người đàn ông vung tay tiêu tiền như nước như anh, lại có một cuộc sống khổ sở như vậy…
Ngay lúc này đây cô muốn ôm anh, mang lại cho anh sự ấm áp, cho anh sự tự do và nói với anh rằng: Cho dù chúng ta có một bước lên đến thiên đường, rồi một bước tiếp theo liền rơi xuống địa ngục…
Cho dù có bị ngã đến thịt nát xương tan, cho dù cơ thể có vỡ vụn ra đến thế nào đi chăng nữa, thì cô và anh cũng sẽ mãi mãi ở bên cạnh nhau.
…
Bạc Băng cắn răng chịu đựng cơn đau ở mắt cá chân để cố gắng đứng lên, đi đến phía cửa.
Cô nghe anh nói: “Nha đầu, anh rất nhớ em…”
Cô cắn răng, cắn thật chặt hàm răng của mình, nhưng trong lòng thì vẫn không ngừng gào thét: Không được! Không được! Anh ấy là người đã có vị hôn thê rồi! Anh ấy đã có vị hôn thê rồi!
Nhưng miệng cô thì vẫn nói:
“Nhớ cái gì mà nhớ, em đi nấu canh cho anh!”
Lời nói vừa mới thốt ra, Bạc Băng chỉ hận lúc này không thể tát vào mặt mình. Cô thật không có chút tiền đồ! Thật sự là không còn thuốc nào chữa được!
“Anh muốn uống canh bí đao, cho thêm nhiều sườn lợn.” Giọng nói anh trở nên trong vắt lạ thường.
“Biết rồi.”
Haizzz! Chắc là kiếp trước cô đã thiếu nợ anh rồi.
…
Trời đã vào hạ, ánh nắng đặc biệt vô cùng oi bức.
Bạc Băng chạy xe đạp đến siêu thị, mồ hôi túa ra ồ ạt như tắm, mua thật nhiều sườn lợn, thịt bò… Còn có các loại rau tươi và trái cây mang về phòng trọ rồi bận rộn nấu canh trong bếp.
Nước trong nồi đang chậm rãi sôi trong khi Bạc Băng vẫn thất thần nhìn chằm chằm vào làn hơi nước nghi ngút bốc lên từ trong nồi, bọt khí từng vòng, từng vòng sôi trào lên.
Bạc Băng không biết cô làm như vậy là có đúng hay không. Cô cũng không biết rõ trong lòng Diệp Chính Thần, cô và Dụ Nhân có vị trí như thế nào.
Cô chỉ là một con người bình thường, không phải thần thánh. Chính mắt nhìn thấy người đàn ông mình yêu thương tự tra tấn bản thân đến mức ngất đi, khi tỉnh lại còn nói ra rất nhiều lời giải thích chân thành thì làm sao cô có thể không cảm động? Làm sao cô có thể tiếp tục dối trá mà nói với anh: Em không muốn ở bên cạnh anh nữa?
Tuy nhiên, tình cảm có thể chấp nhận không có nghĩa là lý trí cũng có thể chấp nhận. Dù sao đi nữa anh cũng có một vị hôn thê danh chính ngôn thuận, tồn tại một cách chân thật và rõ ràng ngăn cách giữa cô và anh.
Trước đây, cô bị mê muội nên trốn tránh cũng đúng thôi.
Nhưng hiện tại, sự thật đã phơi bày ra trước mắt, chính cô mới là người phụ nữ không thể đưa ra ánh sáng, cô làm sao có thể đối mặt với Dụ Nhân – Vị hôn thê chính thức của Diệp Chính Thần?
Có lẽ con người chúng ta càng sợ đối mặt với chuyện gì, thì chuyện đó càng đến sớm hơn!
Vào lúc giữa trưa, Bạc Băng mang món canh được giữ nóng cẩn thận vào phòng bệnh, đúng lúc gặp được Dụ Nhân cũng đang có mặt ở đó.
Sống cho đến tận bây giờ, thật sự cô chưa bao giờ gặp qua tình huống nào xấu hổ như lúc này.
Ba người cùng đứng ngoài ánh sáng, mà họ lại là vợ chồng chưa cưới chính thức của nhau, hơn nữa họ quen biết nhau đã hơn