Tác giả: --> 50 độ U Lam<!--
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 134952
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/952 lượt.
cô lại không biết cái gì gọi là “tâm lý ám chỉ”, sao lại không rõ loại người như Dụ Nhân lợi hại như thế nào.
Bạc Băng đặt tách cà phê xuống, trong hơi thở của cô phảng phất hương cà phê: “Anh ấy có khả năng che giấu giỏi như thế, vậy anh ấy còn phải nói dối để làm gì?”
Không biết trong lời nói trước đó của Dụ Nhân có bao nhiêu phần là thật, bao nhiêu phần là giả, cứ coi như tất cả những gì cô ta nói đều là thật, suy cho cùng lời nói dối ấy cũng chỉ là một công cụ mà thôi, nó không mang lại cảm giác yêu, không mang lại cảm giác đau, lại càng không mang lại cảm giác ấm áp khi được anh ôm ấp.
Cô không phải là một công cụ, cô cũng là con người, cô cũng có cảm giác.
Dụ Nhân cong cong môi, lại nở nụ cười như có như không: “Nếu cô tin tưởng anh ấy, tôi cũng không còn gì để nói…”
Bạc Băng cũng không muốn tiếp tục chơi trò chơi tâm lí như thế này với Dụ Nhân nữa: “Như vậy, tôi có thể hỏi cô một vấn đề không?”
“Cô hỏi đi.”
“Diệp Chính Thần lừa dối tôi, tôi có thể hiểu được…” Vì không muốn tổn thương Dụ Nhân, Bạc Băng bỏ đi vế sau của câu nói: Bởi vì anh ấy không muốn mất tôi, anh ấy quan tâm tôi.
“Nhưng tại sao cô phải giúp anh ấy giấu diếm? Cô hoàn toàn có thể hỏi tội tôi ngay từ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau ở cửa hàng tiện lợi, nói cho tôi biết cô là vị hôn thê của Diệp Chính Thần, bảo tôi phải rời xa anh ấy… Tại sao cô lại không nói?”
“…” Dụ Nhân hoảng sợ run rẩy một chút, sau đó trầm tĩnh thở dài.
“Cho tới bây giờ, tôi vẫn luôn xem cô là bạn… Nhưng tôi biết cô không nghĩ vậy, cô đến cửa hàng tiện lợi mua đồ dùng, cô lái xe lao vào tôi, đến bệnh viện chăm sóc tôi, dẫn tôi đến nhà cô uống trà… Tất cả những việc này đều không phải ngẫu nhiên.” Bạc Băng cố kéo dài lời nói, đợi cho bản thân bình tĩnh hơn mới tiếp tục: “Tại sao đường lớn có ánh sáng cô lại không đi, mà lại muốn đi con đường nhỏ tăm tối?”
Dụ Nhân cúi đầu uống một hớp cà phê, tay cô ta hướng đếp hộp đường… Bỏ từng thìa, từng thìa đường vào tách cà phê, Bạc Băng không đếm được cô ta đã bỏ vào bao nhiêu thìa, cho đến khi cô nghĩ Dụ Nhân sẽ không trả lời vấn đề này, thì cô ta cất giọng nói: “Anh ta dường như mất đi lý trí, nếu tôi nói với cô quan hệ của hai chúng tôi, anh ta và tôi…”
Dụ Nhân dừng lại một lát, cũng không nói đầy đủ: “Lúc trước tôi chọn anh ấy, tôi cũng biết anh ấy là dạng người gì, cũng đoán được sẽ có ngày hôm nay… Tôi yêu anh ấy, không muốn ép buộc anh ấy.”
Câu trả lời của Dụ Nhân, ngoài sự tưởng tượng của Bạc Băng, mà vẻ ngoài cô đơn, đau buồn của cô ta, lại càng làm cho sự bình tĩnh vốn có trong lòng Bạc Băng bỗng chốc trở nên hư ảo.
Bạc Băng nghĩ thật lâu, mới nói ra một câu vô cùng tầm thường: “Có một số việc, không thể miễn cưỡng được.”
Dụ Nhân nở ra nụ cười lạnh như băng, lấy một túi hồ sơ đặt trước mặt cô.
Bạc Băng nhìn hồ sơ, dường như cô đang nhìn một quả bom hẹn giờ có thể phát nổ bất kì lúc nào. Cô đã chuẩn bị tâm lí thật tốt, tin tưởng tuyệt đối rằng bản thân mình dù có thấy bất kì điều gì cũng có thể bình tĩnh, nhưng mọi việc đều nằm ngoài dự đoán của cô, khi vừa mở túi hồ sơ ra, vào giây phút trông thấy tờ giấy kết hôn đỏ tươi, tay cô run rẩy kịch liệt, nhìn lướt qua tờ giấy đó.
Còn có các loại văn kiện visa, giấy thỏa thuận ngân hàng, giấy thỏa thuận điện thoại… Những trang giấy tràn ngập từ “quan hệ vợ chồng” rơi lả tả.
Bạc Băng đờ đẫn dựa lưng vào ghế, đầu óc cô cảm thấy như trời đất sụp đổ, tất cả đều bị hủy diệt, chỉ còn lại là một đống hoang tàn, đổ nát.
Không có nước mắt cũng không có phẫn nộ, con người khi đau khổ nhất, lại trở nên chết lặng.
Một đôi giầy cao gót màu tím xuất hiện trước mắt cô, đôi chân thon dài chậm rãi ngồi xuống, nhặt từng tờ văn kiện lên, bỏ vào trong túi hồ sơ. Bạc Băng hé miệng, cô muốn nói nhưng phải thử rất nhiều lần mới phát ra được âm thanh: “Những thứ này cũng không phải là thật, tôi sẽ không tin đâu.”
“Nếu nghĩ vậy có thể khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn, thì cô cứ tiếp tục tin anh ấy đi.” Dụ Nhân nhặt mọi thứ xong, đứng lên.
Bạc Băng giương mắt, mơ mơ màng màng nhìn thấy Dụ Nhân, không biết có phải ảo giác của cô hay không, cô thấy Dụ Nhân đang cười. Trước khi đi, cô ta còn để lại một câu.
“Tôi biết anh ấy thích cô, vì cô chuyện gì anh ấy cũng dám làm. Nhưng tôi sẽ không ly hôn với anh ấy, tôi tin một ngày nào đó anh ấy sẽ quay đầu lại…”
Bạc Băng không rõ đã qua bao lâu, cô mới bước ra khỏi quán cà phê.
Hoàng hôn đã buông xuống, trước mắt cô tất cả đều trở nên đen tối…
***
Điện thoại vang lên, Bạc Băng tìm trong túi xách thật lâu mới thấy chiếc điện thoại. Là Diệp Chính Thần gọi cho cô, anh nói sẽ đưa cô đi ăn cơm tối.
Cô không trả lời anh.
Anh nghĩ như cô đã ngầm đồng ý, nói tiếp: “Anh chờ em ở dưới lầu.”
…
Trước cổng viện y học, một thân người dáng thẳng tắp đang đứng dưới tàng cây bạch quả, so với thân cây, dáng đứng của người ấy còn thẳng hơn.
Ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào người cô, gió đêm dường như không thể lay động nổi con người anh, chỉ có thể lay nhẹ vạt áo của anh.
Chỉ cần nhìn l