XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Động Phòng Hoa Chúc Sát Vách

Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 134955

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/955 lượt.

mười năm… Mà cô, ngay lúc này chỉ hận không thể đem mặt mình cất giấu ở một nơi nào đó để không ai có thể nhìn thấy.
Thấy cô bước vào, Dụ Nhân đang ngồi trên chiếc ghế cạnh giường bệnh, chỉnh chu lại chiếc váy của mình, nở ra nụ cười tao nhã lạnh lẽo nhưng dường như phía sau lưng lại ẩn giấu sự chế nhạo.
Bạc Băng muốn tìm một khe hở để chui xuống, nhưng cũng không kịp nữa, đành phải kiên trì cúi đầu đi đến chiếc bàn, đặt món canh lên đó.
“Sư huynh, canh vẫn còn nóng nên anh tranh thủ uống… Ờ… Ngày mai em sẽ đến thăm anh.” Nói xong, Bạc Băng vội vàng đi đến phía cửa.
“Nha đầu.” Diệp Chính Thần gọi cô.
Cô nhẹ nhàng quay đầu lại, nở ra một nụ cười cứng nhắc, nhìn anh rồi lại nhìn Dụ Nhân, cười đến mức cả gương mặt đều cảm thấy tê liệt.
“Hai người từ từ trò chuyện đi, tôi không quấy rầy nữa.”
Ra đến cửa, cô còn vô cùng lễ phép giúp bọn họ đóng cửa lại.
Đây là cảm giác làm người thứ ba đây sao? Thật là TNND đê tiện.
Tâm trạng đang buồn bực đến cực điểm nên Bạc Băng không để ý, chân cô vô thức đá mạnh vào vách tường trên hành lang. Một cơn đau khủng khiếp ập vào xung thần kinh cô, cô ôm lấy mắt cá nhân của mình, nhảy toáng lên, trên mặt thì nước mắt chảy ra giàn giụa
May mắn là không có người nhìn thấy bộ dáng của cô lúc này, bằng không cô càng không có mặt mũi nào để nhìn người khác nữa.
Lê từng bước chân khập khiễng ra khỏi bệnh viện, cô trở về phòng trọ của mình, trong phòng còn lưu lại mùi thơm của món canh bí đao. Bạc Băng sực nhớ cô vẫn còn chưa ăn cơm trưa, cô mới mở nồi, đổ phần canh xương còn sót lại ra rồi từng thìa, từng thìa uống hết. Đến xương cô cũng cố gắng nhai nát vụn rồi nuốt xuống… Trên sách nói ăn như thế sẽ rất bổ dưỡng.
Uống canh xong, cô lấy hộp thuốc mà bố cô đã cố ý chuẩn bị cho cô, tìm lọ dầu cây rum(1) tự xoa mắt cá chân.
(1) Dầu cây rum: một loại dầu có nước màu vàng, công dụng xoa bóp khớp xương đau.
Một bên cô xoa, một bên cô lại thầm mắng: Diệp Chính Thần chết tiệt, Diệp Chính Thần lòng lang dạ sói, tại sao anh không chết đi!
Đang mắng hăng say, điện thoại vang lên, cô dùng một chân còn lại nhảy lò cò đi lấy điện thoại. Vừa thấy cái tên trên màn hình, đúng là người đàn ông lòng lang dạ sói nào đó mà cô vừa mắng.
Bạc Băng nóng giận đến mức không thèm tranh cãi, cô xiết chặt chiếc ghế dựa rồi ngồi xuống, nhận điện thoại: “A lô”
“Canh xương lợn em nấu ngon lắm.” Anh nói: “Buổi tối có không?”
“Có, canh hoa tâm củ cải nấu với lòng lang dạ sói.”
Anh nở nụ cười, tiếng cười trong sáng trong điện thoại vô cùng êm tai, như một dòng suối mát lạnh, Bạc Băng nghe được thì có chút si mê: “Có cần đến chỗ anh lấy nguyên liệu không?”
“Vị hôn thê xinh đẹp tao nhã và khoan dung của anh đâu rồi?”
“Đi rồi, sau này cũng không đến nữa.”
“…” Bạc Băng không nói gì thêm nữa, cúi đầu chậm rãi dùng dầu cây rum xoa nắn mắt cá chân.
Thấy cô không nói lời nào, anh mới nghiêm túc giải thích: “Nha đầu, thật sự xin lỗi em, anh cam đoan sẽ không bao giờ xảy ra tình huống như ngày hôm nay nữa.”
“Vâng.” Bạc Băng khẽ hít vào một hơi. Anh có bản lĩnh đuổi Dụ Nhân đi, có bản lĩnh khiến cho mối quan hệ xấu hổ của ba người không lộ ra ánh sáng, nhưng cũng không có nghĩa là Dụ Nhân không tồn tại. Cô ta vĩnh viễn tồn tại trong cuộc sống, giống như một loại bế tắc đang chắn ngang giữa tình yêu của cô và Diệp Chính Thần.
“Em không tin à?”
Bạc Băng im lặng lắc đầu: “Buổi tối em mang cơm đến cho anh.”
Dập điện thoại, cô tiếp tục xoa xoa mắt cá chân đang đau nhức của mình.

Buổi tối, Bạc Băng nấu canh cà chua thịt bò, còn chuẩn bị phần ăn hai người mang đến bệnh viện.
Trước khi vào phòng, Bạc Băng đặc biệt nhìn bên trong, Diệp Chính Thần đang ngồi trên giường bệnh xem sách chuyên ngành, thỉnh thoảng nhìn đồng hồ. Trạng thái tinh thần của anh hình như tốt hơn sáng nay, xem ra công lao của canh bí đao xương lợn rất lớn. Bạc Băng nhìn kĩ xung quanh, xác định xem có Dụ Nhân trong phòng hay không.
Cô đẩy cửa bước vào, cố gắng chịu đựng cơn đau ở mắt cá chân bước đi vững vàng. Diệp Chính Thần vừa thấy cô, gương mặt anh bỗng nhiên sáng ngời.
Bạc Băng vừa ngồi xuống, Diệp Chính Thần ngạc nhiên liền ghé sát vào người cô ngửi ngửi, nhìn cô đánh giá từ trên xuống dưới, ánh mắt anh dừng lại trên mắt cá chân sưng đỏ của cô: “Chân em bị thương à?”
Cô đúng là ngu ngốc, tại sao lại quên anh là bác sĩ nhỉ, cô không nên dùng dầu cây rum, cô cũng không nên mặc váy.
Bạc Băng làm như không có việc gì, ngồi xuống: “Không sao, mắt cá chân của em bị trật nhẹ thôi.”
Anh dịch thân mình sang một bên, kéo tấm chăn ra, vỗ vỗ vị trí trống bên cạnh: “Lên đây ngồi, đưa chân anh xem.”
Thấy bệnh nhân nào đó nghiêm chỉnh bày ra dáng vẻ của một bác sĩ, Bạc Băng liền ngoan ngoãn nghe lời ngồi lên giường anh, cởi giầy, để chân bị thương lên giường. Anh nhẹ nhàng xoa bóp nơi bị sưng đỏ, cảm giác đau đớn ở chân làm cô không khỏi run lên.
Anh giương mắt nhìn cô, chau mày: “Tại sao em lại bị thương?”
“Buổi sáng đi ra ban công, không cẩn thận nên bị trật chân.